Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.
ọng nói chuyển điệu hoàng hạc lại vang lên: “Tiên sinh, xin hỏi anh có còn cần gì không?”
“Nhờ cô lấy cho vị tiểu thư bên kia một miếng bánh ngọt và một ly nước quả!”
“Vị tiểu thư bên kia” chẳng lẽ là chỉ cô? Đỗ Lôi Ty nhìn Tiêu Doãn, hình như chắc chắn là chỉ cô.
“Còn tiểu thư cái gì, đã là đàn bà rồi.” Liêm Tuấn bỗng nhiên nói một câu.
Đỗ Lôi Ty ngẩn người, lập tức nổi cáu, “Cái gì đàn bà? Anh mới là ông chú ấy! Cô nương đây mới hai tám tuổi, là cô gái lớn tuổi!”
Vừa nói xong, lấy Đỗ Lôi Ty làm trung tâm, ước khoảng trong vòng ba mét, vẻ mặt của mọi người đều méo mó, chỉ mỗi Liêm Tuấn vẫn tỏ ra bình thản không chút xao động, chỉ nhắc nhở: “Phu nhân, em đã là đàn bà có chồng
Sếp tổng, khéo léo là tính tốt, thầy không dạy anh hay sao?
>.<
“Tiểu thư, điểm tâm của cô.” Khi cô tiếp viên mang bánh kem dâu và nước dừa đến cho Đỗ Lôi Ty, cô rõ ràng cảm nhận được cô ta thực ra rất muốn gọi cô là “đàn bà”.
Nhưng đã không còn quan trọng, cái gì mà là đàn bà rồi cô gái, đều là phù vân! Miếng bánh và ly nước quả trước mặt mới là hiện thực!
Đỗ Lôi Ty mắt sáng rực, chuẩn bị ra tay.
“Khụ khụ.”
Hai tiếng ho khan đã cắt đứt cơn thèm ăn của cô, Đỗ Lôi Ty quay sang, thấy ngay ánh mắt mang đầy tính uy hiếp của sếp tổng, ánh mắt ấy rõ ràng đang nói là – em dám ăn thì chết chắc!
Ánh mắt ấy khiến cơn thèm ăn vừa trỗi dậy của Đỗ Lôi Ty chìm xuống, cô không kìm được gào thét trong lòng: Tha cho bánh kem và nước quả đi, bọn chúng chỉ là những đứa trẻ!
“Em yêu, không hợp vị à?” Tiêu Doãn hỏi.
Đỗ Lôi Ty cười ngượng ngập, “Bữa sáng… ăn no quá…”
Do hai món trước mặt không thể ăn, mà nếu gọi đồ ăn khác thì rõ ràng là không nể mặt Tiêu Doãn nên Đỗ Lôi Ty đành mở to mắt bần thần nhìn nó, một lúc sau, cô bỗng giác ngộ ra.
Bánh kem dâu? Nước dứa?
Dâu, dứa, dâu, dứa, dâu, dứa…
Mẹ ơi! Quá dâm tà!
Do sếp tổng và Tiêu Doãn hai bên chèn ép, đoạn đường vốn bình an yên ổn trở nên nguy hiểm tứ bề, hại Đỗ Lôi Ty cứ phập phồng lo sợ, đã chịu sự uy hiếp từ ánh mắt sếp tổng, mà còn phải chịu sự bông đùa quấy rối từ Tiêu Doãn, cứ sống không bằng chết như thế mười mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng lúc gần hạ cánh, cô không gượng nổi nữa, ngủ thiếp đi.
Lần này, cô ngủ rất say, ngay cả chuyện làm sao xuống máy bay cô cũng không nhớ, chỉ mơ mơ màng màng cảm nhận có tiếng người, có tiếng xe, và văng vẳng tiếng nước, rồi sau đó thực sự mất tri giác.
