Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
g không nói rõ người hắn cứu là Tần Tuyên Tuyên.
Ngay ngày hôm sau, cô nhận được điện thoại của Lý Tái, nói cho cô biết Đỗ Mộ Ngôn đã tỉnh lại, muốn gặp cô. Đúng lúc vết thương của cô cũng cần phải thay băng, cô liền di chuyển người chuẩn bị đến bệnh viện. Tần Quốc Đống hôm nay trên lớp có tiết học, đã đi từ trước, cho nên lần này là Đường Vi cùng cô đến bệnh viện, hai người sự định gọi taxi. Không nghĩ tới vừa mới ra khỏi nhà, đã thấy có một chiếc xe có rèm che chờ ở dưới, thấy hai mẹ con bọn họ, vội mở cửa xe cho hai người. Hỏi ra mới biết, xe này là do Lý Tái gọi đến, hai người cũng không từ chối ý tốt của hắn, cùng nhau lên xe.
Xe rất nhanh đã tới bệnh viện, Đường Vi mang Tần Tuyên Tuyên đi thay băng trước, sau đó mới cùng cô đi đến phòng bệnh của Đỗ Mộ Ngôn. Tần Tuyên Tuyên thật ra cũng đã có cây gậy chống đỡ, nhưng do mẹ cô lo lắng, nhất định muốn đi cùng cô.
\'\' Tần tiểu thư, mời vào.\'\' Lý Tái nói xong nhìn về phía Đường Vy: \'\' Vị này là........\'\'
\'\' Đây là mẹ tôi, đi cùng tôi đến thay băng vết thương.\'\' Tần Tuyên Tuyên chỉ vào vết thương trên chân mình.
Lý Tái gật đầu, trên mặt hiện ra thần sắc khó xử: \'\' Tần phu nhân, Đỗ tổng dường như là muốn cùng Tần tiểu thư nói chuyện riêng. ...\'\'
Đường Vy là người thông minh: \'\' Không có việc gì, tôi chờ ở bên ngoài là được. \'\' Nói xong bà quay sang Tần Tuyên Tuyên dặn dò: \'\' Tuyên Tuyên, nhớ nói cảm ơn với Tiểu Đỗ, nếu không có nó, con bây giờ cũng........Mẹ ở ngoài đợi con.\'\'
\'\' Mẹ, con đã biết.\'\' Tần Tuyên Tuyên cười có chút miễn cưỡng. Tuy đúng là cô rất muốn nói lời cảm ơn Đỗ Mộ Ngôn, nhưng phải một mình đối mặt với hắn, sau khi hiểu rõ tình cảm của hắn, cô không khỏi có chút xấu hổ.
\'\' Tần tiểu thư, xin yên tâm, phía bên kia có phòng khách, tôi sẽ đợi ở đó cùng Tần phu nhân.\'\' Lý Tái mỉm cười với Tần Tuyên Tuyên, lập tức khách khí nói với Đường Vy: \'\' Tần phu nhân, xin mời.\'\'
\'\' Cám ơn.\'\' Đường Vy gật đầu, rời đi cùng Lý Tái, trước khi đi cũng không nhịn được nhìn Tần Tuyên Tuyên một lần.
Tần Tuyên Tuyên nở nụ cười trấn an bà, sau đó đẩy cửa phòng bệnh đi vào.
Trên giường bệnh, Đỗ Mộ Ngôn dường như đang ngủ say, nhưng thời điểm cô bắt đầu bước vào, hắn bỗng nhiên mở mắt, chính xác nhìn về vị trí của cô.
Tần Tuyên Tuyên giật mình, đứng ngây người một lúc, mới từ từ đi qua.
Bên cạnh giường có một cái ghế, Đỗ Mộ Ngôn nhìn thoáng qua, ý bảo cô ngồi xuống đấy.
Vết thương của Tần Tuyên Tuyên đứng lâu cũng không tốt, cô cũng không khách sáo, lập tức ngồi xuống.
