Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

Lavender đang ở trung tâm. Một thời gian là về, có thể hè sẽ cho về Hong Kong chơi để giải tỏa tâm lý. Tôi thấy thôi thế cũng là ổn. Lâu lắm rồi không thấy Mei, có lẽ bà ấy quá bận bịu với chuyện của Lavender. Hôm nay thấy Sheryl đủ hiểu có lẽ câu chuyện cũng bắt đầu OK rồi.
Helen làm việc và coi như tôi không tồn tại. Gần về bất ngờ cô nàng lại gần tôi và bắt chuyện:
"Dạo này thích nhỉ, đi làm thất thường thê. Tôi phải trả bao nhiêu tiền để đi học mà Hà đi học như đi chơi ấy nhỉ?"
Tôi nghĩ thầm vì chắc Helen không biết tôi được đi học "miễn phí".
"Tôi được đi học free mà".
"Vậy sao, không có đâu, tôi không tin, làm gì có chuyện miễn phí ở cái đất này chứ".
Tôi nhún vai chả biết nói gì.
"Tôi biết mà, nghe nói Hà cũng đang có anh nào đấy, là cái anh bạn trai của Sheryl vẫn đến đây nè, anh ấy trả hết liền học spa cho Hà rồi còn gì. Thích nha, đi đâu cũng được đàn ông quan tâm".
Tôi thực sự nóng mặt bởi câu nói này. Cái giọng của Helen rất mỉa mai, như kiểu tôi là kẻ cực kỳ lẳng lơ và đi đào mỏ đàn ông không bằng. Mà Helen thì biết gì, tôi ghét cái kiểu bịa đặt của kiểu nhà Helen thế không biết.
"Thế sao, sao Helen biết chuyện của tôi mà ngay chính tôi cũng không biết vậy?".
"A sáng nay tôi và Sheryl vừa nói chuyện với nhau đấy, không tin ra hỏi cô ấy đi".
Lưỡng lự, tự nhiên cảm thấy có thể đó là sự thật. Tôi ngại nhất phải nợ nần bất kỳ ai, không hề muốn. Tôi tiến tới hỏi Sheryl:
"Tôi có thể hỏi chị điều này được không?".
"Ừ".
"Có phải Billy trả tiền để tôi được học ở cái spa này không?".
"Anh ấy không nói cho em biết à? Tốt bụng ghê nhỉ?"
"Tôi không biết điều đó, thật ra tổng số là bao nhiêu? Tôi sẽ trả lại anh ấy".
"Tôi không biết, khoảng vài nghìn gì đó, em có thể hỏi mẹ tôi".
Nghe thấy "couple of thousands" là tôi đã run sợ. Tôi không thể kiếm đâu ra được số tiền lớn như thế, mà chẳng biết có là "quá đắt" không nữa. Tôi cũng làm việc ở đây kha khá không lấy lương cơ mà. Nhưng thật sự bất ngờ là họ đã không tốt như tôi tưởng, đủ hiểu thế giới này là "no free lunch in this world". Tôi ra ngoài, gọi điện cho Billy nhưng không được, tôi để lại một cái voice message: "Em mới biết anh trả tiền hộ em để học ở spa, đáng nhẽ anh nên nói với em từ đầu. Nếu đắt quá em cũng không cần học và em sẽ muốn tự trả cho mình. Anh không cần phải làm thế đâu. Anh nhớ gọi điện lại cho em nhé?".
Trở về, lại dòng sông, hái lá hái cành vẩn vơ. Tôi thấy mình đang trong một giai đoạn khó khăn, nhưng có lẽ không nhận ra đấy là lúc tôi đang được rèn luyện sự trưởng thành.
Tình cờ, tôi thấy bà đạo diễn, bạn thân của ông già ven sông đang đi tới. Tôi vẫy tay chào và hỏi han. Bà cũng hỏi tôi xem mọi chuyện vẫn ổn chứ. Tôi hỏi bà dạo này có hay gặp người bạn ven sông của tôi hay không?
"Tôi rất nhớ ông già, chẳng hiểu sao lại không thấy?".
"Ôi, tôi xin lỗi, ông ấy ốm lắm, thực sự là rất rất ốm…" Mặt bà rất nghiêm trọng và buồn thiu.
Tôi sững sờ, tự nhiên tràn ngập một nỗi buồn mênh mang…
-----
Vừa nhìn thấy Jess tôi bất ngờ bật khóc nức nở khiến những người xung quanh không hiểu gì. Jess kéo tôi đi thật nhanh ra khỏi cửa, tôi vẫn còn nhớ ánh mắt tức giận của Jess nhìn về phía Garbriel.
Trở về nhà, trong nhà có một bàn thờ nhỏ. Tôi dự định sẽ thắp hương để cầu chúc cho ông già được khỏe mạnh. Có buồn cười không nếu ông ấy theo đạo Thiên Chúa giáo còn tôi viện nhờ đến Phật để mong phù hộ cho ông. Nhưng đó là một hành động tâm linh, khi trong lòng bạn muốn những điều thiện thì bất kể bạn xin Chúa hay Phật, bạn sẽ có lòng tin rằng điều bạn muốn sẽ đều được họ phù trợ.
Tôi bò ra bàn, ngồi tô nốt bức tranh theo cám tính những chỗ chưa hoàn chỉnh. Em trai tôi đi ra ngó nghiêng và khen bức tranh hoàn thành thì đẹp phải biết.
Tôi phổng mũi, chả lẽ thì thầm, "Chị vẽ tặng cho bồ của chị đấy". Công nhận lúc vẽ tranh là lúc có thể quên hết được những gì buồn phiền. Tôi ngồi chờ điện thoại xem hôm nay Ryan có tới thăm tôi hay không. Hình như mọi người trong nhà cũng đoán tôi có người yêu, vì có người cùng cơ quan kể lại tôi có đi cùng với gã đàn ông nào đó mà nghe qua họ kể lại có vẻ giống Ronie hơn là Ryan. Chắc hẳn lúc tôi đi với Ronie đâu đó đã có người nhìn thấy. Hơn nữa là thỉnh thoảng buổi tối tôi cứ "mất tích" bí ẩn và có hôm về rất muộn. Bố mẹ cũng không khỏi lo lắng.
Nhưng Ryan chỉ gọi điện, anh không tới. Chúng tôi ngồi nói chuyện mãi, nói mãi, trút đủ thứ trên trần gian cho tới khi tôi ngủ thiếp đi thì thôi, sao mà tôi nhớ anh thế…
Tôi còn văng vẳng tiếng anh nói rằng sẽ lên đảo để cùng tôi đi thăm ông già nhé, tôi đã dặn bà đạo diễn phải dẫn tôi đi rồi. Chắc ông ấy nằm ở bệnh viện bên Manhattan hoặc có khi ngay cuối đảo.
Hôm nay vừa đến tiệm nail. Tôi đã thấy chị Thủy nhấm nháy với một vẻ hớn hở kỳ lạ. Dường như có điều gì đó rất thú vị hoặc hay ho mà chị ấy rất muốn kể với tôi. Tôi thấy chị ấy cứ nín thở đi ra đi vào, luôn miệng ghé tai tôi nhắc: "Cẩn thận nha bé, cẩn thận đồ của mình đấy. Chốc nữa về là phải chờ chị nghen, nhớ đấy, có chuyện hay l