Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
Tái.
Ai biết cô vừa mới nói ra câu này, bước chân Đỗ Mộ Ngôn dừng lại, giãy dụa kéo cô: \'\' Tuyên Tuyên, cùng nhau đi!\'\'
Tần Tuyên Tuyên ngây ngẩn, trong lòng xuất hiện một tia khó hiểu, cuối cùng vẫn chịu đựng cơn đau từ đùi, bước tới bên cạnh Đỗ Mộ Ngôn, không đợi cô mở miệng, tay cô đã bị hắn nắm thật chặt.
\'\' Không có em, một mình tôi thoát ra ngoài có ý nghĩa gì?\'\' Đỗ Mộ Ngôn nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt dường như lóe lên một thứ ánh sáng chứa thiên ngôn vạn ngữ, khiến cô cảm thấy nao nao.
Giây tiếp theo, Đỗ Mộ Ngôn quay đầu, kéo cô đi, bên cạnh là Lý Tái dìu hắn, từng bước một hướng ra bên ngoài.
Tần Tuyên Tuyên một đường trầm mặc, chịu đựng cơn đau, gắt gao theo sát bước chân hai người.
Thời điểm ba người ra đến bên ngoài, những người đã thoát ra được lập tức tiến lên giúp, có người còn muốn cầm bình chữa cháy muốn dập lửa, nhưng vì lửa quá lớn mà từ bỏ.
Tần Quốc Đống cùng đạo diễn Vệ đứng một chỗ, thời điểm chuyện xảy ra ông muốn đi tìm Tần Tuyên Tuyên, lại bị đạo diễn Vệ khẳng định là cô đã chạy ra ngoài từ lâu, mạnh mẽ dẫn ông ra ngoài. Bọn họ trước hết là thoát ra ngoài, đợi nửa ngày không thấy Tần Tuyên Tuyên ra, Tần Quốc Đống lập tức nóng nảy, lại muốn đi vào tìm người, lại bị đạo diễn Vệ mạnh mẽ ngăn lại. Thấy bên trong tiếng nổ vẫn chưa dừng lại, lửa càng lúc càng lớn, hắn sao có thể để Tần Quốc Đống mạo hiểm đi vào?
Tần Quốc Đống đứng ngòai chờ đáy lòng nóng như lửa đốt, thật vất vả mới nhìn thấy Tần Tuyên Tuyên cùng Đỗ Mộ Ngôn đi ra, lúc này mới vui mừng tiến lên, cầm chặt tay cô: \'\' Tuyên Tuyên, con có bị thương ở đâu không?\'\'
Tần Tuyên Tuyên cũng bất chấp giấu diếm thân phận, vội nói: \'\' Ba, con không sao. Nhưng mà Đỗ Mộ Ngôn hắn, hắn vì cứu con mà bị thương....\'\'
Tần Quốc Đống lúc này mới nhìn về phía Đỗ Mộ Ngôn. Tuy tất cả mọi người đều vây xung quanh giúp đỡ, nhưng hắn vẫn không buông tay cô ra, tuy vết thương của hắn rất nặng, dù đã được Lý Tái đỡ, cũng không tránh khỏi mất sức, nhưng hôm nay, khó có được dịp Tần Tuyên Tuyên quan tâm tới hắn, trong lòng hắn vô cùng cao hứng, căn bản là hắn luyến tiếc không nỡ buông cô ra.
Nhìn thấy vết thương sau lưng Đỗ Mộ Ngôn, sắc mặt Tần Quốc Đống cũng thay đổi, vội vàng nói: \'\' Mau đưa hắn đến bệnh viện\'\'
Từ lúc xảy ra chuyện cho tới giờ cũng đã qua mười phút, người thoát ra sớm đã gọi cấp cứu. Thời điểm Tần Quốc Đống vừa nói xong, xe cứu thương cùng xe cứu hỏa lần lượt tới hiện trường.