\'\' Đỗ tiên sinh, ngày hôm qua thật sự vô cùng cảm ơn anh. Nếu không có anh, hiện tại người bị thương nằm đây là tôi mới đúng.....\'\' Tần Tuyên Tuyên nói xong, trong tay cầm theo túi hoa quả đặt ở đầu giường.
Từ đầu đến cuối, cô cũng không dám nhìn vào mắt Đỗ Mộ Ngôn.
Đỗ Mộ Ngôn nhìn cô, thậm chí có chút tham lam miêu tả đường nét nhu hòa trên khuôn mặt cô.
Hắn vô cùng yêu thích mỗi khi cô dùng biểu hiện ôn hòa như vậy đối với hắn. Lúc này đây hắn bị thương không nhẹ, nhưng hắn biết rõ, sự kiện lần này là một bước chuyển mới, áy này cũng tốt, cảm kích cũng được, chỉ cần có thể có được lòng cô, hắn không ngại lợi dụng tình cảm này. Hắn vì cô suýt mất đi tính mạng, cô chắc chắn sẽ không thờ ơ, cho nên.... cho nên....Cho dù hiện tại hắn đưa ra một vài yêu cầu quá đáng, cô cũng sẽ không giận hắn, đúng không?
Đỗ Mộ Ngôn di chuyển cổ tay, chậm rãi đem chăn bỏ xuống.
Nhìn thấy động tác của hắn, Tần Tuyên Tuyên lắp bắp kinh hãi, vội kêu lên: \'\' Đỗ tiên sinh, anh hiện tại không nên cử động.......\'\'
Lời của cô bỗng dừng lại, chỉ vì hắn đột nhiên cầm tay cô thật chặt, cô ngạc nhiên nhìn hắn, thập giọng nói: \'\' Đỗ tiên sinh. .....\'\'
\'\' Đừng gọi tôi là Đỗ tiên sinh, gọi tôi...Đỗ Mộ Ngôn.\'\' Đỗ Mộ Ngôn cố sức mở miệng nói, \'\' Giống như.....ngày hôm qua.\'\'
Hắn chính là bị thương ở phổi, sau khi thuốc tê hết tác dụng, chưa nói hết câu liền cảm thấy vô cùng đau đớn, nhưng dù có đau đến mấy, hắn cũng phải đem lời trong lòng nói ra.
\'\' Đỗ tiên......\'\' Đối diện với ánh mắt thâm thúy của Đỗ Mộ Ngôn, còn cả hình ảnh ngày hôm qua hắn dũng cảm quên mình cứu cô, Tần Tuyên Tuyên phát hiện cô không có cách nào làm ngược lại ý của hắn, dừng vài giây, mới cúi đầu nói: \'\' Đỗ Mộ Ngôn.\'\'
Trong mắt Đỗ Mộ Ngôn xuất hiện ý cười thỏa mãn, đem tay cô nắm chặt thêm vài phần.
Tần Tuyên Tuyên liếc mắt nhìn tay hắn, cô biết như vậy là không được, nhưng rất rõ ràng, cho dù cô có nói ra, chỉ sợ Đỗ Mộ Ngôn cũng vẫn sẽ không buông cô ra. Đương nhiên, cô muốn thu tay về cũng không khó khăn, bởi vì dù sao hắn cũng đang bị thương....
\'\' Tuyên Tuyên...\'\' Khóe miệng Đỗ Mộ Ngôn nhếch lên, gọi tên cô một lần nữa. Cho đến tận lúc này hắn cũng chỉ có thể ở tròn lòng gọi cô như vậy, ngày hôm qua hắn không kìm chế được kêu ra, nhưng tình huống nguy cấp như vậy, không ai để ý tới vấn đề này.
Tần Tuyên Tuyên không thể nhìn thẳng vào đôi mắt quá mức nóng bỏng của hắn, cô khẽ hạ tầm mắt.
Đỗ Mộ Ngôn cũng không đ