Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.
nhỏ, trong màn mưa bụi mịt mù trông thấy một người phụ nữ mặc váy truyền thống nhưng xinh đẹp khiến cho người ta phải lóa mắt. Bọn chúng lập tức quên tất cả, ép buộc kéo cô lên xe.
Đến khi Thái Ô chạy đến quân doanh tìm được người, vợ anh vì phản kháng kịch liệt nên bị bọn chúng đánh đá rất mạnh cùng với tàn nhẫn cưỡng hiếp trên mặt đất, mà đám lính xung quanh đang cười ha ha xếp hàng chờ.
Thái Ô liều lĩnh vọt vào trong, trong lúc chiến đấu anh đã trúng vài viên đạn nhưng anh đã đoạt lại được vợ mình.
Người dân trong thôn vĩnh viễn không bao giờ quên ngày đó, khi Thái Ô toàn thân đẫm máu ôm vợ cũng toàn thân đẫm máu về cửa thôn thì không còn sức ngã quỵ xuống mặt đất. Máu của hai người hòa vào nhau, hợp thành một cơn xoáy máu tươi trên mặt đất.
Một thôn phụ chuyên đỡ đẻ chạy tới, quỳ gối bên cạnh hai người trong màn mưa, bàn tay run rẩy kiểm tra vết thương cho người phụ nữ nhưng lại bị dòng máu đỏ không ngừng tuôn ra từ người cô khiến cho kinh hãi không nói ra lời.
Bởi vì ở ngay bên cạnh, cô ấy đã chứng kiến cảnh một khắc trước khi mạng sống người phụ nữ biến mất đã nâng đôi tay đầy máu khẽ vuốt lấy gương mặt người đàn ông đang ôm mình, yếu ớt mỉm cười với anh, ánh mắt tỉnh táo, “Gặp được anh em rất vui.” Đến khi nhắm mắt, đáy mắt cô vẫn còn mang theo một vẻ quyến luyến không nỡ.
Thái Ô ôm chặt lấy vợ, nghẹn ngào không thành tiếng. Mưa phùn cọ rửa vết thương trên đầu anh, chảy dọc theo gương mặt nhỏ nhắn của cô, từng giọt từng giọt một như một dòng lệ máu.
Mà Lục Tiến cùng bà nội cũng gấp gáp trở về, sau khi điên cuồng chen vào đám người chỉ thấy ba mẹ đang ôm chặt lấy nhau, sớm đã không còn hơi thở. Sau đó bà nội phun ra một ngụm máu rồi té xỉu trên mặt đất.
Mà khi bà lão tỉnh lại vì sợ liên lụy đến cháu nên đã nuốt nha phiến. Trước khi chết bà chỉ cầm lấy tay Lục Tiến nói với hắn: rời khỏi đây, sau này hãy quay lại báo thù.
Sau khi Lục Tiến cam đoan sau này sẽ sinh thật nhiều thật nhiều cháu trai cho bà, bào lão nhắm mắt. Trong vòng một đêm, một đứa trẻ tám tuổi đã mất đi tất cả người thân.
Lục Tiến không nghe lời bà nói, sau khi gạt đi dòng nước mắt, hắn một mình xông vào giết chết binh lính trong doanh trại.
Bọn lính đang thu dọn cục diện loạn lạc chuẩn bị đến bắt người nên thật sự không ngờ một đứa trẻ chỉ dựa vào một thanh chủy thủ, một khẩu súng đã giết chết mười mấy người anh em của bọn chúng. Nhưng dưới vòng vây của ngày càng nhiều binh lính, một mình Lục Tiến đã khó có thể chống trả.
Khi hắn cho là mình sẽ chết ở đó thì mấy ông già thầy hắn lại đột nhiên xuất hiện, mạo hiểm cứu hắn ra khỏi mưa đạn.
Chỉ là sau khi tỉnh lại hắn mới biết lão nghiện thuốc cùng với lão nghiện rượu bình thường cực kì nghiêm khắc với hắn, một người đỡ cho hắn một viên đạn, một người lúc lựu đạn nổ mạnh đã bổ nhào vào người hắn.
Sau khi mất đi người thân, hắn lại một lần nữa mất đi hai người đối xử tốt với hắn.
***
“Về sau thì sao?” Sơ Vân ngơ ngác nhìn bóng dáng Lục Tiến in xuống trong bóng tối.
“Về sau?” Lục Tiến ngưng lại một chút, “Về sau tôi đã chôn tất cả họ ở chỗ mà mẹ tôi rất yêu thích, sau đó dưỡng thương rồi gia nhập quân đội.” Hắn nhàn nhạt trả lời.
Về sau nữa chính là hắn thực hiện kế hoạch giết hết tất cả kẻ thù còn lại. Hai gã thanh niên bị hắn nhốt trong rừng cây tra tấn suốt một tháng.
Binh lính tìm đến cũng bị hắn quay vòng vòng trong rừng, đứa sau chết còn thảm hơn đứa trước. Những thi thể kia, cảnh máu chảy khiến cho người nhìn phải bỏ ăn mất vài ngày.
Mãi cho đến sau đó hành tung của hắn bị phát hiện, dốc toàn lực lùng bắt, trong lúc hắn bị thương nặng lần thứ hai, bà lão xưng là mụ Hổ đã giữ hắn lại một đêm trong khi hắn chạy trốn truy binh.
Khi vết thương đã lành lại, hắn gia nhập quân đội cùng với quân chính phủ đối kháng quân đồng minh. Năm đó hắn cũng chỉ mới chín tuổi.
Nhưng bắt đầu từ lúc đó, tất cả mọi người đều biết một đứa trẻ tên Lục Tiến thủ đoạn tàn nhẫn, bắn súng siêu đẳng, giết người không chớp mắt.
Nhưng mà cô gái của hắn không cần biết nhiều như vậy, nói thêm nữa thì chắc cô sẽ khóc đến mù mắt mất.
“Sao lại thích khóc vậy nhỉ, chăn mền đều bị em khóc ướt cả rồi.” Lục Tiến thu lại ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ, chuyển hướng sang Sơ Vân đang nước mắt đầy mặt.
Sơ Vân buông chăn ra, dùng mu bàn tay lau sạch nước mắt trên mặt, nhưng không biết vì sao nước mắt lại không nghe lời cô, một giọt lại một giọt nữa, không ngừng rơi xuống từ hốc mắt, nhỏ vào chăn bông, nhỏ xuống cánh tay Lục Tiến.
“Có cái gì đáng khóc chứ? Đều là quá khứ nhiều năm rồi mà.” Lục Tiến rủ mắt xuống nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô mà cười nhạo, nhưng cánh tay hắn lại dùng sức hơn, dịu dàng vô cùng ôm cô siết chặt trong lòng.
Sơ Vân khóc không thành tiếng dựa vào lồng ngực hắn, cảm thấy mình chưa từng khó chịu như vậy.
Nước mắt của cô chảy xuống đầu vai hắn, dọc theo vai lướt qua vòm ngực nóng hổi của hắn.
“Đừng khóc” Hắn tự tay vỗ về lưng cô.
“Chỉ cần em ở bên cạnh tôi, tôi sẽ vĩnh viễn đối xử tốt với em, giống như ba tôi đã đối