Nhiều người bên trong như vậy, nhưng chỉ có Đỗ Mộ Ngôn là bị thương nặng nhất, nhân viên chăm sóc và bác sĩ lập tức đưa hắn lên cáng, chuyển hắn lên xe cứu thương.
Cho đến tận lúc này, đại bộ phận người có mắt đều nhìn ra được, Đỗ Mộ Ngôn vẫn cầm chặt tay Tần Tuyên Tuyên.
\'\' Chân của em cũng bị thương, cùng nhau đi.....\'\' Thanh âm Đỗ Mộ Ngôn kiên quyết.
\'\' Tuyên Tuyên, chân của con...\'\' Lúc này Tần Quốc Đống mới chú ý tới vết thương dữ tợn trên đùi cô, không khỏi mở to mắt.
\'\' Được rồi, những người không có quan hệ thì tránh ra, chúng tôi muốn đưa người đến bệnh viện!\'\' Nhân viên y tế bắt đầu đuổi người, chính là lại hướng về Tần Tuyên Tuyên nói: \'\' Cô cũng lên xe!\'\'
Tần Quốc Đống cùng Lý Thi muốn đi theo, lại bị nhân viên ngăn lại: \'\' Trong xe không thể chứa được nhiều người như vậy, thật xin lỗi.\'\'
Tần Tuyên Tuyên không còn cách nào khác chỉ có thể cùng lên xe, nói với Tần Quốc Đống: \'\' Ba, con không sao! Có gì con sẽ gọi cho ba.\'\'
\'\' Tuyên Tuyên!\'\' Tần Quốc Đống chỉ kịp gọi một tiếng, cửa xem cứu thương đã đóng lại.
Xe chuyển động, nhân viên y tế bắt đầu cấp cứu cho vết thương của Đỗ Mộ Ngôn.
Tần Tuyên Tuyên đợi ở một bên, trong lòng vô cùng khẩn trương, cái gì cũng không dám hỏi, chỉ sợ làm chậm trễ đễn việc cứu chữa của bọn họ. Đỗ Mộ Ngôn đã hôn mê, im lặng nằm trên giường, không nghe thấy tiếng hô hấp.
Có nhân viên chăm sóc lại đây kiểm tra vết thương của Tần Tuyên Tuyên, nói: \'\'Miệng vết thương của cô có chút sâu, phải tiêm, tôi sẽ cho cô có sự chuẩn bị, sẽ có chút đau đấy.\'\'
\'\' Được, làm phiền cô!\'\' Tần Tuyên Tuyên lúc này mới thu hồi tầm mắt nhìn về phía Đỗ Mộ Ngôn, nhẹ nhàng nói cảm ơn.
Xử lý xong miệng vết thương, cô dường như không có cảm giác đau đớn, chỉ vì hiện tại tâm tình của cô chỉ có thể dùng từ \'\' loạn như ma\'\' để hình dung.
Trong suy nghĩ của cô, cô cùng Đỗ Mộ Ngôn chỉ là hai người quen biết rất bình thường, vì sao hắn phải cứu cô mà chịu thương nặng như vậy? Cho đến lúc này, cô mới có thể tỉnh táo ngẫm lại, nhớ lại tất cả biểu hiện lúc nãy của hắn.
Bộ dáng khi nãy khi hắn nhìn cô, mọi hành động cử chỉ, đều chứng minh một chuyện - hắn thích cô, thậm chí so với cô tưởng tượng còn nhiều hơn. Vừa rồi ở tình huống nguy hiểm như vậy, hắn cứu cô, dường như chỉ có thể dựa vào bản năng đi? Nếu không phải thời điểm cô gặp nguy hiểm trong nháy mắt có thể phản ứng nhanh đến vậy, thì sao hắn có thể kịp thời cứu cô? Nếu như hắn suy tính kỹ sau đó mới hành động, thì người hiện giờ bị thanh gỗ đâm bị thương nằm ở đây