Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.
bên tai cô hết lần này đến lần khác, “Ngoài tôi ra, vĩnh viễn phải quên đi quá khứ, ở bên cạnh tôi.”
Những lời này hết lần này đến lần khác quanh quẩn bên tai cô, xuất hiện trong giấc mơ của cô. Những lời này, khiến cho tất cả dũng khí của cô đều bị nuốt hết xuống sâu dưới yết hầu.
Sau khi điện thoại phát ra tiếng chuông khởi động máy, hiện ra màn hình chờ, Sơ Vân lần lượt nhấn dãy số đã đọc thầm vô số lần. Nước mắt to như hạt đậu rơi xuống từ hốc mắt, từng giọt một rơi trên màn hình, bọt nước tung tóe.
“Xin chào”
Sau thời gian chờ đợi dài dằng dặc, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói quen thuộc của một người phụ nữ, Sơ Vân dùng tay bưng kín miệng mình, sau đó phát ra tiếng khóc nghẹn ngào, “Mẹ”
Ép buộc nở rộ
Đột nhiên đầu bên kia điện thoại trở nên yên lặng. Một giây sau, một tiếng kêu xé ruột xé gan truyền đến từ đầu bên kia: “Sơ Vân!!!”
Mẹ Thẩm từ trước tới nay luôn cao quý vẫn giữ vẻ tỉnh táo đối với việc đứa con gái mất tích đột nhiên gọi điện về, “Sơ Vân! Là con hả? Có phải là con không? Sơ Vân con đang ở đâu? Con đang ở đâu?” Nước mắt của mẹ Thẩm chảy dài, nói năng lộn xộn trong điện thoại.
Bởi vì sai lầm nhất thời của bà mà đứa con gái bảo bối đã biến mất khỏi tầm tay bà từ ngày đó. Con bé hiểu chuyện, ngoan ngoãn, là đứa con gái khiến cho bà luôn tự hào bây giờ không biết đang ở phương nào, thậm chí không biết sống chết ra sao. Sau khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của những thiếu nữ được cứu ra, bà ngày đêm ăn ngủ không ngon. Dù có ngủ thì trong mộng cũng trông thấy dáng vẻ con gái ở dưới địa ngục tăm tối vươn tay cầu cứu bà. Loại tra tấn này chỉ có làm mẹ mới hiểu được. Nếu như không thể tìm thấy Sơ Vân của bà về, bà sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho mình.
Sơ Vân nắm chặt điện thoại, bờ vai nhỏ gầy run rẩy kịch liệt.
Hơi thở của hắn tràn ngập tính xâm lược, hết sức căng thẳng, đôi mắt sâu không thấy đáy biến hóa kì lạ tiết lộ rằng hắn đang nổi giận. Một Lục Tiến như vậy thật đáng sợ, lúc này so với khi hắn giận dữ còn làm cho cô sợ hãi hơn. Sơ Vân mấp máy môi, cố gắng lấy dũng khí nói ra tâm sự của mình.
“Lục Tiến”
“Tôi vẫn luôn nhẫn nại, chiều chuộng em, yêu thương em, muốn chờ cho em cam tâm tình nguyện đi theo tôi.” Lục Tiến ngắt lời cô, ngắm nhìn dung nhan kiều diễm của cô, trong làn hơi nước, hắn nheo đôi mắt mị hoặc lại.
“Nhưng tôi lại phát hiện thật ra tôi cũng không am hiểu việc này lắm.” Hắn chậm rãi lên tiếng.
“Nếu như làm vậy đã vô ích đối với em vậy thì cứ chiếu theo quy củ mà tôi mà làm đi.” Sơ Vân bất thình lình giương mắt lên, hàng mi tuấn mĩ của hắn miễn cưỡng nhướn lên, khóe miệng nhệch lên thành một nụ cười sâu xa hàm xúc.
Hai tay non mịm của cô bị đôi bàn tay to lớn mạnh mẽ kìm lấy, cả người bị cô sức mạnh to lớn kéo về phía trước!
Tiếng thét nặng nề của cô bị chặn lại ở phần môi, bị hơi thở nặng trịch của hắn nghiền nát. Hắn hung ác ngấu nghiến lưỡi cô, không chút thương tiếc áp đảo mút thật sâu, tràn ngập dục vọng cùng sự dã man.
Bị hôn đến đầu óc ong ong, cô gái nhỏ gần như sắp ngất đi bị hắn bế ra khỏi phòng tắm trở lại phòng ngủ cũng không biết. Đến khi cô bị vứt nhẹ lên chiếc giường gỗ cực lớn, bị tấm nệm mềm mại đàn hồi tung lên mới hoàn hồn trở lại! Nhưng cô đã bị một thân thể cường tráng đè lên lập tức, dường như không thể động đậy được!
“Ưm…!” cô phát ra tiếng yêu kiều khổ sở.
Hắn nâng người cô, nắm lấy mái tóc dài của cô, thô bạo như muốn tóm nửa người cô từ trên giường lên.
“Em có biết không, từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy em đã muốn trực tiếp xé hết quần áo của em ra, tàn nhẫn chà đạp em!” Hắn dán lên gò má hồng hào của cô hung ác thì thầm, bạo lộ tâm tư của mình.
Cô định chạy trốn khỏi hắn!
Cô muốn rời khỏi hắn!
Chỉ nghĩ đến điều này thì trong lòng hắn đã tuôn ra một luồng khí lạnh cả người!
Một loại được gọi là mây đen dày đặc kinh hoàng kêu gào vây quanh hắn, loại cảm giác này quá lạ lẫm khiến cho hắn hận không thể xé nát rồi nuốt chửng người đã mang đến cho hắn!
“Lục Tiến….đừng mà!” Cô gái bị động tác xé quần áo hung tàn của hắn dọa sợ đến mức kinh hoàng hét lên!
“Xoạt…” chiếc váy dài màu trắng biến thành những mảnh vải vụn trong tay hắn, rải rác trên giường. Thân thể xinh đẹp hắn ngấp nghé đã lâu lập tức lộ ra trước mắt hắn. Trắng hoàn mỹ, da thịt tinh tế đến nỗi có thể thấy được cả những mạch máu xanh nhạt, trắng nõn giống như một loại gấm thượng hạng.
Thuần khiết mà lại khiến cho người ta phải yêu thương, vừa tinh tế vừa xinh đẹp.
Bộ ngực yêu kiều bị vây bởi bộ nội y màu trắng vô cùng xinh xắn, mà một khi chạm vào sẽ mang lại xúc cảm cực hạn.
Bờ eo nhỏ nhắn mảnh khảnh, từng đường cong lung linh động lòng người, phía sau quần lót là nơi cấm địa mà hắn ngày đêm mơ tưởng.
Một thiếu nữ xinh đẹp, diễm lệ như hoa bây giờ đang nằm dưới hắn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
“Đừng mà, Lục Tiến, đừng như vậy mà.” Hốc mắt Sơ Vân rưng rưng, tay chân cô đều bị trói buộc, chỉ có thể bất lực kinh hoàng c