Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.

con chỉ cần đưa cháu ngoại về là được, chưa thành hình cũng không sao, về nước rồi có thể từ từ phân chia…”
Đỗ Lôi Ty: -_- | | |
Ngày hôm sau, mọi thứ đã chuẩn bị xong, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã bước lên máy bay đi Ý, đặt bước chân đầu tiên hướng ra thế giới của cô.
Trên máy bay, tâm trạng cô vô cùng hưng phấn, hai mắt cứ đảo qua đảo lại quan sát mọi thứ.
Liêm Tuấn ngồi cạnh cười, nhắc cô: “Đừng nhúc nhích nữa, sắp cất cánh rồi.”
“Ồ.” Đỗ Lôi Ty thè lưỡi, mới chịu ngồi im.
Nhưng không lâu sau cô lại bắt đầu nhấp nhổm.
“Sao vậy?” Liêm Tuấn quay sang, thấy Đỗ Lôi Ty đang chọc ngón tay vào cánh tay anh.
Đỗ Lôi Ty tỏ bộ dáng lén lút gian tà: “Anh có phát hiện cái cô tiếp viên hàng không kia cứ đi qua đi lại ở ch không?”
Liêm Tuấn nhướn mày: “Có à?”
Có! Tuyệt đối có! Cô đã quan sát cô ta mấy lần rồi, không chỉ đi qua đi lại mà thỉnh thoảng còn hỏi sếp tổng có cần cái này, có cần cái kia không, thật chuyên cần.
“Chắc em không ghen đấy chứ?”
“…” Sếp tổng đại nhân, tại sao lần nào anh cũng nói trắng trợn ra vậy?
Có ghen hay không thì Đỗ Lôi Ty không biết, nhưng cô không ưa nổi thái độ phục vụ của cô tiếp viên đó, dù sao họ cũng đã mua vé máy bay, lấy tiền của người ta rồi còn định lấy luôn người của người ta? Xem kịch còn phải mua vé vào cửa, muốn ngắm sếp tổng miễn phí à? Không có cửa đâu!
Vì thế, Đỗ Lôi Ty quyết định lát nữa nếu cô ta còn đến thì nhất định sẽ giết chết cô ta bằng ánh mắt!
Chỉ tiếc là cô tiếp viên đó vừa đến mấy lần thì đều bị Liêm Tuấn từ chối chỉ bằng một câu, tiếp viên người ta dù sao cũng là phần tử trí thức cao cấp, bị cự tuyệt hai ba lần xong, chí ít cũng phải nhìn ra chân lý. Miếng thịt này tuy béo thật, nhưng còn sống, ăn vào rất dễ bị tiêu chảy! Là một cô gái thời đại mới, trước khi đầu tư nhất định phải tính toán nguy cơ, nguy cơ quá lớn thì cổ phiếu lời cũng nhiều, mà lỗ cũng càng nhiều!
Thế là, ánh mắt được “ủ” rất lâu của Đỗ Lôi Ty không có đất dụng võ, một lúc sau, hai mắt cô cứ mở trừng trừng đến nỗi mi mắt đã bắt đầu đánh nhau.
Cũng không lạ, tối qua cô quá hưng phấn, cứ lẩm bẩm là nên mang theo cái gì, còn tiện thể xem “Kỳ nghỉ ở Rome”, đã chuẩn bị sẵn tinh thần làm “Audrey Hepburn” phiên bản Trung Quốc, kết quả là dẫn đến việc thiếu ngủ trầm trọng hiện nay.
Đúng lúc Đỗ Lôi Ty đang vật lộn với cơn buồn ngủ, ý thức dần dần mờ nhòa, thì bỗng một giọng nói thanh tao vang lên: “Tiên sinh, xin hỏi anh muốn uống gì không?”
Lại là cô tiếp viên ấy!
Đỗ Lôi Ty hơi tỉnh lại, đang định giết người bằng ánh mắt thì lại nghe một giọng nói vang lên: “Cà-phê nóng.” Giọng nói ấy không phải của Liêm Tuấn, nhưng có phần quen thuộc, một lát sau Đỗ Lôi Ty tỉnh hẳn, vì giọng ấy lại bổ sung câu nữa, “Phiền cô quá rồi, người đẹp ơi.”
Người đẹp thì ai cũng có thể gọi, nhưng gọi đến mức làm người ta lạc hồn thế, Đỗ Lôi Ty chỉ biết hai người, một là Hạ Khôn, còn người nữa là Tiêu Doãn.
Tiêu Doãn đang thưởng thức bóng dáng uyển chuyển bước đi của người đẹp một cách vô cùng thích thú, bỗng cảm giác có một ánh mắt bắn đến, anh ta quay sang, đầu tiên là giật bắn mình bởi đôi mắt vằn máu, y hệt mắt gấu trúc, tiếp đó, anh ta bỗng cảm thấy bên dưới như đang nhói đau.
Cảm giác ấy, thực sự là khó quên!
Anh ta bắn một ánh mắt đắm đuối về phía Đỗ Lôi Ty: “Em yêu, em biết thế nào là duyên phận trời định không?”
Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác như muốn nôn mửa.
“Sao lại là cậu?” Liêm Tuấn cũng phát hiện ra Tiêu Doãn, bất giác nhíu mày lại.
bình tĩnh đáp: “Đừng nhăn nhó, tôi có phải hổ đâu.” Chẳng lẽ ăn thịt vợ của anh hay sao?
Liêm Tuấn hừ một tiếng.
Đỗ Lôi Ty nhận ra không khí có vẻ kỳ lạ, tuy lần trước cô uống say, cũng không biết hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng lờ mờ cảm thấy bản thân có thể đã làm sai, nếu không sếp tổng cũng sẽ không làm mặt lạnh, tránh né không trả lời khi cô dò hỏi sau đó.
Để hóa giải sự ngượng ngập đó, Đỗ Lôi Ty cười khan mấy tiếng, hỏi Tiêu Doãn: “Anh cũng đi Ý sao?”
Tiêu Doãn chớp mắt với cô: “Em nghĩ sao?”
Nghĩ cái đầu anh! Anh không đi Ý thì chẳng lẽ định trốn khỏi máy bay giữa đường? Đỗ Lôi Ty rất muốn mắng, nhưng nghĩ lại thì, câu nói lúc nãy của cô vốn dĩ đã khá là vô vị rồi.
“Sao em không hỏi anh đi để làm gì?”
“Hừm… anh đi làm gì?”
“Không nói em biết!”
Một đàn quạ đen bay vù qua đầu…
Lúc này, cô tiếp viên hồi nãy đi lấy cà-phê đang cầm ly ngúng nguẩy đi đến, thấy Tiêu Doãn thì cười một cách đầy quyến rũ, “Tiên sinh, cà-phê của anh~~~” Giọng nói ấy, sắp biến điệu mất thôi
“Thơm thật!” Tiêu Doãn hít một hơi như say mê, khen ngợi mà mặt không đỏ tim không đập, “Cà-phê này nồng đậm thơm tho như chính người đẹp vậy!”
Ọe…
Đỗ Lôi Ty muốn nôn cả bữa tối hôm qua ra ngoài.
Nhưng cô tiếp viên xinh đẹp lại rất thích thú, cười toe toét như một đóa hoa loa kèn. Cũng khó trách, cũng là trai đẹp, mà bên Liêm Tuấn mới hỏi hai, ba câu đã bị dội ngược, nhưng đến anh trai đẹp dịu dàng này, chỉ một lần đã được hậu đãi. Hai người so với nhau, khoảng cách quá xa!
Hoa loa kèn cao hứng, gi


pacman, rainbows, and roller s