Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

g đã nói rõ thái độ của cô.
Ánh mắt thâm thúy của Đỗ Mộ Ngôn dừng trên người Tần Tuyên Tuyên, đáy mắt có sự cầu xin, điên cuồng và cả sự sợ hãi. Hắn bổng nhiên hướng về một bên, kéo Tống Kỳ bị hắn đánh cho đầy đầu mồ hôi lạnh, dùng giọng điệu dọa người nói: “Đánh tao.”
Vừa rồi lúc đánh Tống Kỳ, Đỗ Mộ Ngôn căn bản không hề nhẹ tay, loại đau đớn kịch liệt này gần như làm Tống Kỳ nói không ra lời, hắn ta nhìn chằm chằm Đỗ Mộ Ngôn đầy kỳ quái, không biết cuối cùng thì Đỗ Mộ Ngôn muốn làm gì.
Giọng Đỗ Mộ Ngôn cao hơn vài phần, “Tao bảo mày đánh tao!”
Tống Kỳ đau đến ngay cả ngón tay cũng không nâng nổi chứ đừng nói là đánh người, hắn nhìn Đỗ Mộ Ngôn như nhìn một thằng điên, dùng sức giãy khỏi tay Đỗ Mộ Ngôn, ngồi xổm xuống.
“Đỗ Mộ Ngôn, cuối cùng thì anh muốn làm cái gì hả?” Tần Tuyên Tuyên sợ Đỗ Mộ Ngôn lại làm tổn thương Tống Kỳ, ngẩn ngơ đi qua đỡ lấy Tống Kỳ, trừng mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn nói.
Đỗ Mộ Ngôn khẽ nói: “Tuyên Tuyên, anh nợ Tống Kỳ, anh trả cho hắn… nếu hắn đánh anh chưa thỏa, anh không ngại cho hắn dùng dao đâm.”
Hắn dừng lại, khóe miệng cong lên hơi chứa sự lạnh lùng,”Chỉ cần hắn đừng cướp em khỏi anh, hắn muốn làm gì anh cũng được, đều không sao hết…”
Chỉ cần có thể giữ Tần Tuyên Tuyên lại, hắn nguyện ý trả giá tất cả, Tuyên Tuyên à, Tuyên Tuyên của anh, nếu em rời khỏi anh, anh không biết anh sẽ biến thành dạng gì nữa.
“Anh là kẻ điên.” Tống Kỳ kinh hoàng nhìn Đỗ Mộ Ngôn, lẩm bẩm nói.
Tần Tuyên Tuyên không nghe đến lời Tống Kỳ nói, cô chỉ yên lặng nhìn Đỗ Mộ Ngôn, ánh mắt không ngừng lóe lên.
Nhìn người trong lòng khổ sở, cô cũng thấy rất đau lòng. Cô thậm chí còn cảm thấy, cô còn khó chịu hơn cả Đỗ Mộ Ngôn. Vì người tạo nên tất cả những chuyện này là cô, cô chính là đầu sỏ gây nên tất cả. Vì cô, Đỗ Mộ Ngôn mới bất chấp thủ đoạn; vì cô, Tống Kỳ bị liên lụy, chịu tổn thương thật lớn.
Cho nên, chỉ cần cô rời khỏi họ là tốt rồi đúng không? Nếu không có cô, bọn họ đều sẽ không bị tổn thương nữa.
Đến tận lúc này Tần Tuyên Tuyên mới phát hiện, tình cảm có thể ảnh hưởng đến lý trí con người tới cỡ nào. Cô vốn nên vì nhân phẩm Đỗ Mộ Ngôn mà phỉ nhổ, oán hận hắn, nhưng cô phát hiện bây giờ mình chỉ muốn tránh xa tất cả, thậm chí không muốn sự tồn tại của mình làm tổn thương đến hắn. Nhưng cô cũng hiểu, sự rời đi của cô, nhất định sẽ làm đau hắn. Nhưng thời gian có thể chữa trị mọi vết thương, không phải sao? Tương lai hắn sẽ yêu cô gái khác, hoàn toàn quên đi cô gái không biết tốt xấu như cô.