Cô mơ một giấc mơ, cô mơ bốn bề toàn là nước, cô ngồi trên một con thuyền hẹp dài, bên cạnh là sếp tổng và mẹ anh. Con thuyền nhỏ cứ lắc lư chao đảo, như thể hễ sơ ý là sẽ lật ngay. Lúc này bà Liêm An Na bỗng hỏi Liêm Tuấn: “Nếu con thuyền này lật, con sẽ cứu mẹ trước hay cứu vợ con trước?”
Đỗ Lôi Ty hồi hộp quan sát phản ứng của Liêm Tuấn, thấy anh nhìn cô rồi lại nhìn bà Liêm An Na, không nói.
“Con nói xem nào.” Bà hối thúc, ánh mắt tràn ngập sự khiêu khích.
“Tất nhiên là cứu…” Liêm Tuấn vừa nói vừa nhìn Đỗ Lôi Ty ý tứ sâu sắc.
Là gì? Mau nói! Đỗ Lôi Ty cũng thúc giục trong lòng.
“Cứu mẹ trước.”
Vừa nói xong, thuyền lật.
“Cứu em! Mau cứu em!” hai tay cô đập vùng vẫy trong nước, xung quanh toàn nước, như thấp thoáng thấy gương mặt sếp tổng, còn cả Liêm An Na, họ đều ngồi trên thuyền bình thản nhìn cô…
“Đỗ Đỗ! Đỗ Đỗ! Bên tai văng vẳng giọng nói quen thuộc, hơi gấp gáp, “Đỗ Đỗ, dậy mau! Đỗ Đỗ…”
Đỗ Lôi Ty mở mắt, nhìn thấy đôi mắt lo lắng của Liêm Tuấn.
“Chồng ơi!” Đỗ Lôi Ty túm lấy tay anh, hồn phách lên mây.
Tâm trạng Liêm Tuấn bỗng vui vẻ hẳn sau khi cô buột miệng gọi “chồng ơi”: “Sao, ác mộng à? Lớn thế này rồi mà gặp ác mộng lại thất kinh thế kia, người không biết chắc còn tưởng em rơi xuống nước đấy.” Anh bỗng dừng lại, vì anh nhận ra vẻ kỳ dị trong mắt cô.
“Sao vậy?” Anh hỏi.
“Nếu em và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai trước?”
Liêm Tuấn hơi mơ hồ: “Sao tự dưng lại hỏi thế?”
“Anh đừng quan tâm vì sao, cứ trả lời em đi!” Đỗ Lôi Ty thúc giục, trong lòng cũng căng thẳng theo.
Liêm Tuấn không trả lời ngay, anh hỏi: “Nếu anh vố em cùng rơi xuống nước, em sẽ cứu ai trước?”
Anh lại quăng vấn đề đó cho cô! Đỗ Lôi Ty hơi ngẩn người, sau đó đáp: “Bố em.”
“Anh cũng thế.” Liêm Tuấn nói gọn, “Anh sẽ cứu mẹ trước.”
Rõ ràng là câu trả lời đã được đoán trước, nhưng Đỗ Lôi Ty vẫn thấy cô đơn trong tim, thất vọng cúi đầu xuống. Anh sẽ cứu mẹ anh trước, như giấc mơ ấy…
“Nhưng,” Liêm Tuấn lại nói tiếp, “Nếu anh không cứu được em, anh sẽ chìm với em.”
Đỗ Lôi Ty sững sờ.
Cô cảm thấy trong sâu thẳm trái tim như có thứ gì đó phá kén chui ra, dâng lên đầu, mũi cay cay, mắt cũng sưng lên.
“Đỗ Đỗ, chắc em không dễ dàng cảm động thế chứ?”
Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, chú ý đến nụ cười bên khóe môi của Liêm Tuấn: “Ai… ai cảm động chứ?” Cô lúng túng, mắt đảo tứ phía.
Bỗng nhiên, cằm bị giữ chặt, không mạnh lắm, nhưng đủ để cô phải nhìn thẳng anh.
“Nói, có phải em cảm động không?” Anh hỏi.
Làm gì có ai nói thẳng từ “cảm động” ra chứ? Sếp tổng đại nhân đúng là biến thá
“Nếu em thực sự cảm động, anh