Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
nước rồi bị quay cuồng nuốt chửng trong nháy mắt.
Hai chiếc xe quân dụng tăng tốc chạy đến thành cầu bị phá hủy ngừng lại vài giây, xác nhận người trong xe đã không còn khả năng sốt sốt rồi mới nhanh chóng đi tới đoạn cầu bên kia.
Chu Cảnh Diệu theo sát đến chỗ bên kia, một lúc sau anh mới lảo đảo đi xuống.
Dưới bầu trời đầy mưa phùn, anh chậm rãi đi đến gần lỗ hổng trên cây cầu thất hồn lạc phách nhìn xuống dòng nước đang rống giận phía dưới cầu. Mưa đập vào khiến khuôn mặt điển trai của anh tái nhợt, trong khoảng thời gian ngắn, chính anh cũng không biết đến tột cùng đây là mưa hay là nước mắt.
Không bao lâu sau, cả vùng Tam Giác Vàng đều biết tin tức Lục Tiến cùng vợ và con trai bị tập kích ở trên cầu đã bỏ mạng.
Sát thần hào quang chói lại vùng Tam Giác Vàng cứ biến mất như vậy dưới dòng nước sông Sall chảy xiết.
Vốn là một ngôi sao sáng chói lại đột nhiên rơi xuống một cái thần bí, vinh quang vụt tắt. Mấy mùa xuân thu qua đi, vùng Tam Giác Vàng không còn nhắc lại truyền kì của Lục Tiến nữa.
Thủ phủ đặc khu Tam Giac Vàng
“Tin tức đến lúc nào?” Trong văn phòng chính phủ, Lâm Chí Hiền vừa lo sợ vừa nghi hoặc nhìn Euler.
Đối diện bàn làm việc, Euler ngồi nghênh ngang trên ghế nhướn mày đưa tấm hình trong tay tới. Lâm Chí Hiền nhíu mày nhận lấy tấm hình rồi lại phát hiện đây chỉ là một tấm hình chụp bóng lưng mơ hồ.
“Có vẻ giống nhưng mà bóng lưng thì rất nhiều người giống nhau, hẳn là không phải rồi, vả lại người đã chết thì làm sao đột nhiên xuất hiện được!” Lâm Chí Hiền nhìn tấm hình thở dài một hơi.
Bóng lưng người đàn ông áo đen trong tấm hình cao ngất, có vẻ khá giống. Nhưng hơn một năm trước cảnh sát họ Chu đã tận mắt chứng kiến Lục Tiến chết trên cầu, vẻ mặt tuyệt vọng đến cực điểm trên khuôn mặt anh ta khiến cho ai nhìn vào cũng sẽ tin tưởng cái chết của Lục Tiến không thể là giả.
Ông ta tin tưởng vững chắc Lục Tiến đã chết, nhưng mỗi lần nhận được tin liên quan đến Lục Tiến đều làm cho ông ta phải để tâm.
Lục Tiến, cái tên này đã trở thành ác mộng của ông ta.
“Euler, cậu chỉ cần quản lý quân đội cho tốt là được rồi, những chuyện khác không cần phải lo đến.” Lâm Chí Hiền rất vất vả mới dẹp được bất an trong lòng ném tấm hình vào trong sọt rác nhỏ cạnh bàn, sau đó nhìn Euler lạnh lùng nói.
Hôm nay Euler tiếp nhận đội quân của Lục Tiến đã là dưới một người mà trên vạn người. Vì vậy, tuy tổng tư lệnh Dương đã rút khỏi hai quân nhưng vẫn có thể nhúng tay vào việc của đặc khu. Mà ông ta ngoại trừ mang cái danh chủ tịch nhưng hình như cũng không có quyền độc tài tất cả, ngược lại ngoại trừ bị các thế lực bên ngoài ngờ vực vô căn cứ rồi xa lánh thậm chí là đối địch thì tất cả đều rơi vào tay lão kia.
Lâm Chí Hiền không thể không thừa nhận lão già họ Dương đúng là cay!
Euler nghiêm mặt đứng dậy hành lễ. Nhưng trước khi anh ta ra khỏi văn phòng lại đột nhiên quay đầu lại, “Tổng tư lệnh, ngài nói xem Lục Tiến có khả năng chết thật không? Với thân thủ của cậu ta, lúc ấy sao lại không hề có bất kì hành động phản kích gì?” Sắc mặt Euler nặng nề mở miệng nói.
Lâm Chí Hiền đang chống tay day day hai huyệt thái dương đột nhiên dừng động tác.
“Nhưng nếu cậu ta không chết thì sao lại không xuất hiện?” Euler lại lắc đầu, sau đó than thở ra khỏi văn phòng, còn rất cẩn thận mà đóng cửa lại. Cánh cửa chậm rãi khép lại, xuyên qua khe cửa, vẻ mặt ôn hòa của Lâm Chí Hiền đột nhiên hiện lên vẻ sợ hãi khiến Euler mỉm cười. Ừm, xem ra tổng tư lệnh Lâm lại một đêm không ngủ rồi.
Ra khỏi tòa nhà, Euler sải chân bước vào chiếc xe đã mở cửa chờ trước, sau đó lười biếng ngồi phịch ở ghế sau. Chiếc xe chậm rãi vòng qua bồn hoa trước tòa nhà, khi lái xe cùng cảnh vệ xin chỉ thị đích đến của Euler, khuôn mặt anh tuấn của Euler đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng cứng đờ, sau đó nghiến răng nghiến lợi ra lệnh, “Đến căn cứ!”
Binh sĩ nhận được lệnh nhanh chóng lái xe vào con đường nhựa, Euler giương mắt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ xe, những cơ sở vật chất khí thế ngất trời đang được kiến thiết, từng tòa nhà cao tầng lần lượt mọc lên, nơi này sẽ nhanh chóng trở nên phồn vinh.
Trong vùng núi, cuộc sống của người dân từ khi trồng cây cao su đã có thêm hy vọng, tuy giống cây này phải trồng ít nhất 6 năm mới có thể thu hoạch nhưng nhìn màu xanh trải dài trên núi cũng biết loại cây này phát triển không tồi, trong tương lai sẽ rất khả quan. Mọi người sẽ nhanh chóng thoát khỏi vận mệnh bi thảm khi chỉ biết đên cây thuốc phiện.
Euler miễn cưỡng gác chân lên ghế trước, tựa lưng vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt khó lường. Tổng tư lệnh Dương nói đúng, Lâm Chí Hiền thật sự là một chính trị gia thiên tài.
Sự “Cảnh giác” của quân độc lập với quân chính phủ vẫn vô cùng nghiêm ngặt, nhưng quan hệ với quân chính phủ, Lâm Chí Hiền lại xử lý rất “ngoạn mục”, vừa duy trì hình tượng “thân thiện” với quân chính phủ vừa nhã nhặn từ chối “ý tốt” phái quân cảnh đến cùng quản lý đặc khu của chính phủ. Đồng thời, ô