XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1428 lượt.

hoan lạc vô tận…






Venice
Lúc Đỗ Lôi Ty tỉnh dậy, cảm thấy đầu rất đau, sau đó eo cũng đau, rồi sau đó cơ thể trên dưới đều thấy từng cơn đau buốt, cứ như bị bẻ ra rồi lại lắp vào.
Chuyện gì thế? Lẽ nào là rơi máy bay? Không thể, rõ ràng cô đã xuống máy bay rồi… Nghĩ linh tinh một hồi, cô bỗng phát giác ra không khí xung quanh hơi kỳ lạ, mở choàng mắt ra thì nhìn ngay vào ánh mắt nóng bỏng của Liêm Tuấn, anh nghiêng người, nhỏm đầu dậy, đã ngắm cô lâu lắm rồi.
Đỗ Lôi Ty giật bắn mình: “Anh nhìn em làm gì thế?” Vừa nói ra, phát hiện cổ họng mình đã khàn khàn.
Liêm Tuấn không đáp, vẫn giữ tư thế đó, ánh mắt sâu thẳm quan sát cô từ trên xuống dưới như muốn nhìn thấy tận trái tim cô.
Hả? Đỗ Lôi Ty ngẩn người, phía trên? Sao cô không có ấn tượng? Nói chính xác là, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô hoàn toàn không nhớ.
“Khụ khụ…” Đỗ Lôi Ty ngượng ngập ho mấy tiếng, ngước lên len lén quan sát sếp tổng, tâm trạng anh có vẻ rất tốt, nhưng…
Bỗng, cô phát hiện ra gì đó: “Trên cổ anh sao thế kia?”
“Em cắn.”
Khóe môi Đỗ Lôi Ty giật giật: “Thế tay…”
“Em cào.”
“Ngực…”
“Cũng là kiệt tác của em, còn bên dưới nữa, em có muốn nhìn không?”
Đỗ Lôi Ty suýt nữa khóc ròng, trời xanh ơi! Đất dày ơi! Hôm qua rốt cuộc cô đã làm chuyện khiếp đảm gì?
Đúng lúc Đỗ Lôi Ty băn khoăn day dứt, bỗng eo bị xiết mạnh, đến khi giật mình tỉnh ra thì cô đã bị đè dưới anh. “Đỗ Đỗ, hôm qua em đúng là một con quỷ hút máu.” Anh nhìn cô rất chăm chú, đúc kết ra câu khái quát cực chuẩn.
Quỷ… hút… má
Đỗ Lôi Ty chỉ thấy đầu “ùng” một tiếng, có cảm giác như nổ tung.
“Em… hôm qua em uống say.” Cô ra sức giải thích.
“Anh biết.”
“Nên… nếu em làm gì… chuyện gì… cũng… không tính…” Trời ơi, cho cô một cái lỗ để chui xuống đi!
“Thế không được.” Liêm Tuấn lắc đầu, “Lời đã nói ra không thể rút lại.”
“Em đã nói gì?” Đỗ Lôi Ty cuống lên.
Anh cúi xuống, thổi một hơi bên tai cô: “Em bảo anh đừng dừng lại…”
Mặt Đỗ Lôi Ty đỏ lên.
“Em còn nói…”
“Dừng!” Đỗ Lôi Ty hét lên, ôm mặt lắc đầu, “Em không muốn nghe, em không muốn nghe…”
Bỗng, bàn tay che mặt bị giữ chặt, anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, quan sát gương mặt đỏ lên vì xấu hổ của cô, giọng nói trở nên chân thành vô cùng: “Còn một câu nữa, em nhất định phải nhớ.”
“Em nói, em yêu
Cho dù em chưa nói, anh cũng bắt em nhớ, em yêu anh!
Đỗ Lôi Ty không nhớ cô đã ra khỏi phòng khách sạn như thế nào nữa, chỉ cảm thấy cả người như chuếnh choáng say, giống như đang đạp trên những đám mây bông vậy, trong đầu chỉ toàn là những lời sếp tổng vừa nói. Hôm qua cô đã nói câu đó thật sao? Tuy trong lòng cô chắc chắn là yêu anh nhưng lời ấy bỗng nhiên bị nhắc đến, lại cảm thấy thật kỳ quặc…
Nhưng sự phiền muộn ấy nhanh chóng bị ném sang bên, vì kiểu bố trí trong khách sạn này thực sự là quá đẹp.
Không khí trong khách sạn này khác hẳn trong nước, bố cục toát lên phong cách Italia đậm đà, rực rỡ nhưng không thiếu sự tao nhã, bức tranh trang trí treo trên tường màu sắc phong phú, mang đậm hơi thở nghệ thuật.
Đỗ Lôi Ty vừa đi vừa tò mò quan sát, thấy gì lạ và đẹp là cô mừng rỡ lấy máy ảnh ra chụp. Rõ ràng chỉ một đoạn đường rất ngắn mà bị cô kéo dài đến mấy chục phút.
Liêm Tuấn cũng không vội, ăn mặc đơn giản, đi theo sau cô, nhưng ánh mắt thì luôn dừng ở cô.
Giống như “Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người ngắm phong cảnh đứng trên lầu ngắm em”. Trong mắt anh, cô mới là phong cảnh duy nhất.
Cứ thế ra khỏi khách sạn, chợt có mùi hơi nước thoang thoảng.
Đỗ Lôi Ty cuối cùng cũng nhận ra có gì kỳ lạ, cô dừng bước hỏi vẻ nghi ngại: “Anh có cảm thấy… ở đây hơi giống Venice không?”
“Đây chính là Venice.
Đỗ Lôi Ty choáng: “Cái đó… không phải đi Rome trước sao?”
“Vốn là anh định đến Rome trước, nhưng anh bỗng muốn đến Venice trước, có vấn đề gì à?” Anh nhướn mày.
“Không… không có gì…”
“_” Đúng là rốt cuộc vẫn không thay đổi, chủ nghĩa đại nam tử, muốn làm gì thì làm. Venice, Ve cái đầu anh ấy! Em muốn đi Rome! Em muốn làm Audrey Hepburn phiên bản Trung Quốc!
Trong lòng tuy có ngàn điều không muốn, nhưng Đỗ Lôi Ty tuyệt đối sẽ không nói ra để tự tìm cái chết. Hơn nữa, dù sao thì “mọi con đường đều dẫn đến thành Rome”, Venice đã đến rồi, Rome có xa đâu? (-_- | | | )
Nhà văn nổi tiếng Mark Twain trong đoản văn “Con thuyền Venice” đã miêu tả Venice như sau: “Venice là thành phố trên nước nổi tiếng thế giới, sông ngòi đan xen, thuyền trở thành phương tiện giao thông chính, cũng như xe hơi trên phố vậy.” Thực tế thì đây đích thực là một thành phố “đầy nước”, vào mùa hạ-thu chuyển giao này, không khí tràn ngập hơi nước ẩm ướt.
Thuyền ở đây có cái tên rất hay là Gondola, là một loại thuyền hình trăng non chế tạo bằng gỗ sồi, thân dài, có thể luồn lách trên những dòng nước hẹp.
Đỗ Lôi Ty lúc lên thuyền Gondola cùng Liêm Tuấn, thấy con thuyền vừa hẹp lại nhỏ thì cứ không dám bước lên. Nhưng Liêm Tuấn lại đứng trên thuyền, đưa tay ra với cô.