Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

ôi ra tiêm đó, sợ thiệt".
"Ôi thương quá!".
"Thì phải vậy thôi, không sao. Mà hôm nọ cái quán đó hay ha, hôm đó xúc đọng muốn chết vậy, thế em thì sao? Sao gọi hoài không được, cái tiệm đó thế nào? Ryan thế nào?"
Nhắc tới Ryan là tôi lại mềm nhũn. mắt tôi ngân ngấn. Tôi không dám trả lời câu hỏi nào cả vì sợ nói ra bây giờ thì nước mắt tuôn trào chả đâu vào đâu.
"Sao vậy. Em có chuyện hả? Trời, có sao không?"
Có lẽ tôi quá xúc động và không giấu được thật, thế là nước mắt lại tuôn, tôi ôm mặt vì bất lực không ngăn được nước mắt.
"Nói đi, chuyện ở tiệm hả, hay chuyện gì, bình tĩnh nào? Nói đi, anh đoán là có chuyện mà, nào nào".
Billy đưa khăn giấy cho tôi và bảo tôi lau nước mắt đi rồi bình tĩnh nói chuyện.
"Anh trả tiền cho em để học ỏ tiệm bà Mei à? Bao nhiêu vậy? Em sẽ cố trả lại anh".
"Trời khùng rồi nhỏ ơi, sao tiền nong gì vậy, ai nói vậy, Sheryl hả? Đừng nói em buồn chuyện đó chứ, nhậy cảm quá!"
"Chắc chắn mà, em không thích như vậy đâu".
"Nè, người Việt Nam mình hay ghê, cứ thích sĩ diện. Thế nha, anh có trả tiền cho em, hồi đầu thôi, và không nhiều có hơn ngàn thôi, nhưng mà ngay chính Mei cũng trả lại tiền cho anh sau này vì bà ấy thấy chả có cớ gì phải lấy tiền của em cả. Mà em khá lắm, rất có năng khiếu, bà ấy còn định giữ em làm lâu dài cơ. Có chuyện gì nghiêm trọng đâu".
"Em không tin".
"Trời, em làm anh thất vọng đó nha. Mà nè: đừng khóc nhé, anh sợ nhìn thấy đàn bà phụ nữ khóc lắm, mệt mỏi lắm".
"Anh sống giữa nhiều đàn bà phụ nữ nên sợ hả? Mei này, Sheryl này, Lave này, chắc anh sợ thật".
Billy cười. Tôi đã bớt nước mắt.
"Thế thực ra ra là em buồn về chuyện đó hả?"
"Không,"
"Vậy chuyện gì?"
Tôi cúi đầu và cố nuốt món cơm với thịt bò. Tôi cần một người để nói chuyện, để giải tỏa, có nên nói cho Billy hay không? Có nên không?
"Anh nghĩ sao về Ryan bạn trai em?"
"Em có chuyện với bạn trai à".
"Vâng,"
"Anh cũng đoán ra".
Tôi thấy giọng Billy nhỏ lại và nghiêm trang lạ lùng, cánh mũi phập phồng.
"Ran thật đẹp trai và tài năng, và rất thương em".
"Anh nhìn thấy thế hả?"
"Có chứ, không chỉ nhìn, anh còn cảm nhận được như thế".
"Anh cảm nhận được anh ấy yêu em?"
"Có chứ, ánh mắt, cử chỉ, mọi điều".
Tôi nghẹn lời.
"Tài tình nhỉ, anh có thể nhìn được, còn em thì không".
"Em nói sao, chắc cãi nhau hả. Chuyện thường mà".
"Không cãi nhau, anh nghĩ sao nếu em nói là Ryan là gay?"
"Gì, gì cơ?" Billy nói không nên lời. Mắt anh đỏ gay và im lặng nhìn tôi trân trân, rồi anh đưa hay tay lên vuốt mặt.
"Ai nói với em vậy?"
"Anh ấy nói với em".
"Thiệt hả? Ryan nói với em? Anh không tin, làm gì có chuyện đó?"
"Có chứ, Ryan là gay mà".
"Không, anh nói anh không tin là Ryan nói với em rằng anh ấy gay".
"Thế anh có tin là Ryan gay không?"
Và đó là sự im lặng. Tôi thắt lòng, vì không có sự trả lời ngay lập tức. Chả lẽ ai cũng biết mà tôi không biết?
"Kin ơi..". Billy nói. Và anh cho tay lên bàn với lấy nắm tay tôi, rất chặt.
"Em có buồn không?"
"Anh nghĩ em có buồn không?" Tôi lại bắt đầu khóc. Trong quán ăn, có lẽ mọi người đang nghĩ rằng chúng tôi là một cặp tình nhân hờn dỗi nhau.
"Ryan thương em mà, em có tin không? Chỉ mới gặp, anh đã biết là anh ấy thương em rồi, nhìn ánh mắt của anh ấy chưa? Anh ghen tị đấy, anh ghen tị vô cùng đấy!"
"Anh không cần phải ghen đâu, mọi việc đã kết thúc rồi".
"Anh ghen mà, vì anh cũng giống Ryan!".
"Sao cơ, ôi Billy, anh nói gì cơ?"
"Là anh… anh là gay? Hay là anh… yêu em?".
"Là cả hai!"
Cuộc đời có trớ trêu không? Bạn hỏi tôi đi!".
-----
"Để vượt qua nỗi sợ, đó là phải đối mật với nỗi khổ". Bây giờ, tôi sẽ đối mặt với nỗi sợ của chính mình.
"Nhưng anh không thương em như Ryan thương: anh thương em như anh thương Lavender".
Im lặng…


"Khác nhau thế nào?".
"Ryan yêu em là tình yêu thật sự, còn anh thương em như một người em gái, như một người bạn tri kỷ".
"Tại sao anh lại yêu quý em thế. Em và anh biết nhau chưa lâu mà, em cũng làm gì cho anh đâu, em chả tốt thế đâu".
Vừa nói và tôi vừa khóc, tôi cũng chẳng biết mình phải phản ứng thế nào cho phải nữa.
"Có sao đâu, anh có tình cảm đặc biệt với Lavender. Anh thương nhỏ hơn cả mẹ và chị của nhỏ cộng lại, con nhỏ cũng thương anh vậy thôi, nó vừa giống như tình yêu, vừa giống như em gái vậy"
"Có lẽ Ryan cũng yêu em như thế thôi".
"Anh không nghĩ vậy, nhìn ánh mắt của anh ấy xem, chỉ có kẻ si tình mới vậy thôi à".
"Anh lo em buồn đúng không? Là anh đang an ủi em hả? Không sao đâu anh ạ, phải đối mặt với sự thật thôi, và thực sự em không nghĩ rằng anh cũng là gay..". Tôi vừa nói vừa ngập ngừng. vừa thấy ngại miệng ghê gớm.
"Vậy nên anh cũng biết Ryan là gay đúng không, ngay từ đầu anh đã biết rồi?"
"Anh không chắc chắn đâu em à, nhưng anhh kể cho em chuyện này nha".
"Chuyện gì ạ?"
"Anh có vài người bạn gay, họ chơi thân với anh, cũng có vài người là bạn của Mei nữa, họ da từng giúp Mei vụ của Josh. Hồi đó tới model club họ có bàn