XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

tay rồi bó hai tay cô lại, khiến cô có giãy dụa thế nào cũng không thoát được, ngược lại sự vặn vẹo của cô càng làm cho ánh mắt hắn mê đắm thêm.
Hắn dùng răng cắn lên nụ hoa, đôi môi mỏng như ngọn lửa nhóm lên nhiệt khí nơi bầu ngực cô, hắn tự tay cởi bỏ trói buộc trên người mình, muốn phóng xuất ra nơi đã cứng rắn đến đau đớn không chịu nổi.
“Lục Tiến, anh dừng tay lại đi.” Cô gái nằm dưới hắn liều mạng giãy dụa thét lên.
“Có còn nhớ anh đã nói gì với em không?” Lục Tiến buông miệng ra, nắm lấy mái tóc dài của cô, dùng tay nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên.
“Đau quá!” da đầu truyền đến một cơn đau làm cho cô phát ra tiếng kêu đau đớn!
“Làm sao em dám? Hửm?” Hắn cắn vành tai non mịm của cô than khẽ rồi lại nhìn xuống nơi đã bị khơi lên dục vọng của người đang nức nở nghẹn ngào. Hắn dùng ngón tay chen vào, khiển trách cô dám đào thoát.
Cô quá tàn nhẫn, cứ biến mất khỏi hắn như vậy, để lại một mình hắn ngày đêm đau đớn.
Còn cô thì sao? Cô có nhớ hay không? Dù chỉ một chút thôi?
“Buông tay ra! Anh buông tay ra!” Cô kịch liệt đẩy bàn tay đang tàn sát bừa bãi ra, liều chết giãy dụa, mười ngón tay điên cuồng cào cấu hắn, giãy dụa đánh hắn giống như đang nổi điên.
“Anh đã từng nói, nếu như em dám phản bội anh thì anh sẽ bắt em phải chịu mọi đau khổ đáng sợ nhất trên đời này.” Sự giãy dụa của cô bị hắn dễ dàng đè xuống, hắn dán lên gò má không ngừng có nước mắt lăn xuống nói nhỏ, thứ nóng bỏng giữa háng cách một lớp quần không ngừng mè nheo nơi non mịn giữa hai chân cô, dường như lúc nào cũng có thể xuyên thẳng vào cô.
Cô nức nở khóc lên một tiếng rồi quay đầu lại dùng sức cắn lên vai hắn một ngụm!
Lục Tiến hít một hơi thật sâu, bàn tay nhẹ nhàng sờ lên đầu cô, bắt cô nhả ra.
Môi cô hơi sưng lên, mùi máu tanh truyền đến từng kẽ răng, đôi môi mỏng của Lục Tiến dán lên cô, để cho máu đỏ lưu luyến quấn quanh đầu lưỡi hai người. Đến khi môi hắn đi đến trước ngực cô, chuẩn bị nhấm nháp món ngon lần nữa.
“Tôi hận anh! Tôi hận chết anh!” Cô gái đang bi thương tới cực điểm lên tiếng.
“Không sao, em còn có cả đời để hận anh.” Lục Tiến nhếch nhẹ khóe miệng, cúi người hôn lên bầu ngực mềm của cô.
Cô gái bên dưới hắn đã sớm không còn sức giãy dụa, mái tóc mất trật tự, quần áo không chỉnh tề, thân thể yêu kiều lộ ra hơn phân nửa.
“Lục Tiến, tôi hận anh.” Cô không nhúc nhích, chỉ vô thần nhìn vào khoảng không tối tăm nhẹ nhàng nói, mặc cho hắn thở dài dùng ngón tay cởi bỏ thứ che đậy trên người cô.
“Nỗi đau khổ đáng sợ nhất trên đời này tôi đã từng trải qua rồi.” Cô nằm ngửa trên giường lớn, chảy nước mắt thì thào nói.
Vẻ mặt của cô vô cùng thê lương lại khiến cho người đàn ông đang nâng bờ eo nhỏ của cô lên, đang chuẩn bị nhảy vào thân thể yêu kiều, hưởng thụ niềm vui thích cực hạn đột ngột đứng dậy!
Hắn ngẩng đầu lên, gương mặt điển trai méo mó, phút chốc dùng tay nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên, cắn răng nói: “Em có đau khổ bằng tôi không? Em biết không tôi…”
“Đứa con, Lục Tiến, anh có một đứa con.” Cô nhắm mắt lại, khẽ lẩm bẩm, nước mắt chảy ra mãnh liệt. Cô không còn sức để vùng vẫy nữa rồi, cô đã quá mệt mỏi.
Nỗi nhớ đã ép buộc phải đè xuống bởi vì sự xuất hiện của hắn mà cuồn cuộn trỗi dậy.
Cô đã từng tự mình cảm nhận sinh mệnh nhỏ kia từ từ lớn lên trong bụng mình, bé từng ngoan ngoãn cử động dưới bàn tay cô. Trong bệnh viện, cơn đau tê liệt, sự giải thoát khi đứa trẻ trượt ra khỏi thế giới này, tiếng khóc thật vang, thân thể nhỏ nhắn hồng hồng.
Năm năm.
Kí ức đau đớn kia giày vò cô, những cô độc kia đã từng làm bạn với cuộc sống của cô. Nhưng nỗi đau đớn này, xin đừng bắt cô phải chịu đựng một lần nào nữa.
“Em nói cái gì?” Ngoài cửa sổ tiếng sấm rền vang trong cơn mưa tầm tã làm cho giọng nói yếu ớt của cô như có như không, nhưng trong tai Lục Tiến thì giọng nói nỉ non vừa rồi lại giống như tiếng sấm rền bên tai, làm não bộ hắn chấn động, ong ong tác hưởng! Cả người Lục Tiến đều cứng lại, bị một cảm giác kinh hoàng không thể ức chế chấn động.
“Em vừa mới nói cái gì?” Hắn chậm rãi đến gần sát cô gái đang nằm khóc dưới hắn, nhẹ nhàng mở miệng hỏi. Giọng nói kia rất dịu dàng, như sợ mình nói quá lớn tiếng sẽ làm cho câu nói vừa nghe biến mất.
Không đợi cô nói lại lần nữa thì đột nhiên cửa phòng vang lên tiếng gõ, “Sơ Vân à?”
Mẹ Thẩm đứng ngoài cửa hơi nhíu mày, mặc chiếc áo khoác ngoài bằng tơ tằm lên rồi đến gõ cửa phòng Sơ Vân.
Chiến tranh lạnh với con gái mấy ngày nay bà cũng không thấy vui vẻ gì, người ngoài vẫn nhìn thấy vẻ đẹp cao quý của bà nhưng đến tối, chất lượng giấc ngủ của bà cực kì kém. Hơn nửa đêm bà vẫn chưa ngủ được, vốn định xuống lầu vào nhà bếp lấy nước nóng uống, nhưng lúc đi qua phòng con gái bà lại mơ hồ nghe thấy bên trong có tiếng khóc và cả tiếng thét.
Bên ngoài mưa rất lớn, bà cũng không chắc mình có nghe lầm hay không nhưng nghĩ mấy ngày nay Sơ Vân đều nhốt mình trong phòng nên nhất thời có hơi lo lắng.
Đợi một lúc không thấy ai mở cửa, mẹ Thẩm nghiêng tai lắng nghe, bên trong yên tĩnh không tiếng động, â