XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.

cách tốt nhất!”
Khóe môi Đỗ Lôi Ty giật giật, sếp tổng à, anh ra tay đúng là nhanh gọn lẹ, thật là ngón đòn cần thiết khi giết người diệt khẩu!
Do Thôi Vũ Chi ngất rồi, Đỗ Lôi Ty đành giở điện thoại cô ta ra để tìm người đến đón, ai ngờ vừa lấy di động ra đã thấy mấy chục cuộc cọi nhỡ, toàn là một người – Nhị sư huynh.
Một lúc sau di động lại reo vang, vẫn là Nhị sư huynh, Đỗ Lôi Ty bấm nút nghe, bên kia vẳng đến giọng nói cuống quýt của Nhị sư huynh: “Em đang ở đâu? Sao không nghe điện thoại? Có chuyện gì chúng ta có thể nói chuyện, em đừng dọa anh được không? Vũ Chi!”
Một loạt câu hỏi tới tấp, Đỗ Lôi Ty không có cơ hội chen vào, khó khăn lắm Nhị sư huynh mới dừng lại, cô yếu ớt nói: “Tôi là bạn của Vũ Chi.”
Người bên kia như sững ra rồi nói: “Vũ Chi đâu? Cô ấy không chịu nghe điện thoại của tôi sao?”
Đỗ Lôi Ty nhìn Thôi Vũ Chi đang mê man, không thể nói cho anh ta biết rằng bạn gái anh bị chồng tôi đánh ngất xỉu chứ? Đành nói dối: “Cô ấy… uống say rồi…”
“Cô ấy lại uống say?” Nhị sư huynh như đang chất vấn.
Lần này Đỗ Lôi Ty hơi cáu: “Này! Anh kiểu gì thế hả? Cô ấy uống say còn không phải vì anh hay sao? Nếu anh không mắng cô ấy thì cô ấy có bỏ nhà đi không? Đàn ông các anh sao tính khí đều thế hết vậy, anh định cưới cô ấy về làm vợ hay định nhận cô ấy làm con gái thế hả?”
Nói một tràng xong, bên kia im lặng, một lúc lâu sau giọng Nhị sư huynh dịu đi trông thấy: “Tôi biết rồi, bây giờ cô ấy đang ở đâu? Tôi đi đón!”
Quả nhiên người hiền bị bắt nạt, thái độ cứng một tí thì đãi ng cũng khác, Đỗ Lôi Ty báo địa chỉ rồi dương dương đắc ý cúp máy. Lúc đó, cô bỗng cảm giác có một ánh mắt từ bên cạnh bắn sang, tim hẫng một nhịp.
Tiêu rồi, quên mất có sếp tổng ở cạnh!
“Tính khí anh thế nào?” Lúc Liêm Tuấn hỏi câu này, khóe môi lại còn nở nụ cười, vô cùng kỳ dị.
Đỗ Lôi Ty nổi da gà, cúi đầu giả vờ không nghe, cứ im lặng một lúc lâu, cô cảm nhận được ánh mắt Liêm Tuấn dừng ở cô, điều đó khiến tim cô có phần không chịu nổi.
Trong sự chờ đợi dằng dặc và tĩnh lặng ấy, Nhị sư huynh cuối cùng đã lái chiếc Lexus của anh ta, ào ào đến đón Hằng Nga muội muội. Vừa thấy Thôi Vũ Chi toàn thân đầy mùi rượu, mê man bất tỉnh, mắt anh ta đỏ hoe, suýt nữa thì rơi nước mắt đàn ông.
Đỗ Lôi Ty vô cùng lúng túng: “Cô ấy uống say thôi, để cô ấy về ngủ một giấc chắc… chắc không sao đâu…” Trán cô túa mồ hôi lạnh.
“Ừ.” Nhị sư huynh gật đầu, bế Thôi Vũ Chi lên định đi rồi đột ngột dừng lại, quay người, gật đầu với Đỗ Lôi Ty: “Cám ơn cô lúc nãy đã mắng tôi, tôi sẽ về suy nghĩ lại.”
Đánh bạn gái người ta, còn nhận lời cảm ơn của người ta, Đỗ Lôi Ty càng ngại ngùng: “Đừng khách sáo… Sau này anh đối xử tốt với cô ấy là được…”
“Tôi sẽ không để cô ấy phải buồn nữa đâu.” Nhị sư huynh nói xong, bế Thôi Vũ Chi rời đi.
Đỗ Lôi Ty ngẩn ngơ, nhìn theo bóng dáng họ, khoảnh khắc ấy cô bỗng có chút cảm động: Hai người khác hẳn nhau, vì duyên phận mà đi cùng nhau, lại vì tình yêu mà dần dần thay đổi vì người k cuối cùng nắm tay nhau đi hết quãng đường đời.






Đoạn Kết
Chín tháng sau, tại phòng bệnh khoa sản trong bệnh viện nào đó của thành phố A
Đỗ Lôi Ty thẫn thờ nhìn phần bụng nhô cao của cô.
Mới ngày nào cô phát hiện mình mang thai, thoắt cái đã chín tháng rồi, bây giờ nhớ lại còn tưởng đang nằm mơ vậy.
Chín tháng trước, Liêm Tuấn chạy đến thành phố G đón cô vợ bỏ trốn từ nhà mẹ vợ về, hai người vừa đến thành phố A thì cô đã nhận được điện thoại của Chu Dao Phi, bảo cô đến đi bệnh viện với cô nàng nhanh lên.
Sự bất ngờ nho nhỏ đó về sau còn biến thành một mối tình sến vô cùng, đương nhiên đó là chuyện sau này.
Đi suốt đêm về nhà, sếp tổng hóa thân thành ông chồng nhị thập tứ hiếu, tuyên bố sẽ gác lại tất cả việc công, chuyên tâm ở nhà chăm vợ.
Quyết định này của sếp tổng khiến Đỗ Lôi Ty ngoài kinh ngạc mừng rỡ ra, cũng thấy áp lực gấp bội, ra sức khuyên anh nên đi làm, kiếm thêm tiền mua sữa mua bột cho đứa trẻ. Ai ngờ sếp tổng lại nó hợp đồng vừa ký xong đã đủ mua bột, tã, bảo mẫu, học phí từ mẫu giáo đến đại học, tiền mua nhà mua xe cưới vợ, thậm chí dưỡng lão cũng có hết rồi, tiền dư ra còn có thể sinh thêm một đội bóng.
Thế là Đỗ Lôi Ty bó tay, sinh một đội bóng ở Trung Quốc, chi bằng sinh một quả bóng còn hơn.
Chuyện sau đó thì càng diễn ra như tự nhiên vốn có, Đỗ Lôi Ty từ một cô vợ tự do tự tại thoắt biến thành đối tượng bảo vệ chăm sóc quan trọng của mọi người. Bà nội, bà ngoại của Liêm Tuấn, Liêm An Na, bố mẹ cô, chú Hai thím Ba dì Tư cô Năm ở nhà… những người quen, không quen đều đến thăm cô. Mỗi ngày ở nhà cứ như bảo tàng gấu trúc, người người lũ lượt kéo đến thăm “con gấu trúc to” là cô.
Mấy tháng sau, bụng cô dần dần nhô cao, sếp tổng không cho nhiều người đến quấy rầy cô, thế là cô bắt đầu có nhiều thời gian ăn món canh gà, canh nhân sâm, canh vương bát… mà thím Ngô nấu… Cứ ăn thế mấy tháng, cơ thể cô to phình lên như một quả bóng bơm căng vậy.
Sếp tổng nhéo đôi má phúng phính của vợ, hài lòng: