Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.
ân như thế nào, cô ấy bảo vào quán cô ấy sẽ chỉ cho.
Lave dẫn tôi đi ra nhà bếp, hơ chiếc vòng lên lửa một lúc, rồi thổi phù phù cho đến khi chỉ còn âm ấm, bảo tôi cởi giày ra cô ấy đeo chiếc vòng lên. Chiếc vòng đã yên vị, ngôi nửa tiếng thì nó bé lại đáng kể và vừa khít cổ chân tôi. Sau này ai cũng hỏi vì sao tôi lại có một cái vòng bé như thế ở chân? Làm thế nào mà có thể nhét được như thế? Cái vòng vẫn đang ở trên chân tôi hiện giờ.
Lave vẫn liến thoắng nói át cả phần tôi, cười đùa, tôi tránh không nhắc tới Josh và in ít hỏi chuyện nghiện ngập của Lave, sợ ít ra Sheryl không thoải mái. Sheryl thì quả thực ít nói, chỉ nhìn và lặng lẽ ăn, cô ấy nhìn Billy suốt. Billy thi đóng vai trò bổ trợ cho những câu chuyện của chúng tôi. Sheryl rất hay liếc nhìn thái độ của Billy với tôi. Tôi cũng cố gắng tỏ ra khách quan và có chừng mực để khỏi bị coi là có tình ý hay vô duyên: Có lẽ chuyện đang xảy ra ở tiệm nail khiến tôi biết ý hơn. Tôi cũng kể cho Lave nghe chuyện tôi đang "đối mặt" với đám người ở tiệm thế nào. Billy thở dài, Lave thì bảo: "Bỏ cái chốn đó đi, Billy, đưa cô ấy ra khỏi đó đi". Tôi lắc dầu bảo không.
Nghe tới kế hoạch tôi hẹn hò mọi người ở quán nhạc bên Queens mà Lave phấn khích kỳ lạ. Có lẽ cả Sheryl và Billy cùng vui vì Lave đang rất vui, tinh thần thoải mái. Trước khi ra khỏi tiệm, Billy có thì thầm: "Cảm ơn nhé". Tôi nhíu mày theo kiểu, sao mà khách sáo thế.
Tôi lên xe của Billy, thú thật tôi lại quên mất đường tới cái quán đó. Gọi điện cho Ryan không được, tôi lại phải gọi cho Hugo nhờ anh chàng chỉ cho địa chỉ. Trên đường đi tôi cứ giục Lavender sẽ hát tặng tôi một bài gì đó nhé. Lave cười và nói: "Tớ còn làm hơn thế nữa chứ, vì cậu, tình yêu của tớ". Tôi nói rất bé, thật nhỏ, "Josh cũng tới đấy". Lave lại ôm tôi lần nữa, "Cậu thật là tuyệt vời!".
Gần đến nơi thì tôi gọi điện được cho Ryan, anh nói anh sắp tới, cứ tới đi. Tôi nói nhớ gọi điện cho "một vài người cần thiết" đến cùng nhé, ý là bảo Ryan bảo Josh tới luôn đi. Anh phì cười và nói OK thôi.
8 giờ chúng tôi đã tới. Lác đác cũng có vài người trong ban nhạc ở đó nhưng chưa đầy đủ, quán cũng đã có kha khá khách. Anh bồi quen thuộc khi nhìn thấy tôi và thêm cả Lavender thì ồ lên, rối rít gọi mấy anh bồi khác ra xếp hàng ngắm chúng tôi. Lave bước vào mà cả quán phải nhìn theo, đúng là người đẹp, chả biết thế là sướng hay khổ nữa. Có Lavender, chúng tôi là trung tâm của quán. Ai cũng nhìn ngắm nàng, và có thể cả… tôi nữa.
Rồi Ryan cũng tới. Tôi nhìn quanh, chưa thấy Josh đâu cả. Có thể họ đến sau. Ryan đi ra cười với chúng tôi cho dù hôm nay có Billy. Tôi luôn miệng nhắc Ryan sẽ chơi nhạc nhé, anh nói tất nhiên rồi. Ryan đi lên trên sửa soạn cùng ban nhạc. Tôi thấy Sheryl thốt lên một câu, gán như là câu nói chuyện đầu tiên với tôi kể từ lúc gặp gỡ buổi chiều: "Bạn trai của em đẹp trai thật đấy". Lavender nhanh nhảu: "Một cặp đẹp". Tôi cười tự hào, có thể Sheryl sẽ bớt nghi ngờ tôi "chiếm đoạt" Billy của cô ấy hơn.
Ryan bắt đầu độc tấu guitar, nhạc Tây Ban Nha, hay tuyệt vời, tôi ngồi nghe đến mê mải. Lavender ngồi lắng nghe và mân mê cái hộp quà của tôi. Cô ấy giơ ngón tay cái về phía tôi ra chiều nói rằng tuyệt lắm. Có lẽ Lavender vẫn đang chờ một người đến. Tôi vẫn luôn lưu ý khi nào thì Josh đến.
Josh đến, đi cùng với Jess. Cả hai bọn họ đều hướng mắt về phía Lavender, trong phút giây đó tôi có cảm giác cả hai đều rất yêu thương Lavender. Josh ngồi sang một góc cùng với Jess và lắng nghe nhạc, Josh khẽ vẫy chào tôi. Lavender đã nhìn thấy, cô ấy hoàn toàn im lặng tới thẫn thờ, hết nhìn tôi rồi lại nhìn sang Josh. Tôi thấy họ thật đáng thương.
Có lẽ chỉ chờ một lúc nữa thôi là nàng sẽ đứng dậy lao về phía Josh mất. Tôi nhìn xem Sheryl ra sao, cô ấy cho hai tay lên bàn, nhìn Lavender và không nói gì, rồi lại nhìn tôi. Nhạc của Ryan vẫn ngọt ngào vang lên. Tôi lấy tay mình ngoắc ngoắc vào tay Lavender và mỉm cười, như kiểu một kiểu an ủi. Mắt Lavender ngân ngấn nước. Cô gái đã thay đổi, lặng yên, chực như muốn vỡ òa. Lavender cuối cùng bất ngờ hỏi:
"Tôi chơi cái đàn piano kia được không?"
"Cậu có biết cách chơi không?".
Tất nhiên là biết rồi". Tôi ngước mắt ngạc nhiên, và hồi hộp, gật đầu và lay tay Lave:
"Này, chơi bản gì cho tớ đi, wow, tớ không biết cậu biết chơi đàn".
"Được thôi". Tôi gọi anh bồi ra "đăng ký tiết mục".
"Ooooooooh", anh ta kéo dài giọng ra sung sướng khi tôi nói Lave sẽ chơi một bản nhạc.
Billy ghé tai tôi: "Nhỏ năng khiếu lắm nha, tuyệt vời đấy nghe đi"
Tôi gật gật bày tỏ sự hồi hộp, lại ngoái đầu liếc về phía Josh khi Lavender đang đi lên sân khấu. Josh đang để tay lên bàn, ôm khuôn mặt mình!
Lave bước lên sân khấu đẹp và trong sáng một cách lạ kỳ. Mọi người như lặng đi giây lát lúc nàng ngồi xuống chiếc piano. Ryan giới thiệu:
"Cô gái xinh đẹp này sẽ đàn tặng chúng ta một bản nhạc".
Lave xin mic và nói thêm:
"Để tặng cho người bạn yêu quý nhất của tôi, và cho người đàn ông tôi yêu".
Tất cả vỗ tay tán thưởng. Tôi thấy Lave mắt long lanh, chắc đang v