Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
cùng với ai cũng là chuyện của hắn.Chẳng lẽ hắn từng theo đuổi cô thì phải vì cô giữ thân như ngọc hay sao? Nếu không phải Tống Kỳ… thì bây giờ cô vẫn hòa hợp với Tống Kỳ, tuyệt đối sẽ không lo cho Đỗ Mộ Ngôn, chẳng lẽ Đỗ Mộ Ngôn nhất định phải giữ mình vì cô cả đời? Chuyện đó thật sự quá buồn cười.
Ở phương diện tình cảm đúng là Tần Tuyên Tuyên có hơi sạch sẽ, nhưng cô cũng chỉ để ý đến việc lúc ở cùng cô thì thân thể và tâm hồn bạn trai không lang thang bên ngoài thôi, chẳng lẽ trước khi bên cô thì bạn trai không được phép có những mối tình khác hay sao? Cô còn chưa bá đạo vô lí đến vậy. Huống chi, cô với Đỗ Mộ Ngôn… còn chưa có xác định quan hệ gì với nhau chứ.
“Thì ra là như vậy.” Chân mày Tần Tuyên Tuyên khẽ nhăn lại, “Thật ra anh hoàn toàn không cần làm vậy mà.”
“Tuyên Tuyên, ảnh chụp này muốn nói sao cũng được, tôi sợ em sẽ hiểu lầm… Thật ra tôi với mấy người phụ nữ đó cũng không phát sinh chuyện gì cả, chỉ đơn thuần là ăn tối uống rượu mà thôi!” Đỗ Mộ Ngôn cố gắng “giải thích”. Tuy nói đây chỉ là cái cớ che dấu sự thật nhưng hắn cũng không hy vọng Tuyên Tuyên nghĩ hắn là kẻ đồi bại. Việc này sao có thể được, trong đầu hắn toàn suy nghĩ cách làm sao để bắt Tần Tuyên Tuyên vào tay được, những người phụ nữ khác trong mắt hắn chẳng khác gì con kiến, hắn cũng lười ném cho họ một ánh mắt chứ nói gì đến việc ăn cơm uống rượu? Nhưng mà bây giờ Tuyên Tuyên đã nghi ngờ, vì che dấu sự thật hắn hãm hại Tống Kỳ để theo đuổi Tuyên Tuyên, hắn phải có một chút “sự thật” để giải thích với cô!
“Anh đừng kích động, cẩn thận thân thể đấy.” Tần Tuyên Tuyên nhắc nhở Đỗ Mộ Ngôn, rút tay đang bị nắm trong bàn tay hắn ra. Đưa tay ấn hắn trở lại giường, “Tôi tinh anh mà, thật ta tôi… cũng không để ý đâu.” Họ bây giờ căn bản cũng chưa là gì của nhau, cô có lập trường gì mà quản lý việc hắn ở cùng ai chứ?
Đỗ Mộ Ngôn đột nhiên yên tĩnh lại, nặng nề liếc mắt nhìn Tần Tuyên Tuyên một cái, bất ngờ túm lấy cánh tay cô, “Em thật sự… một chút cũng không để ý sao?”
Biểu hiện như trời đất suy sụp khi Tuyên Tuyên biết Tống Kỳ lên giường với người phụ nữ khác vẫn khắc sâu trong ký ức của hắn, khi đó hắn vô cùng ghen tỵ với Tống Kỳ, hắn ghen tỵ sự để ý của Tuyên Tuyên dành cho Tống Kỳ, vì để ý nên mới đau khổ. Nhưng bây giờ thì sao? Tuyên Tuyên nói cô ấy không quan tâm hắn lui tới với người phụ nữ khác… một chút cô cũng không quan tâm… nói cách khác, cô thật sự không thương hắn, dù chỉ một chút.
Hắn còn nghĩ rằng, ít nhất bây giờ cô cũng đã có chút thích hắn.
