Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2068 lượt.

i bên hông và cả hai đùi bị chà lau thành màu đỏ cô mới thở ra một hơi, bắt đầu lau đi vết máu nhàn nhạt.
“Anh…làm sao anh lại…ưm” chiếc lưỡi nóng hổi xâm nhập thẳng vào bờ môi của cô, ngăn chặn tiếng phàn nàn của cô. Tiếng mưa tí tách bên ngoài hoàn toàn che đi âm thanh của cô.
Lục Tiến ngậm lấy rồi đảo quanh chiếc lưỡi ngọt ngào, không ngừng mút vào, thân thể trong ngực càng hôn càng mềm mại cơ hồ như sắp sửa hòa vào vòng tay của hắn.
Mỗi một lần sau khi giết người hắn đều có dục vọng mạnh liêt. Lúc này đây, hắn thật sự hận không thể một ngụm mà nuốt chửng cô gái này.
Xúc cảm trên tay non mềm tới cực điểm, dường như hắn sắp sửa bùng nổ!
Hai tay tiến vào quần áo cô tham lam vuốt ve da thịt mịn màng tinh tế, sau đó sờ vào hai nụ hồng tươi mới trước ngực cô. Nụ hoa ấm áp tinh tế chỉ vừa được xoa nắn vài cái đã dần dần sưng lên. Mặc dù cô vẫn chưa trưởng thành nhưng cơ thể đã cực kì mẫn cảm. Đôi nụ hoa nhỏ đang phát dục bị đụng phải đã hơi trướng đau, huống chi lúc này còn bị người ta vân vê chà xát.
“Ưm…” cái miệng nhỏ nhắn đang bị chặn lại của cô phát ra tiếng kêu sợ hãi, đôi tay dùng sức đánh vào bả vai rắn chắc của hắn, không ngừng lắc đầu như muốn tách ra khỏi sự dây dưa của hai người.
Lục Tiến buông đầu lưỡi cô ra, xoay người đè lên người cô, một tay bắt lấy vòng eo nhỏ mảnh mai của cô, một tay đỡ lấy khuôn mặt nhỏ kinh hoàng, chui vào hõm vai cô khẽ cảnh cáo, “Đừng nhúc nhích, em mà cử động nữa là tôi sẽ làm thật đấy.” Hắn liên tục phả hơi thở vào bên tai cô, luồng khí nóng dường như sắp thiêu rụi da thịt cô. Cô lập tức dừng mọi động tác.
“Ngoan nào, gọi tên tôi.” Lục Tiến khẽ nỉ non bên tai cô.
“Lục….Lục Tiến” Sơ Vân không ngừng thở hổn hển, trống ngực đập liên hồi, run rẩy gọi tên hắn.
“Không phải như vậy, phải như nước trong rừng cây ấy, thanh âm nho nhỏ, vừa yêu kiều vừa mềm mại.” Môi Lục Tiến ghé sát vào vành tai cô, giọng nói khàn khàn gợi cảm.
“Lục Tiến” nắm tay nhỏ nhắn của Sơ Vân chống lên ngực hắn, run rẩy gọi tên hắn lần nữa.
“Ngoan lắm, đúng là như vậy, gọi nữa nào.” Lục Tiến thở dài hôn lên cổ cô, hấp thụ hương thơm ngát tỏa ra từ da thịt cô, vừa hôn vừa thu hồi đôi tay vốn đang bắt lấy eo cô sau đó tiến vào trong quần lót.
Trong đêm tối, bên ngoài ngôi nhà nhỏ mưa bụi liên tục, tiếng mưa rơi tí tách. Trong phòng ngủ, một cô gái đang bị buộc phải gọi hết lần này đến lần khác hai chữ Lục Tiến.
“Lục Tiến, Lục Tiến.”
“Lục Tiến”
Sơ Vân cảm thấy tất cả các giác quan của mình đều nhạy cảm đến cực điểm, cô có thể nghe thấy âm thanh những giọt mưa rơi trên phiến lá ngoài kia, có thể nghe thấy tiếng gió thổi xuyên qua rừng cây, có thể nghe thấy tiếng tim đập như sấm của mình.
Lục Tiến nửa khom người quỳ trên người cô, không ngừng hôn lên môi cô. Tay hắn cùng bộ phận phía dưới của hắn đang làm động tác gì đó theo quy luật cô cũng không rõ lắm, thậm chí có hơi khó hiểu. Sau đó thứ gì đó nóng hổi cứng rắn chạm vào giữa hai chân cô, giống như một con quái thú đang xông tới.
Đầu óc cô nổ tung, lườm xuống xem hắn đang làm gì.
“Ngoan nào, gọi thêm một lần nữa.” Cái trán đẫm mồ hôi của Lục Tiến chống lên trán cô, trong bóng tối động tác ngày càng nhanh, hơi thở cũng ngày càng dồn dập.
“…” Cô chu môi ra nhưng lại không kêu được.
Hắn không áp vào cô nhưng hắn đang thở dốc, sự phóng đãng của hắn cũng làm cho toàn thân cô mềm yếu không còn chút sức. Da thịt nóng hổi của cô run rẩy, cảm giác căng trướng này quá điên cuồng đáng sợ.
Thấy cô không gọi, một tay hắn xông vào áo ngủ của cô một lần nữa vân vê hai nụ hoa.
“Lục Tiến, đừng…” cô nức nở kêu lên.
Lục Tiến cúi xuống ngậm lấy thật mạnh cánh môi cô, sau đó đầu lưỡi đi vào không ngừng càn quét, bàn tay cũng không ngừng tàn sát, tiếp sau đó là tiếng rên gợi cảm nam tính vang lên.
Lục Tiến như dính trên người cô, cả người không ngừng rung động. Một lúc lâu sau hắn mới phát ra một tiếng thật dài, thỏa mãn thở dài. Sau đó hắn cúi xuống hôn cô lần nữa rồi xoay người nằm sang một bên.
Sơ Vân ngơ ngẩn nằm trên giường, nửa ngày sau mới run rẩy lên tiếng, “Anh… sao anh lại có thể…” Vừa lên tiếng thì cô đã thấy hối hận, rõ ràng là lời chỉ trích nhưng vì giọng nói mềm yếu ngược lại trở thành lời hờn dỗi.
Quả nhiên, Lục Tiến khẽ nở nụ cười.
“Em giận tôi không dùng hết sức à?” Hắn tiện tay cởi chiếc quần lót đã dính đầy chất dịch nhờn trơn ướt, sau đó đứng dậy xuống giường đến tủ tìm cái sạch sẽ thay vào, trong bóng tối, Sơ Vân có thể nhìn thấy thân thể tráng kiện của hắn.
“Không phải nha!” Cô đỏ mặt trả lời, trên giường không khí phiêu đãng một hương vị kì lạ khiến cô cảm thấy mặt mình nóng đến nhỏ máu.
“Ngoan, chờ em lớn hơn một chút tôi sẽ cho em ăn no bụng.” Lục Tiến nằm lại trên giường, vươn tay kéo cô vào lòng, lười biếng nói.
Không còn cách nào khác, vú nuôi đã nói với hắn còn nhỏ quá mà sinh con sẽ không tốt, hắn chỉ có thể nhịn rồi lại nhịn.
Sơ Vân xấu hổ không làm được gì, giãy giụa không cho hắn ôm.
“Tôi lại cứng lên rồi đây.” Lục Tiến ôm lấy cô từ phía sau.