“Đỗ Mộ Ngôn, tôi không xứng với tình yêu của anh, anh sẽ tìm được người phụ nữ tốt thuộc về mình.” Tần Tuyên Tuyên cúi đầu nói xong liền cúi người giúp đỡ Tống Kỳ đi ra ngoài.
“Không cần biết là quá khứ hay tương lai, đời này người anh yêu duy nhất, chỉ có em!” Đỗ Mộ Ngôn nói, “Tuyên Tuyên, chỉ có em!”
Tần Tuyên Tuyên dừng bước. Sự đau khổ cầu xin của hắn khiên cô cảm thấy như mình mang tội ác tày trời. Nhưng cô phải làm thế nào đây? Sau khi Đỗ Mộ Ngôn đã làm những chuyện này, nếu cô còn cùng hắn vui vẻ một chỗ, thì sao có thể không khiến Tống Kỳ thất vọng? Tống Kỳ cô đã từng thích đến vậy.
Tần Tuyên Tuyên bỗng nhiên phát hiện, cô đã nhớ không nổi lúc trước mình thích Tống Kỳ bao nhiêu. Đỗ Mộ Ngôn dùng một loại tư thế cực kỳ mạnh mẽ lau sạch tình cảm của cô, chỉ cần cô nhắm mắt lại thì điều cô nhớ đến đều là sự dịu dàng chăm sóc của Đỗ Mộ Ngôn dành cho cô, lại nhớ không nổi nửa điểm ngọt ngào với Tống Kỳ lúc trước.
Người nắm tay cô đi dưới bầu trời mùa hạ đầy sao là ai? Mang cô đi ăn ở nhà hàng Tây Âu và tặng cô bó hoa hồng thật lớn là ai? Đem đến cho cô ánh sáng đom đóm xinh đẹp là ai?
Trong thời gian ngắn ngủi, Đỗ Mộ Ngôn mạnh mẽ trở thành một bộ phận sinh mệnh của cô, làm cô khó quên lại nhung nhớ.
Nhưng vào lúc này, ở cửa khách sạn bỗng nhiên xuất hiện ba người. Một người đàn ông hai người phụ nữ, dựa theo tuổi bề ngoài mà đoán thì đây là một đôi cha mẹ dẫn theo con gái, mà cô gái kia tuổi cũng không nhỏ, áng chừng trên dưới hai lăm tuổi.
Nhìn thấy ba người này, hai mắt Tống Kỳ sáng lên, hiển nhiên là có biết bọn họ, mà làm Tần Tuyên Tuyên cảm thấy nghi ngờ là hình như Đỗ Mộ Ngôn cũng biết họ rồi đột nhiên giật mình đứng đó.
Chỉ nghe Tống Kỳ ở bên cạnh nói: “Tuyên Tuyên, anh ở tỉnh bên cạnh ngẫu nhiên gặp họ nên mới làm anh thuận lợi chiếm lấy mớ chứng cứ này. Tạ Dương Trạch, Vương Tú Mai, Tạ Hiểu Vũ, Đỗ Mộ Ngôn từng ở trong nhà họ.”
Ba người đã đi đến lại có vẻ cách xa Đỗ Mộ Ngôn, vẻ mặt phức tạp nhìn hắn.
Tống Kỳ nhìn Đỗ Mộ Ngôn đang đứng yên, liếc mắt một cái, nói tiếp: “Năm Đỗ Mộ Ngôn 13 tuổi cha mẹ mất đi thì được gửi nuôi ở nhà họ Tạ, mười bảy tuổi trốn khỏi nhà họ Tạ.”
Trốn?
Tần Tuyên Tuyên nhìn Tống Kỳ, mắt lộ sự nghi hoặc.
Tống Kỳ cau mày, đáy mắt có tia chán ghét, “Vì hắn muốn cưỡng hiếp Tạ Hiểu Vũ, lại bị mẹ cô ta phát hiện, nên mới trốn khỏi nhà họ Tạ.”
Hắn đã sớm phát hiện ra Đỗ Mộ Ngôn chỉ nhận lời phỏng vấn của một tên phóng viên là Lại Hưng, hắn nghĩ trong đó chắc chắn phải có gì đó khuất tất cho nên đã liên hệ với L