Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
gả cho một kẻ ti bỉ vô sỉ như thế hay sao?”
Tần Tuyên Tuyên hơi nhếch môi. Ba cô luôn nói, người chồng tương lai của cô không cần những thứ khác, chỉ cần có một nhân phẩm tốt là được. Một kẻ đến đạo đức cơ bản nhất cũng không có thì còn nói gì đến ý thức trách nhiệm với gia đình chứ?
“Tôi không thể nói đi là đi như vậy.” Tần Tuyên Tuyên ngẩng đầu nhìn về phía Tống Kỳ.
“Tuyên Tuyên, em…”
Tần Tuyên Tuyên cắt ngang lời hắn nói, “Tôi muốn nói với mọi người, lễ đính hôn này phải hủy bỏ.”
“Tuyên Tuyên…” Mặt Tống Kỳ hiện lên sự vui mừng.
“Tần tiểu thư, đã đến giờ… Anh là ai?”
Lúc này, người trang điểm đẩy cửa đi vào, nhìn thấy trong phòng có thêm một người thì vô cùng kinh ngạc và đề phòng.
“Tôi biết, chúng ta đi thôi.” Tần Tuyên Tuyên không đợi Tống Kỳ mở miệng đã hướng ra phía ngoài mà đi.
Người trang điểm mơ hồ liếc mắt nhìn Tống Kỳ một cái, cũng không hỏi thêm gì nữa, đi theo Tần Tuyên Tuyên ra ngoài.
Lúc Tần Tuyên Tuyên đi vào đại sảnh tổ chức lễ đính hôn, Đỗ Mộ Ngôn lập tức phóng tầm mắt đến. Hắn quá vui mừng nên đã xem nhẹ sự không thích hợp của Tần Tuyên Tuyên lúc này.
Tần Tuyên Tuyên chậm rãi đi về phía trung ương đại sảnh, nhưng không liếc mắt nhìn lại Đỗ Mộ Ngôn mà hướng về cách vị khách mời, cúi đầu xin lỗi: “Vô cùng xin lỗi, làm mọi người mất công đến đây, buổi lễ đính hôn hôm nay đã bị hủy bỏ.”
Sự vui sướng và những lời chúc phúc của mọi người vì lời của cô mà khựng lại, theo bản năng nhìn về người còn lại. Toàn đại sảnh yên lặng đến đáng sợ, ngay cả ban nhạc chúc mừng cũng ngừng lại.
Đỗ Mộ Ngôn nhíu mày, bước nhanh đến trước mặt Tần Tuyên Tuyên, muốn bắt lấy tay cô, “Tuyên Tuyên, em đùa cái gì vậy…”
Cô né tránh tay hắn, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đỗ Mộ Ngôn, tôi biết cả rồi.” Cô nói từng chữ một.
Ánh mắt Đỗ Mộ Ngôn khẽ biến đổi, tầm mắt bỗng bắn thẳng về phía Tống Kỳ đang ở cửa vào đại sảnh, dáng vẻ trấn định vừa rồi bỗng trở nên kinh hoảng. Tống Kỳ đã bị hắn đuổi khỏi thành phố này từ lâu, hơn nữa Tuyên Tuyên lại sắp thành vị hôn thê của hắn, hắn thế mà lại sơ sót như thế, để Tống Kỳ về thành phố tìm đến cửa! Cuối cùng thì Tống Kỳ đã nói gì với Tuyên Tuyên, là sự thật mà hắn đã một mực phủ nhận với cô sao? Tuyên Tuyên tin Tống Kỳ, vậy thì chắc chắn đã đưa ra được bằng chứng. Nhưng vì sao, vì sao Tống Kỳ… là Lại Hưng?
Nghĩ đến Lại Hưng từng có những chứng cứ này, sắc mặt Đỗ Mộ Ngôn bỗng sầm xuống, sâu trong đáy lòng là sự khủng hoảng chưa từng có bắt đầu lan tràn. Hắn chưa bao giờ có một giây phút nào nhận thức rõ ràng đến thế này rằng Tuyên Tuyên đang dần dần rời khỏi hắn.
