Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
dù sao đây cũng là chủ ý của con.\'\' Tần Quốc Đống cười gật đầu.
Sau khi ăn trưa xong nghỉ ngơi một lát, đoàn làm phim tiếp tục công việc, Tần Tuyên Tuyên như cũ đóng vai người đứng ngoái quan sát.
So với buổi sáng là \'\' kịch văn \'\', thì buổi chiều đều là \'\'kịch võ \'\'. Bối cảnh bộ phim dù sao cũng là thời kỳ chiến loạn, kịch võ vậy mà thật xuất sắc, có không ít cảnh chiến tranh, tuy nhiên cảnh này lại cần một số lượng lớn diễn viên quần chúng, thậm chí còn phải quay cả ở sân ngoài trời, hiện tại đang đóng đều chỉ là một vài nhân vật tiểu tốt.
Thật ra một ngày hôm nay vốn dĩ là quay cảnh \'\'văn \'\', tuy nhiên vai phụ quan trọng Vu Lương ngoài ý muốn bị đuổi, làm cho rất nhiều cảnh cũng không có cách nào để quay, chỉ có thể trước tiên đem kịch võ chuyển lên trước.
Cô cũng không hiểu rõ lắm về việc phân biệt kỹ xảo biểu diễn, nhưng xem kịch võ hiển nhiên so với kịch văn hấp dẫn hơn, không có cảm giác buồn ngủ như buổi sáng. Bởi vì là kịch võ, Tần Quốc Đống ít nhiều có thể chỉ dẫn từng phần, sau đó nhanh chóng quay lại chỗ ngồi cùng Tần Tuyên Tuyên, hai cha con ngồi xem diễn.
Không đến một tiếng sau, Đỗ Mộ Ngôn cả buổi trưa cũng không ở đây lại xuất hiện, trực tiếp ngồi bên cạnh Tần Quốc Đống, cùng ông tham khảo một chút về vấn đề bộ phim. Thỉnh thoảng hắn sẽ hỏi ý kiến của Tần Tuyên Tuyên, cô cũng đều dựa theo tình hình thực tế mà nói.
Chờ sau khi Đỗ Mộ Ngôn bị Lý Thi gọi rời đi, Tần Tuyên Tuyên mới nhỏ giọng hỏi Tần Quốc Đống: \'\'Ba, anh ta... thực sự đối với bộ phim này để tâm như vậy ư? Tại sao vậy?\'\'
\'\' Đó là đương nhiên. Anh ta đều vì bộ phim này mà đến tận nhà chúng ta, có thể không để ý hay sao? Về phần tại sao......cũng chỉ có anh ta biết thôi.\'\' Tần Quốc Đống nói.
Lần đầu tiên Đỗ Mộ Ngôn tới nhà đã nói thành lập một công ty điện ảnh và truyền hình là giấc mơ của hắn, cho nên hắn muốn có được một khởi đầu tốt đẹp. Nhưng cái lý do này, thật sự có thể khiến cho hắn dụng tâm đến vậy sao?
Thời điểm kết thúc một ngày quay phim, cũng không phát sinh thêm vấn đề gì, đạo diễn nói ngày đầu tiên mọi người đều vất vả, Đỗ tổng muốn mời mọi người ăn cơm. Tuy rằng Đỗ Mộ Ngôn có chút làm người khác không dám đến gần, chuyện hắn đuổi diễn viên ngày hôm nay cũng thật dọa người, nhưng nếu đã mời đi ăn, ai lại ngốc không đi cơ chứ?
\'\' Thật ngại quá, vợ con tôi đều đang ở nhà chờ tôi về ăn cơm, tôi không thể đi được rồi.\'\' Tần Quốc Đống uyển chuyển cự tuyệt.
Đạo diễn Vệ nhìn ông, cũng không miễn cưỡng nữa, nhưng ánh mắt lại đặt trên người Tần Tuyên Tuyên: \'\' Giáo sư Tần đã không đi được, trợ lý của ngài nên đi thay.\'\'
Nếu Tần Tuyên Tuyên thực sự là trợ lý Tần Quốc Đống, giới tính còn là nam, nói không chừng ông có thể để cô ở lại, nhưng cô lại là con gái ông, ông sao có thể để co ở lại vào buổi tối chứ?
\'\' Cô ấy còn nhỏ, chưa quen cuộc sống ngoài xã hội, làm phiền tới hứng thú của mọi người thì thật không tốt\'\' Tần Quốc Đống cười nói: \'\'Đạo diễn Vệ, mọi người cứ đi đi, mai lại gặp.\'\'
\'\' Đúng vậy đạo diễn Vệ, chúc mọi người đi chơi vui vẻ!\'\' Tần Tuyên Tuyên cũng nói.
Tần Quốc Đống đã nói như vậy, đạo diễn Vệ cũng không nói thêm gì nữa, đành phải thả hai người đi.
Đến khi ngồi trên xe cùng Tần Quốc Đống, Tần Tuyên Tuyên lộ ra bộ dáng như tránh được một kiếp.
\'\' Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa là một đi không trở lại rồi.\'\'
Tần Quốc Đống cười cô: \'\' Nói linh tinh cái gì đâu!\'\'
\'\' Ba, tửu lượng của con rất kém, nếu thực sự đi theo bọn họ ăn cơm uống rượu, khẳng định là con bị hạ gục. \'\' Tần Tuyên Tuyên bộ dạng nghĩ đến phát sợ. Cô bỗng nhớ lại một lần, khi đó cô vẫn còn là nhân viện phòng thiết kế, đi cùng bộ phận tiêu thụ ăn cơm, kết quả uống không ít rượu, cuối cùng vẫn là Đỗ Mộ Ngôn giải cứu cho mình.
Về đến nhà, Đường Vi hiển nhiên quan tâm hành trình ở đoàn làm phim của hai cha con, nghe thấy hai người miêu tả sinh động y như thật, tâm tình bà rốt cuộc cũng thả lỏng.
Ngày hôm sau, Tần Tuyên Tuyên như cũ theo ba đến đoàn làm phim. Vốn tưởng rằng Đỗ Mộ Ngôn ngày hôm qua không sai biệt lắm ngây người cả một ngày ở đoàn phim còn chưa tính, đáng lẽ hôm nay bận bịu nhiều việc nên nhanh chóng rời đi, không nghĩ tới hắn vẫn còn ở đây.
Người thay thế cho Vu Lương còn chưa tìm được, đạo diễn Vệ tạm thời quyết định đem cảnh nổ tung tập trung diễn. Thuốc nổ đều đã được qua kiểm tra xét duyệt, nhân viên làm việc cũng là người chuyên nghiệp.
Tần Tuyên Tuyên khẩn trương chờ mong đứng ở một bên, nhìn thấy đạo diễn Vệ cùng vài vị phó đạo diễn chỉ huy người này làm việc này việc kia, nói cho diễn viên khi đến cảnh nổ bom, cần biểu hiện được xuất sắc nhất có thể.
Sau khi giao hết nhiệm vụ, đạo diễn Vệ ra lệnh một tiếng, diễn viên bắt đầu di chuyển, tiếng nổ đàu tiên vang lên. Ngay sau đó là tiếng nổ thứ hai, thứ ba.....Không sai biệt lắm đều là vụ nổ nhỏ.
Như vậy cho đến vụ nổ mạnh, hoàn toàn không cần sơ tán người xem, nhưng vẫn vì sự an toàn, người không có phần diễn thì đợi ở bên ngoài.
Ngay tại lúc Tần Tuyên T