The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

uyên cảm thán làm diễn viên thực vất vả thì cũng là lúc bên trong vang lên một tiếng nổ mạnh ở phía trước. Bay đến đồ vật bị nổ tung cùng bùn đất.
Xung quanh hoàn toàn im lặng, tất cả mọi người đều ngây ngốc.
Địa phương phát sinh vụ nổ cũng không có diễn viên nào, nhưng lại gây ảnh hưởng tới những người xung quanh, không ít người đều bị thương nhẹ.
Tiếng nổ thứ hai bỗng dưng vang lên, mọi người lập tức xôn xao náo loạn, tất cả đều hướng ra bên ngoài mà chạy.
Giữa những tiếng nổ, có âm thanh duy trì trật tự, cũng có tiếng chửi bậy, tiếng la khóc, tất cả tạo thành một mớ hỗn loạn.
Tần Tuyên Tuyên ngay từ tiếng nổ đầu tiên liền ngây ngốc, vì không muốn tiếp xúc với nhân viên đoàn phim, cô đứng ở một chỗ khác, vụ nổ lại cố tình hướng về phía cô. Xa xa nghe thấy có người gọi tên cô, nhưng tại lúc này đây đang vô cùng hỗn loạn, cô sớm đã không nghe thấy gì nữa.
Thời điểm nguy hiểm, bản năng sống sót bắt đầu hoạt động, Tần Tuyên Tuyên liền xoay người chạy ra ngoài, lại nghe thấy phía sau có tiếng nổ.
Một phút kia, suy nghĩ của cô trống rỗng.
Nhưng giây tiếp theo, cô cảm giác được mình rơi vào một cái ông ấm áp lại vô cùng an toàn. Âm thanh nổ mạnh kia, giống như dần dần rời xa cô, chỉ còn tiếng tim đập phát ra vô cùng rõ ràng.
Tần Tuyên Tuyên chậm rãi mở mắt, nhìn thấy đôi mắt đầy tình cảm của Đỗ Mộ Ngôn.
Hắn ôm cô thật chặt, vô cùng ôn nhu nói với cô: \'\' Tuyên Tuyên, đừng sợ. Có tôi ở đây, em sẽ không có việc gì đâu.....\'\'
Cô đang định mở miệng, hai mắt mở lớn, tràn ngập lo sợ.
Khóe miệng Đỗ Mộ Ngôn có máu tươi đang từ từ tràn ra, nhỏ giọt trên ngực cô, nháy mắt đem áo sơ mi của cô nhuộm thành một màu đỏ.






Thoát Khỏi Nguy Hiểm
Giờ phút này, đầu óc Tần Tuyên Tuyên mơ hồ trống rỗng.
Tiếng nổ mạnh vẫn còn tiếp tục, tiếng thét chói tai cùng âm thanh tức giận không ngừng nghỉ, nhưng tất cả những âm thanh hỗn loạn này dường như biến mất, trong mắt cô chỉ còn lại người đàn ông xuất chúng này vì cứu cô mà bị thương, bên tai cũng chỉ nghe được lời nói ôn nhu an ủi của hắn.
Lông mi dài khẽ run rẩy, Tần Tuyên Tuyên hoàn hồn trong giây lát, khẽ đẩy Đỗ Mộ Ngôn ra, quay người lại nhìn lưng hắn, vừa nhìn thấy, cô vô cùng kinh sợ. Chỉ thấy có hai cây gỗ lớn đâm vào lưng Đỗ Mộ Ngôn, không những thế còn đâm rất sâu.
Thấy Đỗ Mộ Ngôn dường như muốn giãy dụa đứng dậy, Tần Tuyên Tuyên lo sợ kéo hắn lại: \'\' Đỗ tiên sinh, anh đừng cử động! Anh đang bị thương, không thể cử động được.\'\'
Cảm giác được Đỗ Mộ Ngôn dựa vào người mình thật lâu vẫn im lặng không cử động, Tần Tuyên Tuyên vô cùng khẩn trương, cũng không dám làm lộn xộn cơ thể hắn, chỉ có thể lo sợ gọi tên hắn. Cô cũng muốn thử giúp hắn đứng dậy, nhưng tay chân yếu đuối một chút sức lực cũng không dùng được.
\'\' Tôi không ngủ.....Tuyên Tuyên, chúng ta mau ra ngoài thôi.\'\' Mặc dù trong lòng vô cùng không muốn, nhưng lửa xung quanh đang dần cháy nhanh hơn, nếu không nhanh chóng thoát ra ngoài, nơi này sẽ biến thành một biển lửa, đến lúc đó hai người bọn họ thực sự có chạy đằng trời.
\'\' Anh không ngủ thật tốt quá......\'\' Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng thở ra, nghe thấy lời hắn nói, cô vội vàng thử giúp hắn đứng dậy, nhưng giống như mấy lần trước cô thử, một chút sức lực cũng không có.
Thử vài lần vẫn không được, trong lời nói Tần Tuyên Tuyên dần mang theo chút nức nở: \'\' Thực xin lỗi, tôi thật vô dụng.\'\'
Lúc này đây sức lực Đỗ Mộ Ngôn đã khôi phục lại được một chút, hắn cũng bất chấp cả việc đang ăn đậu hủ cô, chính mình thử đứng dậy, tiện tay còn kéo cả cô dậy.
Có người giúp đỡ, Tần Tuyên Tuyên cuối cùng cũng đứng lên được, đang muốn đi về phía trước, trên chân truyền tới một trận đau đớn, cúi đầu nhìn, thì ra đùi của cô cũng bị một miếng gỗ nhỏ đâm bị thương, theo từng động tác của cô, máu tươi từ chỗ đó dần chảy ra.
Tần Tuyên Tuyên đau đến nỗi sắc mặt trắng bệch, nhưng cô cũng không nhìn tới vết thương đó, cắn răng đỡ Đỗ Mộ Ngôn hướng ra phía ngoài. Đỗ Mộ Ngôn đau lòng không thôi, nhưng lúc này hắn cũng không còn chút sức lực nào, bằng không, hắn nhất định sẽ ôm cô ra ngoài, không để cô phải chịu bất kỳ thương tổn nào.
Thời điểm hai người dìu nhau ra đến ngoài cửa, phía trước có một bóng người đang tìm kiếm lại đây, nhìn thấy hai người trong lòng một trận vui mừng, hắn vội chạy đến đây, đỡ lấy Đỗ Mộ Ngôn.
Trợ lý Lý.\'\' Trong lòng Tần Tuyên Tuyên mừng rỡ.
\'\' Đừng nói gì hết, trước ra ngoài rồi nói sau.\'\' Lý Tái vội nói.
Tần Tuyên Tuyên vội gật đầu, cuống lên chân lại bị vấp phải đồ vật linh tinh rơi đầy đất, cũng may đúng lúc cô thả lỏng tay Đỗ Mộ Ngôn, mới không bị đè lên vết thương của hắn, nhưng chính vì thế mà vết thương trên đùi cô lại càng sâu.
\'\' Trợ lý Lý, anh với Đỗ Mộ Ngôn đi trước, có gì tôi theo phía sau.\'\' Tần Tuyên Tuyên chịu đựng cơn đau, một bên di chuyển một bên nói với Lý Tái.
Mắt thấy lửa cháy xung quanh ngày càng lớn, cô không muốn để mình trở thành liên lụy tới Đỗ Mộ Ngôn và Lý