Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

Ty lo lắng nắm lấy vai Liêm Tuấn, quan sát kỹ. Khóe môi bầm xanh, nhưng trông rất đàn ông, đầu tóc hơi rối, nhưng như thế cũng rất phong cách, còn về áo… rớt mấy nút áo thực sự rất gợi cảm! ╮(╯▽╰)╭
(Này này, rốt cuộc cô đang xem xét vết thương hay đang xem tướng bằng cặp mắt háo sắc thế?)
“Em chảy nước miếng kìa.” Liêm Tuấn nhắc rất kịp lúc.
“Làm… làm gì có! Anh nhìn nhầm rồi!” Đỗ Lôi Ty vội lau mép, lau xong lại đỏ mặt lườm sếp tổng.
Anh đang cười! Anh lại còn có sức cười nhạo cô!
“Đừng cười nữa!” Đỗ Lôi Ty xấu hổ hét, anh còn dám cười? “Lúc nãy nếu cảnh sát không đến kịp thời, anh đã… đã…” Cô nói đến đó thì không nói tiếp nữa, mắt đỏ hoe, mũi cũng thấy cay cay.
Bỗng nhiên một bàn tay to lớn vuốt ve mặt cô, dịu giọng: “Đừng khóc, Đỗ Đỗ.”
Huhuhu… anh nói thế, người ta càng muốn khóc!
“Chẳng phải giờ anh vẫn ổn đó thôi?”
Ổn cái đầu anh! Hai mắt cô nhìn chằm chằm vào vết bầm ở khóe môi anh, chỉ suýt nữa thôi là cô có thể đã mãi mãi không còn nhìn thấy anh nữa… Nghĩ đến đó, trong lòng bỗng thấy hối hận vô cùng.
“Xin lỗi…” Đỗ Lôi Ty cúi đầu, “Tại em hại anh, em không nên lao theo mà bất chấp hậu quả, em… xin lỗi anh…”
“Không phải lỗi của em.” Anh nâng mặt cô lên, qua ánh trăng lặng lẽ nhìn khóe mắt đỏ hoe của cô, “Cho dù không phải vì em, anh cũng sẽ lao đến, vì chiếc nhẫn ấy đối với anh rất quan trọng, nó đã mang em đến bên anh, không có nó thì chúng ta cũng sẽ không gặp nhau, không có nó, anh cũng sẽ không nhận ra trên thế gian này còn có một người cần anh bảo vệ.”
Lúc nói, ánh mắt anh bỗng trở nên vô cùng kiên định, như một chùm ánh sáng xuyên thấu vào nội tâm Đỗ Lôi Ty, rồi lại tan ra trong đó, sưởi ấm mỗi một sợi thần kinh.
“Em…” Cô mở miệng nhưng không biết nói sao, chỉ đờ đẫn nhìn anh, hồi lâu mới vọt ra một câu, “Anh đừng đối xử tốt với em như thế, em… em không biết báo đáp thế nào…”
“Ngốc.” Liêm Tuấn mỉm cười, đưa tay vò tóc cô.
Ngốc, nếu tình yêu cần báo đáp, thế thì không phải là tình yêu nữa.
“Nhưng.” Liêm Tuấn bỗng kề sát tai cô, thì thầm, “Nếu phu nhân nhất định phải báo đáp thì, anh không ngại em báo đáp bằng thân… em ở trên.”
T_T Sếp tổng, anh lại bậy bạ rồi!






Bố Chồng (1)
Trên máy bay từ Ý về, Đỗ Lôi Ty nhớ lại tuần trăng mật sóng gió vừa qua, bỗng có cảm giác vừa quay xong một bộ phim bom tấn phiêu lưu hành động của Hollywood, nếu kết thúc lại có thêm màn rơi máy bay thì giá vé bảo đảm sẽ tăng vọt… (-_-||| Này, suy nghĩ kiểu gì đấy?)