“Tuyên Tuyên, cuối cùng thì con sao thế?” Tần Quốc Đống và Đường Vi là cha mẹ Tần Tuyên Tuyên, nghe được con mình nói như thế thì vội đến hỏi.
Tần Tuyên Tuyên áy náy nhìn hai ông bà, chỉ nói: “Ba mẹ, không phải con xúc động mà quyết định thế này. Sau khi về con nhất định sẽ giải thích rõ với ba mẹ, nhưng mà hiện tại, con chỉ hy vọng ba mẹ có thể tôn trọng ủng hộ quyết định của con.”
Tần Quốc Đống và Đường Vi liếc nhau, thở dài một tiếng không hỏi thêm gì nữa. Hai người đã thấy sự nghiêm túc chưa bao giờ có trong đáy mắt Tần Tuyên Tuyên, cho đến giờ hai người đều luôn luôn tin tưởng con gái, dĩ nhiên sẽ không làm trái lời cô.
“Rất xin lỗi các vị.” Tần Tuyên Tuyên không nhìn Đỗ Mộ Ngôn nữa, tầm mắt chuyển về hướng mọi người vẫn đang ngẩn ra, cúi người thật sâu, “Mời mọi người trở về đi thôi.”
Nói xong, Tần Tuyên Tuyên nhìn về phía Tần Quốc Đống và Đường Vi nói: “Ba mẹ, thật sự xin lỗi ba mẹ. Con về trước đây, tối nay con nhất định sẽ giải thích rõ ràng với ba mẹ.”
Cô xoay người đi ra ngoài, không liếc mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn thêm lần nào nữa.
Tần Quốc Đống cau mày, nhìn Đỗ Mộ Ngôn đang sửng sốt, trên mặt lộ ra xin lỗi, “Tiểu Đỗ, Tuyên Tuyên con bé…”
Đỗ Mộ Ngôn đột nhiên hoàn hồn, không đợi Tần Quốc Đống nói thêm gì nữa, liền chạy đuổi theo. Hắn vừa đuổi theo ra đến bên ngoài đại sảnh liền thấy Tần Tuyên Tuyên sóng vai với Tống Kỳ cùng hướng về bên ngoài mà đi.
Lòng hắn đột nhiên hoảng hốt, nhanh chóng chạy tới chặn Tần Tuyên Tuyên lại.
“Tuyên Tuyên, em đừng đi!” Đỗ Mộ Ngôn nói.
Vẻ mặt Tần Tuyên Tuyên đờ đẫn nhìn hắn, “Anh còn muốn lừa tôi thế nào nữa?”
Đỗ Mộ Ngôn còn chưa mở miệng, Tống Kỳ ở bên cạnh đã ném một túi tài liệu cho hắn, lạnh lùng nói: “Đỗ Mộ Ngôn, chuyện anh làm, Tuyên Tuyên đã biết cả rồi.”
Đỗ Mộ Ngôn dùng hai bàn tay run rẩy mở túi lấy ra những tấm ảnh chụp, chỉ nhìn hai tấm rồi không cần xem thêm nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, cố sức bình phục lại cảm xúc kinh hoàng của mình. Hắn xác định, ảnh chụp này là từ chỗ Lại Hưng mà ra. Nhưng vì sao? Những thứ mà Lại Hưng lấy được từ chỗ hắn chưa đủ nhiều ư? Cuối cùng thì Tống Kỳ đã cho Lại Hưng điều kiện gì mà hắn ta lại bán đứng hắn?
“Anh còn có gì để nói?” Tần Tuyên Tuyên nghiêm nghị hỏi. Sự thật rõ ràng bày ra trước mắt, cô cũng không biết vì sao cô còn muốn hỏi như vậy. Chẳng lẽ cô còn ngây thơ gì vọng điều gì ư? Chẳng lẽ cô vẫn chuẩn bị cho Đỗ Mộ Ngôn một cơ hội để lừ