“Đỗ Mộ Ngôn?”
Tần Tuyên Tuyên bị túm lấy hơi cúi người xuống, sức mạnh của Đỗ Mộ Ngôn rất lớn, cô không nghĩ đến vì sao một bệnh nhân mới phẫu thuật xong lại khỏe như thế, thậm chí túm tay cô đến phát đau. Mà càng giật mình vì cảm giác Đỗ Mộ Ngôn đang cho cô lúc này hơn, giống nhưng căn phòng tối không đèn, đen tối, thần bí, khiến người ta lạnh run.
Giọng điệu hơi hốt hoảng kinh hoàng của Tần Tuyên Tuyên đã lôi Đỗ Mộ Ngôn ra khỏi vực sâu mất mát đau buồn, hắn đột nhiên ý thức được rằng hắn lại mất không chế trước mặt cô một lần nữa.
“Vô cùng xin lỗi, đau không?” Đỗ Mộ Ngôn vội vàng buông tay, lộ ra nụ cười áy náy, “Đôi khi tôi không khống chế đươc sức mạnh của mình.”
“Không sao.” Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng thở ra, xoa xoa cánh tay bị nắm đến phát đau. Bàn tay Đỗ Mộ Ngôn sau khi phẫu thuật thì vẫn còn chưa linh hoạt, nhất thời không khống chế được sức lực cũng là điều có thể hiểu. Nhưng mà vừa rồi hắn làm sao vậy? Vẻ mặt kia khiến cô đến giờ vẫn còn sợ hãi, như thể phải ăn tươi nuốt sống cô luôn vậy…
Tay Tần Tuyên Tuyên bỗng nhiên bị Đỗ Mộ Ngôn nâng lên, lòng bàn tay hắn áp chặt lòng bàn tay cô, nâng lên miệng hắn, nhẹ nhàng hôn liên tiếp lên mu bàn tay cô.
Nụ hôn mềm nhẹ đến mức gần như không cảm giác được, lòng Tần Tuyên Tuyên bỗng nhiên như có một chiếc lông chim nhẹ nhàng xoẹt qua, có chút ngứa cũng có chút tê dại.
Đỗ Mộ Ngôn ngẩng đầu nhìn Tần Tuyên Tuyên, hai tròng mắt tối đen của hắn chỉ có gương mặt hơi ngẩn ngơ của cô, ánh mắt hắn sâu hút thần bí đến khó tin, cô chưa bao giờ nhìn thấy cảm xúc điên cuồng gần như tuyệt vọng thế này ở trong mắt người khác, giống như lửa đỏ hừng hực, có thể thiêu đốt người bước vào đó thành tro bụi.
Tần Tuyên Tuyên giật mình, chăm chú đối diện với Đỗ Mộ Ngôn, trong tai lại như thể nghe được tiếng trái tim mình càng đập càng nhanh, càng lúc càng vang rộn rã.
Hơi thu tay siết chặt tay Tần Tuyên Tuyên, Đỗ Mộ Ngôn cúi đầu mở miệng nói: “Tuyên Tuyên… trừ em ra, tôi không cần bất cứ người phụ nữ nào khác. Em hãy cho tôi một cơ hội để chứng minh, tôi tuyệt đối sẽ không làm em thất vọng.”
Chỉ cần cô chịu cho hắn cơ hội, hắn sẽ che chở cô trong lòng bàn tay, để cô hưởng thụ cuộc sống như một nữ hoàng, thỏa mãn toàn bộ nguyện vọng của cô, mặc kệ là việc đó có tùy hứng hay không thích hợp đến cỡ nào, chỉ xin cô cho hắn cơ hội này…
Tần Tuyên Tuyên đột nhiên hồi phục lại tinh thần, tầm mắt cúi xuống không biết nên nhìn vào đâu mới tốt, mặt cũng dần dần nổi lên màu đỏ ửng.
Những từ cùng loại thế này c