Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.
ính xác hơn là có thêm một chiếc nhẫn kim cương trị giá hai triệu tệ!
“Được rồi, đi thôi.” Liêm Tuấn nói xong, rất tự nhiên choàng vai cô, tiến lên phía trước.
“Khoan đã, còn Vương Lộ…”
Đỗ Lôi Ty vội nhìn xung quanh, làm gì có Vương Lộ và Lai Phúc? Ngay cả Vượng Tài cũng chẳng thấy mống nào!
Lần này, sếp tổng đại nhân toàn thắng!
___________________________
¹ Vì từ khách sáo “đâu có” của Trung Quốc cũng là câu hỏi “ở đâu” nên anh người Ý hiểu lầm.
Ăn Cướp
Tối ấy, Đỗ Lôi Ty nằm mơ, trong mơ cô hóa thân thành Công chúa Anh trong “Kỳ nghỉ ở Roma”, ở cùng Joe Bradley, cưỡi vespa tung hoành đầu đường cuối phố ở Roma, cùng uống cà-phê, cùng ăn kem, cùng chậm rãi khiêu vũ bên bờ sông…
Trong tiếng nhạc kỳ diệu, Ann dựa vào lòng chàng Bradley lịch lãm, lồng ngực anh rộng, vững chãi, ấm áp, có cảm giác an toàn.
Bradley nói với cô: “Anh yêu em, Ann!”
Ann phiên bản Đỗ Lôi Ty: “Ôi, em cũng yêu anh, Bradley!”
Thế là, Đỗ Lôi Ty hừ mũi một tiếng, quay đi không nói gì.
Liêm Tuấn cũng không giận, chỉ đưa tay xoay mặt cô lại, dịu giọng: “Sao vậy?”
Sao cái đầu anh! Trong lòng anh biết rõ nhất! Làm gì có kiểu lừa hôn người khác trắng trợn như vậy? Lừa hôn thì thôi, mà lại còn không chịu xin lỗi, kéo tay người ta lại nhét nhẫn vào là xong chắc? Hừ! Là một cô gái mới của thế kỷ 21, nhất định phải kiên trì vững chắc, quyết không thỏa hiệp
“Tối qua làm đau em hả?”
Thành trì cố thủ chưa bao lâu, “ầm” một tiếng sụp đổ, mặt Đỗ Lôi Ty đỏ bừng, chỉ thấy dấu đỏ trên cổ như nóng bỏng, trong đầu bỗng xuất hiện cảnh tượng cấm trẻ em dưới 18…
Huhuhu, sếp tổng tuyệt đối là một tên lưu manh!
Thấy sắc mặt cô thoắt xanh thoắt tái, quá thú vị, dục vọng mới thoái trào nay lại tăng lên, anh đưa ly rượu trong tay lên uống một ngụm, sau đó áp môi vào môi cô.
Mùi rượu thơm xộc thẳng vào mũi, hai mắt Đỗ Lôi Ty trợn tròn.
Anh… anh… anh lại mớm rượu bằng miệng cho cô! Trời xanh ơi, đất dày ơi, hãy để ngụm rượu làm cô sặc chết cho rồi!
Rất bất hạnh là, nụ hôn tràn ngập mùi rượu ấy chỉ say mà không chết được, nên sau khi ai đó bị cưỡng ép uống hết một ngụm rượu, gò má đã có màu đậm hơn cả rượu trong ly, hồng nhuận, căng tròn, khiến người ta chỉ muốn ăn sạch sẽ. Nhưng Liêm Tuấn vẫn kìm chế, có một số việc phải hôm nay làm mới được, còn về chuyện khác, dù sao cả đời vẫn còn đủ thời gian để từ từ làm…
“Đứng lên.” Anh nói.
Đỗ Lôi Ty lúc này đang ở trạng thái hồn lìa khỏi xác, mơ mơ màng màng “ừm” một tiếng.