“Lần này về, em xin nghỉ làm chỗ đó đi.” Liêm Tuấn bỗng nói.
“Hả?” Đỗ Lôi Ty mới nhớ ra mình vẫn còn đi làm, “Anh không nói thì em cũng định không làm nữa.”
Liêm Tuấn gật gù vẻ an ủi, cô nàng mặt dày đến mức có thể lái tàu hỏa này cũng xem như biết thân biết phận, làm gì có phu nhân sếp tổng nào lại đi bán bao cao su? Nói ra chỉ tổ mất mặt.
Bất ngờ? Hy vọng là không khiếp đảm… -_-|||
Bà Liêm An Na liệu có khiếp đảm không thì tạm thời ta không biết, nhưng lão Phương tài xế thì đúng khiếp đảm thật.
“Thiếu… thiếu phu nhân… đây là gì thế?” Lão Phương lập cập hỏi khi nhìn vào vật thể màu đen xám trong hộp.
“Găng tay.” Đỗ Lôi Ty thản nhiên trả lời.
Lão Phương vuốt mồ hôi lạnh: “Kiểu dáng găng tay này thật… thật độc đáo!”
“Chính xác!” Đỗ Lôi Ty gật đầu, “Đây là lông chuột… á! Lão Phương anh đừng ngất chứ! Lão Phương!!!”
Liêm Tuấn thở dài: “Lão Phương năm tuổi đã bị chuột cắn ngón chân, từ đó cứ thấy vật có liên quan đến chuột là cậu ta đều thế.”
Đỗ Lôi Ty vẻ ấm ức: “Nhưng là chuột hải ly
Liêm Tuấn: “Như nhau.”
Đỗ Lôi Ty im, lão Phương, thì ra anh là Doraemon(1).
Do đồng chí Phương đã mất đi sức chiến đấu nên sếp tổng đành đích thân làm tài xế, đưa cô vợ ngố về nhà. Vừa đến cửa, lại có ba người ngốc nghếch xui xẻo ra đón.
“Thiếu phu nhân!” Thím Ngô thấy cô, tỏ ra nồng nhiệt lạ thường.
“Anh ơi! Chị ơi!” Lượng Lượng cũng hòa giọng.
Đỗ Lôi Ty cả một tuần không nhìn thấy người thân, bỗng gặp nhiều như vậy, tâm trạng khỏi phải nói là tốt nhường nào, vội vàng lấy quà ra: “Lượng Lượng ngoan, đây là quà chị tặng em!”
“Đây là gì thế?” Lượng Lượng mở to đôi mắt long lanh nhìn chăm chăm vật hình cầu kia một lúc, bỗng hiểu ra, “A! Đây là quả bóng da!”
“Đừng!!!”
Đợi khi Đỗ Lôi Ty muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa, Lượng Lượng đã đạp “quả bóng da” xuống đất.
“Chị ơi, sao quả bong này không bật lên?
“… Vì nó không phải là bóng da, mà là quả cầu pha lê.” >_< (Đỗ Đỗ, mua cầu pha lê cho một đứa trẻ bảy tuổi, chẳng lẽ đầu óc cô làm bằng pha lê ư?)
“Không sao, không sao, bà vẫn còn mặt nạ Tôn Ngộ Không!” Thím Ngô vội vàng hòa hoãn.
Đỗ Lôi Ty khóe môi giật giật: “Thím Ngô, cái đó không phải Tôn Ngộ Không…”
“Không phải?” Thím Ngô sờ mó kỹ lưỡng mặt nạ búp bê màu đỏ trong tay, như sực tỉnh ngộ, “Ối trời ơi, cô xem mắt với chả mũi tôi, Bao Công nhìn thành Tôn Ngộ Không, ai bảo mặt bọn họ đều đỏ làm chi!”
Khóe môi Đỗ Lôi Ty không còn co giật nổi nữa: “Cái này… thực ra là…”
“Cái gì?”