Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.

xử tốt với mẹ tôi vậy.”






Tâm tình thiếu nữ
Khi lần đầu có kinh nguyệt của Sơ Vân qua đi, không lâu sau Lục Tiến đã mang cô rời khỏi đó.
Xung đột lần này đã làm cho tổng tư lệnh quân đồng minh tìm được cớ để khai chiến. Là quân độc lập võ trang mạnh nhất của vùng Tam Giác Vàng, bọn họ có thể dễ dàng nhân cơ hội này tẩy trừ thế lực thù địch thuận tiện khuếch trương địa bàn. Tam Giác Vàng, lại sắp bùng nổ một cuộc chiến máu lửa.
Sơ Vân cũng không nghĩ đến những chuyện này, cô chỉ mang theo đôi mắt sưng đỏ, ôm vú nuôi hồi lâu không chịu buông ra. Trên người bà có vị cỏ xanh tạo cảm giác ấm áp khiến cho cô nghẹn ngào không có cách nào nói lời từ biệt.
Xe ra khỏi cửa thôn, vú nuôi vẫn đứng trước cửa thôn không chịu bước đi.
Bên ngoài phố buôn bán, một vài bức tường bên ngoài tòa nhà viết phiên hiệu của quân đội làm cho người ta nhìn thấy mà tưởng là doanh trại quân đội.
Trên đường thỉnh thoảng lại có một chiếc xe lái qua, mà những chiếc xe ít ỏi này đều là loại xe việt dã vừa được nhập khẩu về, vừa to vừa uy mãnh. Phần lớn lái xe đều mặc quân phục, mà ngồi trên xe còn có rất nhiều cậu bé không hơn kém Nham Đương là mấy, đều mặc quân trang, ai cũng súng vác trên vai, đạn lên nòng, võ trang đầy đủ.
Sơ Vân không chớp mắt nhìn ra bên ngoài cho đến khi xe ra khỏi trấn nhỏ, chạy cách trấn khoảng hơn 10km, cả trấn bị giấu sau cánh rừng.
“Còn khó chịu không?” Lục Tiến chậm rãi cho xe chạy vào một căn biệt thự cực kì yên lặng được tường bao quanh, nhìn qua hết sức bình thường, sau đó xuống xe mở cửa bế Sơ Vân xuống. Sơ Vân khẽ gật đầu, cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt, có hơi buồn nôn.
Nham Đương cũng khiêng vật dụng trên xe nhảy xuống, không nói một lời theo sau hai người.
Lục Tiến bế cô đi thẳng vào trong. Trước cửa lớn có một binh sĩ chạy xe vào bãi đỗ xe ngầm phía sau, cửa lớn khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Bên ngoài trông mộc mạc nhưng bên trong biệt thự lại vô cùng xa hoa, có vườn hoa, bể bơi, đài phun nước, khắp nơi đều rất tinh sảo.
Con đường trong vườn hoa dọc theo biệt thự được lát gỗ, Lục Tiến bế Sơ Vân lên phòng ngủ chính trên lầu hai của biệt thự. Sau khi nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường gỗ cực kì lớn rồi chắp chăn mỏng lên, hắn đi chân trần đến bên cửa sổ sát đất kéo bức màn ra, sau đó chỉnh đèn trong phòng tối lại.
Trên chiếc giường gỗ rộng thênh thang, cô ngủ thật say, thân thể được đắp dưới tấm chăn mỏng vô cùng nhỏ xinh, Lục Tiến khoanh tay nhìn ngắm rồi đóng cửa phòng lại ra khỏi phòng. Tâm tình của hắn vô cùng sung sướng. Con mèo nhỏ của hắn vẫn thích hợp với nơi này hơn.
Sơ Vân không biết tình cảnh hiện giờ của mình là gì, từ sau hôm Lục Tiến đưa cô về đây chỉ nói cô hãy ngoan ngoãn ở đây chờ hắn về.
Trong vườn hoa lúc nào cũng có thể trông thấy binh lính được trang bị vũ khí đầy đủ đi đi lại lại dọc theo tường bao. Ngay cả cửa chính của biệt thự cô cũng không được tới gần. Cô ở trong căn biệt thự xa hoa, nhưng chỉ có một mình cô. Hai cô gái người bản xứ phụ trách việc ăn mặc của cô nhưng hai người họ chỉ dám nói chút ít tiếng phổ thông với cô.
Trong biệt thự không thiếu thứ gì, cô có thể xem TV, có thể đọc sách, có thể chơi trò chơi, nhưng cô hoàn toàn không được biết tình hình bên ngoài biệt thự. Chiếc điện thoại đặt ở đầu giường cũng chỉ là số của Lục Tiến.
Lục Tiến đã hoàn toàn ngăn cách cô với thế giới bên ngoài. Cách vài ngày hắn lại lái xe về biệt thự một lần, nhưng lần nào cũng có vẻ phong trần mệt mỏi, đến đi vội vàng, trở về cũng chỉ để ăn với cô một bữa cơm.
Khi cô hỏi Nham Đương cũng chỉ gãi đầu nói hiện giờ hai bên đã khai chiến, Lục Tiến cùng vài cấp dưới tinh nhuệ trong quân đội đã vài lần tấn công mạnh mẽ thắt cổ quân địch. Sau khi nghe xong Sơ Vân ngẩn người nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ suốt cả đêm.
Chiến tranh, đã từng là thế giới cách cô rất xa xôi, nhưng mà hiện giờ mỗi ngày lại xảy ra trên mảnh đất cô đang sống. Ở đây, thuốc phiện đại biểu cho sự tài phú, vũ khí đại biểu cho quyền thế, có được hai thứ này nghĩa là đã có tất cả. Đây là khẩu hiệu của bọn họ. Ở đây, có logic riêng của bọn họ. Thế giới của hắn cuối cùng cũng không thể giống với thế giới của cô.
***
Thời gian sống trong căn biệt thự xa hoa mà nhàm chán, mỗi ngày Sơ Vân đều ngồi ngẩn người trong vườn hoa, nhưng cuộc sống chán nản cũng không ngăn cách được sự phát triển của cô gái trẻ. Thỉnh thoảng về nhà nhìn thấy cô, ánh mắt của Lục Tiến đều tĩnh mịch không thấy đáy. Ngay cả cô tự nhìn mình trong gương cũng cảm thấy hình như cách vài ngày mình sẽ khác đi. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng càng ngày càng tinh tế, càng ngày càng yêu kiều. Cô tựa như một nụ hoa sớm mai còn đọng hơi sương chờ nở rộ, một khi đã nở rộ sẽ như đóa hoa tươi tắn, đẹp đến mức khiến người ta phải ngạt thở.
Ba tháng sau, rốt cuộc Sơ Vân cũng cầm chiếc điện thoại đầu giường lên gọi.
Tại một cứ điểm, Lục Tiến lại một lần nữa mang quân đi bình định quân địch nhướn mày móc ra chiếc điện thoại đang rung. Sau khi kêu ngườ