“Nhanh lên, thay quần áo.”
“Ưm…”
“Đỗ Đỗ, có phải em muốn anh thay giúp em?” Khóe môi anh thoáng nụ cười, ánh mắt đùa bỡn như không háo sắc.
Sếp tổng… anh chỉ biết giở trò lưu manh! T_T
Thay quần áo xong. (Gì cơ? Các bạn hỏi quần áo Đỗ Đỗ là ai thay à? Ngốc! Thấy mặt cô nàng là biết rồi còn hỏi!)
“Chúng ta đi đâu đây?” Đỗ Lôi Ty đỏ mặt, đã mất đi khí thế lúc nãy.
Liêm Tuấn tỏ ra bí ẩn: “Đi rồi sẽ biết.”
Sau đó, anh dẫn cô ra khỏi khách sạn, đi ăn sáng ở một quán cà-phê lộ thiên.
Sếp tổng từ bao giờ cũng trở nên bình dân rồi? Đỗ Lôi Ty lảm nhảm trong bụng, ánh mắt tò mò nhìn xung quanh, khi thấy một kiến trúc hình tam giác và hình tròn độc đáo, cô sững sờ.
Đền Vạn Thần?
Vậy quán cà-phê này chính là nơi hai nhân vật chính trong “Kỳ nghỉ ở Roma” ngồi uống cà-phê rồi? Trong tích tắc, cô bỗng có cảm giác hòa nhập vào thời đó, như thể bản thân thực sự đang ở trên đường phố Roma vào thập niên năm mươi, bên cạnh chiếc bàn mà Ann và Bradley đã từng ngồi, uống một ly cà-phê thơm nồng…
Sau Đền Vạn Thần là quảng trường Tây Ban Nha nổi tiếng, đôi nam nữ chính trong phim từng ngồi trên bậc tam cấp và ăn kem
“Anh có chút việc, em đứng đây một lát.” Liêm Tuấn nói.
Đỗ Lôi Ty gật đầu, lẩm bẩm làu bàu: “Đi vệ sinh thì đi chứ, viện cớ cái gì? Người giàu có đúng là quá sỉ diện, sợ đi vệ sinh nhiều, người ta sẽ hiểu lầm là anh có vấn đề về đường tiết niệu… (Đỗ Đỗ, suy nghĩ của cô có phải là quá thô tục không?)
Đúng lúc Đỗ Lôi Ty nghiên cứu đến đường tiết niệu của sếp tổng bằng lối nghĩ vô cùng nhanh nhẹn và thô tục, anh đã trở lại, trong tay có thêm một cây kem.
Đỗ Lôi Ty nhìn cây kem, mắt đứng tròng, cùng lúc đó cô cũng muộn màng nhận ra rằng, hành trình lần này của họ… y hệt trong phim!
“Trạm tiếp theo chắc là đi đấu trường La Mã?” Đỗ Lôi Ty hỏi.
Liêm Tuấn gật đầu: “Đúng.”
“Vậy tiếp theo nữa chẳng lẽ là Hồ Ước Nguyện?”
“Đoán đúng rồi.”
Đoán cái đầu ấy! Rõ ràng là y hệt tuyến đường trong phim mà! Sếp tổng cố ý, chắc chắn là đã có âm mưu từ lâu rồi! Mục đích chính là để fan cuồng của “Kỳ nghỉ ở Roma” là cô phải cảm động, mà ghê gớm hơn là cô đã cảm động thật!
Huhuhu… sếp tổng ơi, anh quả nhiên không phải người lãng mạn, mà khi anh lãng mạn thì đúng không phải người
Và thế là, cuối cùng bạn Đỗ Lôi Ty dưới sự công kích lãng mạn dồn dập của sếp tổng, đã vứt đi thành trì không lấy gì làm kiên cố lắm, quyết định lao vào vòng tay của sếp tổng!
Lừa hôn cút đi, lừa thì lừa