Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.

ó ấn tượng tốt về nhau, Thôi Vũ Chi cũng cảm thấy người đàn ông ấy trưởng thành vững vàng, có thể tin cậy được, nên mới quen một tháng mà họ đã phát triển đến mức gặp cha mẹ đôi bên, tương lai có thể nói là rất xán lạn.
Hai hôm trước hai người chính thức sống chung, Thôi Vũ Chi vốn tính cách ham chơi, về sau phát hiện Liễu Thiên Dương không mấy thích cô ham chơi như thế nên cũng bớt đi nhiều. Nhưng không thể vì thế mà đoạn tuyệt quan hệ với bạn bè trước kia, nên tối hôm trước, cô ta nhận được điện thoại của mấy người bạn cũ, liền đến quán bar chơi thâu đêm. Chính vì chuyện này mà sau khi trở về, Liễu Thiên Dương đã nổi giận, hai người cãi nhau, Thôi Vũ Chi bỏ chạy ra ngoài.
Ra ngoài rồi, cô nàng không dám đi tìm bạn, sợ bọn họ biết sẽ mất mặt, nghĩ đi nghĩ lại rồi nghĩ đến Đỗ Lôi Ty.
Cô Thôi Vũ Chi này trước mặt cô thật không biết khách sáo, Đỗ Lôi Ty bó tay, nói: “Vậy em định làm gì?”
Thôi Vũ Chi kể xong, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn, chùi nước mắt rồi nói: “Em không biết, dù sao em sẽ không vì anh ấy mà từ bỏ cuộc sống của mình, nếu anh ấy thật sự không chấp nhận em như vậy, em cũng không cách nào… Chia tay thì chia tay!” Giọng cô nàng nghe rất kiên định, nhưng đôi môi cắn chặt lại tiết lộ vẻ không nỡ.
Trong khoảnh khắc, Đỗ Lôi Ty bỗng nghĩ đến bản thân.
Mấy hôm nay cô không dám đối mặt với một vấn đề, nếu sếp tổng không chịu thay đổi vì cô, thế thì cô phải làm sao? Cam chịu, hay là ly hôn?
Ly hôn, sao nghĩ đến từ này, tim cô bỗng đau nhói.
Đúng lúc đó, Thôi Vũ Chi bỗng đập mạnh bàn: “Thôi Vũ Chi này sống đã hai mươi mấy năm, không ngờ lại vì một tên đàn ông mà ra nông nổi này, sống lãng phí quá rồi!”
Đỗ Lôi Ty tưởng câu sau của cô ta sẽ nói “chết cho xong”, vội vàng định an ủi, ngờ đâu cô ta lại đổi sang hướng khác, cương nghị nói: “Em quyết định rồi, anh ta không cho em chơi thì em cứ chơi, không cho em đi đêm thì em cứ đi đêm cho mà xem! Người em lấy là chồng chứ không phải bố em, dựa vào đâu phải nghe lời chứ? Alice, chúng ta hôm nay hãy không say không về, cho mấy tên đàn ông thối ấy phải thấy, không có bọn họ, chúng ta có thể sống càng vui vẻ hơn! Phục vụ đâu, mở cho tôi một két bia, hai chai rượu vang, một chai…”
“Đủ rồi đủ rồi!” Đỗ Lôi Ty vội cắt ngang.
Thôi Vũ Chi này đúng là điên thật, một cô gái ở bar uống nhiều rượu như thế, lỡ say rồi thì có ma mới biết sẽ xảy ra chuyện gì? Đỗ Lôi Ty tuy xốc nổi nhưng về mặt ý thức an toàn thì vẫn có sự cảnh giác nhạy cảm của phóng viên. Bị đàn ông bỏ rơi đã đủ đen đủi rồi, còn vung tiền mình ra mua say, lỡ uống say gặp phải người xấu thì mất tim mất tiền lại mất thân, lỗ quá!
Tuy Đỗ Lôi Ty ngăn cản thế nào nhưng Thôi Vũ Chi vẫn chọn khá nhiều rượu, uống một lúc sau, mặt bắt
“Sao chị không uống? Uống đi!” Cô ta hét lên.
“Chị đang uống đây…”
“Chị lừa phỉnh ai thế? Một ly bia bỏ thêm năm viên đá, cả nửa tiếng còn chưa uống xong, chị tưởng em say không biết gì à?”
Đỗ Lôi Ty ú ớ, không ngờ sức quan sát của Thôi Vũ Chi còn nhanh nhạy hơn cả một phóng viên là cô, ngay cả cô bỏ bao nhiêu viên đá vào cũng đếm kỹ như vậy, rất tốt rất mạnh mẽ!
“Thực ra… chị không biết uống rượu mấy!” Cô giải thích.
“Không biết uống mới phải uống! Nào cạn ly!”
“Cạn… cạn ly…” Đỗ Lôi Ty mặt mũi sầu thảm, uống cạn một hơi ly bia uống nửa tiếng chưa xong. Quả nhiên nó đã biến thành nước lọc rồi. >_<
“Đi! Chúng ta đi nhảy!” Thôi Vũ Chi bỗng đứng dậy.
“Chị không biết…”
Âm thanh trong pub quá ồn ào, Đỗ Lôi Ty chưa kịp từ chối đã bị Thôi Vũ Chi kéo vào sàn nhảy. Quả nhiên phụ nữ uống rượu sức cũng thật lớn, Đỗ Lôi Ty bị kéo phắt vào đám người đang nhảy múa uốn éo, không tìm đâu ra đông tây nam bắc nữa. Chỉ thấy một đám nam nữ đang điên cuồng vặn vẹo cơ thể trong tiết tấu nhanh của âm nhạc, dưới ánh đèn lấp lóe, trông giống những người mắc bệnh phong đòn gánh
Đỗ Lôi Ty khóc ròng, khỉ thật! Nào giống nhảy, rõ ràng là lên đồng thì có!
Thôi Vũ Chi hẳn nhiên là khách quen ở đây, nhanh chóng hòa vào điệu nhảy, mượn rượu để giải tỏa cơ bắp, dáng nhảy nhẹ nhõm thanh thoát, so với đám đông điên cuồng kia thì đẹp hơn gấp mấy lần. Cô nhảy rất sung sướng, cởi luôn áo khoác ngoài, lộ ra áo hai dây hoa văn bên trong, lại thêm chiếc quần jeans ôm, dưới ánh đèn mờ ảo trở nên quyến rũ vô cùng.
Vốn dĩ người đẹp luôn thu hút mọi người, huống hồ là một người đẹp ăn mặc gợi cảm, dáng nhảy bốc lửa. Rất nhanh, bao nhiêu ánh mắt trong pub đều tập trung ở cô nàng, có người thậm chí còn huýt sáo.
Có phải là quá lộ liễu không? Đỗ Lôi Ty muốn kéo cô nàng lại nhưng Thôi Vũ Chi đã nhảy lên sân khấu tròn có cột thép ở giữa sàn nhảy, bắt đầu điệu múa cột. Đột nhiên cả pub như sôi động hẳn, rất nhiều tiếng hoan hô cổ vũ vang lên không ngớt.
Đỗ Lôi Ty thật không biết phải làm sao với cô ta, muốn bỏ đi nhưng lại sợ Thôi Vũ Chi uống rượu sẽ gặp nguy hiểm, đành nhìn cô ta mà cuống quýt cả lên. Lúc này, Thôi Vũ Chi đang nhảy trên sán bỗng nhảy xuống, uốn éo tiến về phía Đỗ Lôi Ty.
Đỗ Lôi Ty choáng váng, muốn bỏ trốn nhưng sau lưng toàn những người đ