Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.
g chưa bao giờ được nhìn thấy. Đoàn người giặt quần áo, bầy trẻ chơi đùa, mặc kệ lẫn nhau, ai làm việc nấy. Đây thật sự là một vùng đất thần kỳ.
Tuy ý niệm muốn về nhà chưa bao giờ biến mất trong đầu nhưng Sơ Vân không phải không thừa nhận đây chính là nơi nguy hiểm nhất, nguyên thủy nhất cũng xinh đẹp nhất mà cô từng thấy.
Bầy trẻ cũng không chơi quá lâu trên sông, sau khi uống nước xong thì nhanh chóng biến mất trong lùm cây. Sơ Vân nhìn theo bầy trẻ đã biến mất, tiếc nuối thở hắt ra, cảm thấy chưa thỏa mãn.
Vú nuôi cười tủm tỉm nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô, đứng dậy cầm chiếc giỏ trúc đã đầy quần áo được giặt sạch.
“Có thể đi được rồi.”
“Aizz” Mặt Sơ Vân hơi đỏ, ngượng ngùng trượt xuống khỏi tảng đá, vươn tay giúp vú xách chiếc giỏ trúc nặng trịch.
Cậu bé lẻn vào trong rừng nghe thấy tiếng vú nuôi kêu thì cả đám thoáng cái đã xông ra từ trong rừng, sau đó lác đác đi theo sau hai người vào trong thôn.
Quần áo dính nước nên rất nặng, giỏ trúc rất nặng tay, Sơ Vân và vú nuôi mỗi người cầm một bên, chậm rãi đi theo bờ sông tới con đường cái cách đó không xa, đi hết con đường đá đất đỏ có thể đi vào con đường đá trong thôn. Lúc này phía cuối đường vang lên tiếng động cơ xe hơi, chỉ chốc lát hai bên đã xuất hiện xe của quân đội ở cuối đường. Mỗi đầu xe đều có người tay cầm vũ khí, mặc trang phục binh sĩ màu xanh lá.
Vú nuôi lập tức dừng bước, buông giỏ trúc trong tay xuống sau đó kéo Sơ Vân vẫn chưa hiểu gì ra sau lưng.
“Xoay người, cúi đầu, cháu gái đừng nói gì cả.” Vú nuôi nói thật nhỏ, dùng thân hình không cao lớn của mình che chắn cho cô.
Sơ Vân thầm rùng mình, lập tức trốn sau lưng vú, cố gắng co người lại.
Mấy ngày nay cô cũng đã hiểu được một ít tình hình ở đây. Cái thôn chưa tới 20 vạn km vuông này được bố trí đến trên một trăm lực lượng vũ trang lớn nhỏ, dường như cứ cách một đỉnh núi lại là một phân giới, mà những thế lực vũ trang này lại thường xuyên tranh giành địa bàn hoặc nguồn cung cấp thuốc phiện làm nảy sinh xung đột vũ trang. Tuy mảnh đất này thuộc phạm vi thế lực của Lục Tiến nhưng cũng chỉ giới hạn ở lĩnh vực kinh tế cùng chính trị, cho nên những thế lực vũ trang thỉnh thoảng cũng đến nơi này.
Vú nuôi cầm lấy tay Sơ Vân, yên lặng cúi đầu, nghiêng người đứng che chắn cho cô gái phía sau. Gương mặt đầy những nếp nhăn lão luyện của bà có hơi run rẩy, không sớm không muộn lại vừa vặn gặp phải vào lúc này, thật đúng là không xong rồi. Hy vọng những kẻ này chỉ đi ngang qua, không chú ý tới cô gái phía sau bà. Bằng không chỉ với khuôn mặt của cô gái này cũng có thể khiến cho mấy tên binh sĩ vốn không có thú vui nào khác điên cuồng! Không thể để cho cô gái sau lưng mình gặp chuyện không may, bằng không đứa bé kia sẽ làm nên những chuyện đẫm máu như năm đó!
Đội quân đi dọc theo con đường cái, binh lính trên xe lướt qua mấy thôn phụ đứng thẳng hai ven đường rồi không thèm để ý nữa. Mắt thấy chiếc xe trước mặt đã đi qua, chỉ còn sót lại những làn bụi, vú nuôi thở phào một hơi, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Sơ Vân ý bảo cô đừng căng thẳng.
Đến khi hai người quay lại xách giỏ trúc lên chuẩn bị đi về con đường phía trước thì chiếc xe cuối cùng trong đoàn lại bắt đầu lùi về phía sau, một chiếc khác thấy thế cũng ngừng lại, sau đó cùng lùi về sau.
“Cháu gái, chạy mau!” Vú nuôi khẽ kêu một tiếng, kéo tay Sơ Vân chạy vào một bên rừng cây, chiếc giỏ trúc rơi bịch xuống mặt đá vụn, quần áo còn ướt rơi ra đầy đất.
Một tên binh sĩ da ngăm đen không đợi xe ngừng lại đã nhảy xuống khỏi đuôi xe.
“Này, đứng lại!” Mấy tên khác quát lớn hai người đang xoay người bỏ chạy. Sau đó bọn chúng trông thấy thân hỉnh nhỏ bé đang chạy trốn thì tất cả đều hưng phấn.
“Tao xem nào! Tao chỉ nhìn nghiêng cũng thấy là một đứa cực kì xinh đẹp rồi! Đợi lát nữa tao sẽ lên trước!” Gã hưng phấn cực kì dùng tay đập mạnh gã đứng cạnh, lớn tiếng cười nói.
Lúc Sơ Vân thấy vú nuôi kêu chạy thì đã thấy không ổn rồi! Vú nuôi đẩy cô xoay người chạy về phía sau ghềnh đá vào sâu trong rừng cây! Vừa chạy vú nuôi vừa dùng thổ ngữ nói gì đó.
Binh lính mặc quân phục đuổi theo, chiếc xe quân dụng phía sau cũng dừng lại hẳn, binh lính trên xe cũng không xuống xe, đồng lọat kích động gõ vào tấm thép hai bên, hưng phấn rống to!
Sơ Vân được vú nuôi kéo vào rừng cây nhưng đối với những tên lính đã được huấn luyện vượt qua mọi địa hình mà nói thì tốc độ của cô chậm như đi đường. Hai tên lính đã nhanh chóng đuổi theo, bọn lính cười ha ha tạo thành hình cung vây quanh.
Sơ Vân thở gấp quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy vài tên chỉ còn cách cô chừng vài mét thì sắc mặt lập tức trắng bệch!
Mấy tên lính yên tĩnh một giây khi cô quay đầu lại rồi sau đó rống lên một tiếng, mấy tên kia cũng phát ra tiếng cười hưng phấn đến cực điểm! Hắn phấn khởi đẩy nhanh tốc độ, trong nháy mắt đã vọt đến sau lưng cô, một tay đẩy ngã vú nuôi, một tay bắt lấy đầu vai nho nhỏ của cô!
“Đoàng!” Thái dương của tên lính chạm vào đầu vai cô tuôn ra một bông hoa tuyết!
Một viên đạn bay thẳng vào thái dương của gã, xuyên qua