Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1875 lượt.
điều khiển trong chiếc xe quân dụng là ai đã cảm thấy cổ mát lạnh, bị vật gì đó quấn một vòng sau đó cả cái đầu của gã đột nhiên bay lên. Một mảng máu tươi phun ra giữa không trung!
Người kia “xoạt” một tiếng, thu lại lưỡi dao rồi nhảy từ khoang điều khiển trên trần xe xuống đuôi xe! Mấy tên lính không còn đứng vững kinh hãi, gấp gáp dùng tay bóp cò bắn vào người trước mặt! Nhưng động tác của gã đã chậm một giây, người kia dùng thứ mát lạnh trong tay quấn lấy cánh tay dùng súng của gã, tay kia bắt lấy yết hầu gã, hai tiếng “rắc rắc” vang lên, yết hầu và cổ tay của tên lính đã bị bóp nát! Hai mắt tên lính trợn lên mềm nhũn ngã về phía trước, người kia xoay người né gã sau đó dùng cây súng tự động trong tay quét qua một vòng.
“Đột đột đột…”
“Á á á…”
Trong tiếng súng cực lớn, đống thịt nát cặn bã bay tán loạn, phun ra đầy xe! Bắn trong khoảng cách gần nên mấy tên lính bị quét thành đống thịt nát!
Tất cả xảy ra quá nhanh, mấy tên lính trên xe quân dụng vẫn chưa kịp hoàng hồn trong cơn chấn động đã bị đạn bắn gục, viên đạn phản kích bắn ra trước khi chết đều bắn vào thi thể tên lính bị người kia lấy làm tấm chắn!
“Bịch” người kia tiện tay ném thi thể tên lính đi, nắm lấy thanh bảo hộ ở đuôi xe nhảy xuống!
“Đột đột…” Hắn kéo cửa chiếc xe quân dụng thứ hai ra, bắn phá khoang điều khiển một lần nữa, bắn bù thêm vài phát cho hai tên lính vừa rồi bị đạn quét qua nhưng chưa chết.
Nham Đương đang cắn răng trốn sau tảng đá như một con mèo rừng bay vào phía sau một cây đại thụ cách đó không xa bắn tới! Sau khi cậu dựa vào thân cây thở dốc mới phát hiện ra không còn ai bắn về phía này nữa!
Mà mấy tên lính núp trong rừng còn kinh ngạc hơn cả cậu, thế cho nên khi cậu nhắm vào chúng mà nổ súng lần nữa thì chúng vẫn chưa phục hồi lại tinh thần!
“Đoàng!” Xử lí xong một tên lính trong nháy mắt Nham Đương lại nhanh chóng lẩn đi.
“Á!!!” Tên lính còn lại cổ tay đang bị thương cảm thấy hoa mắt, dưới nách đột nhiên truyền đến một cơn đau như cắt, sức lực toàn thân dường như bị cơn đau này rút mất, chân tay mềm nhũn, cây súng trên tay rơi bịch xuống dưới chân!
Người cầm lưỡi dao hình móc câu dừng lại một giây, đợi tên lính chuẩn bị hít một hơi lại rút con dao ra. Lưỡi dao lại “roẹt” một tiếng, thoáng cái máu tươi từ cổ phun ra! Tên lính kêu lên một tiếng thảm thiết rồi yếu ớt ngã trên mặt đất.
Nham Đương bắn vào lưng một tên khác rồi từ phía sau cây đại thụ chạy bộ ra.
“Cho cậu này!” Người kia cầm trên tay thanh chủy thủ ánh sáng bạc lóe ra lạnh băng, trên lưỡi dao còn có vết máu vứt cho cậu nhóc.
“Nham Đương, cô gái của tôi đi đâu rồi?” Lục Tiến vừa tàn sát quân địch vài phút trước dùng chân đá khẩu súng trên mặt đất lên rồi dùng tay bắt lấy sau đó khiêng lên vai, lạnh lùng hỏi Nham Đương.
Lục Tiến khốn khiếp
“Phù phù…” Sơ Vân cố sức chạy vào trong rừng. Khu rừng yên tĩnh khiến cô chỉ có thể nghe thấy nhịp thở cùng tiếng tim đập của chính mình. Sau khi vượt qua một đoạn rêu xanh mọc khắp nơi, cô trốn sau một gốc cây đại thụ rồi tựa lưng vào thân cây cúi người, hai tay chống lên đùi không ngừng thở dốc.
Chạy xa như vậy rồi, chắn là không đuổi nữa đâu nhỉ? Thở hổn hển mấy hơi xong, cô nuốt nước miếng, mở to mắt kinh hoàng nhìn bốn phía, đây là chỗ rất sâu trong rừng rậm. Ở đây có cây cao trăm met, vỏ cây phủ bởi rêu xanh dày đặc, ngay cả tiếng chim hót cũng không có, mặt đất phủ bởi một tầng lá mục, tỏa ra hơi thở ẩm ướt nguyên thủy của rừng rậm nhiệt đới.
Lúc đang cẩn thận quan sát xung quanh, đột nhiên cô cảm thấy mắt cá chân của mình ngưa ngứa, hình như có cái gì đó đang nhúc nhích! Cô đưa tay định kéo ống quần của mình lên.
“Hả á….” Tuy tiếng kêu sợ hãi đã bị tay mình bịt lại nhưng cả người cô lại không kìm được mà nhảy dựng lên từ phía sau thân cây.
Mắt cá chân bên phải trắng nõn của cô dính một con con sâu rừng đen ngòm, vừa mềm lại vừa nhũn! Hơn nữa con vật này còn đang uốn éo trên da thịt cô, bò lung tung bốn phía!
“Hơ hơ hơ…” Sơ Vân sợ tới mức muốn nhảy trên mặt đất để con sâu rơi xuống. Nhưng con vật kia đã ngửi thấy mùi vị ngọt ngào của máu nên đã chuẩn bị hút lấy thức ăn đặc biệt này, làm sao mà cam lòng rời đi chứ?
“Hu hu hu Lục Tiến ơi Lục Tiến.” Cô không ngừng khẽ nức nở nghẹn ngào, kêu tên người kia, cố lấy dũng khí nhặt một cành cây trên mặt đất lên chọc vào người con sâu. Con sâu mềm nhũ bị cành cây chọc vào nên uốn người kéo dài thân ra, trông vô cùng tà ác đáng ghét, sau đó nó thật sự không chịu nổi cành cây nên chỉ có thể buông vòi hút ra, bị ném vào trong một bụi cây xa xa cùng cành cây.
Sơ Vân dùng tay gạt đi nước mắt, sau đó dùng vớ cố định ống quần mình lại, ôm hai tay tiếp tục chạy. Một lúc sau cô tìm được một cây đại thụ giữa rừng thân cây đã gần mục nát, cẩn thận kéo phiến lá to ra, nhìn kĩ không thấy có con vật gì trong đó mới khụt khịt mũi chui vào, sau đó cắn môi kéo phiến lá cực lớn hai bên ra tạo thành một nơi che chắn.
Trong cây đại thụ cực kì oi bức, mồ hôi từ từ chảy dọc rồi trượt vào cổ áo, vừa ngứa vừa khó chịu nhưng