Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

ắm nè". Chị ấy làm tôi cũng hồi hộp, đi ra đi vào, mặt cũng hớn hở theo vì không biết có chuyện gì vậy. Nhắc tôi quên không cất díp cất que wax là chị lại hất đầu ra chiều nhắc nhở ngay. Tôi đoán chắc hẳn có chuyện gì liên quan tới tôi và những "phi vụ" bí ẩn xảy ra trong tiệm. Cũng hồi hộp thật. Hôm nay có bận nhưng lạ là tiệm ít nói về tôi hơn. Cả Lucy và Lily đều ít nói. Ronie thì mặt lầm lì nhưng cứ nhìn thấy tôi là như nở nụ cười gượng. Anh Tài cũng không nói chuyện với tôi. Lại vẫn chị Thủy, hôm nay rõ ràng là chị ấy đã bớt dè chừng với tôi, tóm lại là dễ thở hơn hẳn.
Tôi chỉ mong đến giờ về để được "buôn chuyện" ngay xem là cái gì. Nhưng lạ là chị Thủy chị ấy cứ nấn ná. Tôi ra thì thầm hỏi thế về chưa, chị ấy cứ bảo chờ tí đã nào, chờ đã. Thế mà cũng phải 8 giờ tối tôi mới ra khỏi tiệm được chỉ vì chờ về cùng chị ấy.
Phải tận khi lên tàu rồi, nhìn xung quanh chắc chắn không có ai ở hai cái tiệm nail ấy ở trên tàu, bao gồm không có cả Tài và Ronie chị ấy mới thở một cái rồi nói.
"Nè bé, biết chuyện gì hông? Chị mới có một thông tin đã quá".
"Có liên quan đến em không vậy?".
"Trời, có chớ, nhưng là chuyện hay đấy. Nè, hôm qua nói chuyện với một nhỏ bạn cắt tóc dưới chợ Tàu, mới biết một chuyện. Là thằng cha Tài đó, nó theo đuổi con nhỏ Helen lâu lắm rồi nhen. Lão bệnh lắm đó, là mọi người đồn lão yêu con nhỏ đó phát điên, nhưng giấu kín lắm, hông có ai biết, có khi con nhỏ Helen cũng chả biết. Chỉ biết nghe kể nhà lão đấy có tranh với ảnh của con nhỏ, viết văn thơ yêu nhỏ suốt ngày đầy nha. Hôm rì nhỏ bạn chị có anh bạn qua nhà lão chơi phát hiện ra, ghê thấy mồ luôn, như trong phim đó. Mà hôm nay chị sợ quá, phải đợi mãi cho lão về trước mới dám lôi em về sau kể đó".
"Ối!". Tôi kêu lên, mắt cứ mở to tròn.
"Anh Tài đấy thích Helen hả? Sao chẳng ai bao giờ nói nhỉ? Nghe nói còn có một cô con gái nhỏ mà, bỏ vợ hay thế nào? Mà Lucy Lily có biết không?".
"Chưa biết, chị có kể với một chị Hồng ở tiệm đó, không biết chị đó đã kể cho hai bà ấy biết chưa, mà Tài cũng có tới nhà Lucy mấy lần liên hoan tiệm đó mà. Lão cũng kín ghê, không có ai biết hết. Không biết cái vụ tiền nong chi hồi lâu của Ronie có phải do lão làm không nữa".
"Hả, vụ đấy là vụ gì, cứ tưởng hai người thân nhau lắm, lại lo lắng cho nhau nữa, nhưng không chừng là mật Bồ tát bụng một bồ dao găm ấy nhỉ?".
"Hồi đó nghe nói Ronie cầm tiền của Lucy đi mua đồ cho tiệm thấy về rắc rối tính toán gì đó. Thiếu hụt cũng kha khá tiền, lại thêm bột nail với màu đều không phải là hàng tốt gì đó: thế là cũng lườm nguýt nhau một hồi đó, nhưng Lucy cũng chiều Ronie nên lại cho qua".
"Thế thì liên quan gì tới Tài?".
"Thì hồi đó chị cũng không có quen ai hết, có nói chuyện với mỗi Ronie thôi. Ronie nói có đưa tiền nhờ Tài đi mua hộ và bắt mối gì đó, nhưng Ronie ngốc lắm, không có nói lại với Lucy. Tài cũng lò ra lột vòi Ronie mà, không chừng có mỗi Tài làm bạn đó".
"À hiểu hiểu, ghê cơ nhỉ?"
Rồi mắt tôi lại sáng rực lên.
"Thôi rồi, chị có nghĩ Tài đang hại gì em không? Dạo này em thấy ở tiệm có nhiều chuyện bất bình thường như thế đấy, có phải do Tài này không? Hay là Tài gay ở tiệm bên kia?".
"Nè. thì thế chị mới bảo có khi liên quan đến em. Tại em làm con nhỏ Helen đó khổ quá, nên lão tức em lão hại em thì sao?".
A à tôi gật gật, không chừng dễ thế quá. Nhìn mặt anh này là thấy nó có vẻ không trong sáng và cái cách hành xử cũng bất bình thường, chỉ là do tỏ ra tử tế với tôi quá nên tôi cũng không nỡ soi mói mà thôi. Có khi bấy lâu nay Tài rất căm ghét Ronie, chắc phải làm vài vố hại Ronie rồi. Đã thế Ronie lại còn "bạc tình" bỏ bê Helen để mê mải theo tôi, tôi mới là kẻ đáng ghét nhất.
"Thế đúng lão ấy giấu đồ của em đi để em không làm được việc rồi".
"Chị không rõ mấy chuyện khác của em có đúng không và có phải do Tài kể không. Nhưng Tài mấy lần thủ thỉ với chị là em dốt nát lăm, tiếng Anh chỉ được giả vờ khoe mép lừa mấy người như chị và Lucy Lily thôi, chứ em nói đến cái âm cơ bản còn sai. Mà nè, mấy vụ thấy em tới nhà của Ronie Lily cũng nói là do Tài nhìn thấy đó nhen, Tài kể lại cho họ mà".
"Ái chà, chẹp chẹp, giờ thì em hiểu rồi em hiểu rồi!"
Kinh khủng thật, tôi nổi hết da gà, thú thật, cũng hiếm khi tôi gặp phải chuyện bất ngờ và tiểu nhân tới mức như thế này. Từ trước tới giờ, cũng hầu như chưa bao giờ tôi nhận nhầm ai, nếu tôi thấy ai mang dáng vẻ "có vấn đề" hay "bệnh bệnh" cho dù thái độ có tích cực đến mấy là y như rằng người đó có vấn đề nặng thật.
"Chắc Helen phải biết chứ nhỉ?".
"Chị chưa hỏi, chả biết con nhỏ đó có biết không, nhưng Lucy với Lily thì chắc là không rồi, ai mà ngờ thế!"
"Giờ biết mình khổ sở bấy lâu vì kẻ đặt điều "cộng sản nằm vùng" cũng từ miệng Tài là cái chắc".
"Chắc thế rồi".
"Con người ghê gớm thật đấy?".
"Bé à, bé còn gặp nhiều người ghê rợn hơn nhiều à".
Chợt cảm thấy người cứ nhẹ bâng đi vì dễ chịu quá. Cái người tôi tưởng tốt thì hóa ra xấu không thể tưởng tượng, những người tôi nghĩ họ rất xấu xa thì thực ra cũng không đến nỗi lắm.


Snack's 1967