XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3231 lượt.

h, hơn nữa bảo em ăn cơm, cũng không phải bảo em nhìn anh.”
Vô lại!
Chỉ là bốn năm trước, Đoan Mộc Mộc liền lĩnh qua, cô không có chút nào ngoài ý muốn, nhưng bất luận anh nói gì cô cũng chắc sẽ không ăn.
“Thật không ăn?” Nhìn cô hận không thể đem đầu uốn éo đến sau gáy, Lãnh An Thần lại hỏi.
Lần này ngay cả phản ứng lại anh cô cũng lười, kết quả lại không nghĩ tới anh lại múc một muỗng, thả vào trong miệng anh, còn say sưa nói: “Mùi vị không tệ.”
Anh đang dẫn dụ cô ư?
Đoan Mộc Mộc thật muốn giơ tay lên đem cháo đổ, đúng lúc này, chỉ thấy anh lại múc một muỗng đưa tới trước mặt cô, “Ăn đi!”
“Ghê tởm” Đoan Mộc Mộc trừng mắt, “Em không muốn bị truyền vi khuẩn.”
Anh làm sao chứ, đem thứ mình ăn rồi đưa cho cô ăn?
Lãnh An Thần dĩ nhiên hiểu ý tứ của cô, khóe môi giương lên, cười nói, “Đứa bé cũng sinh, miệng cũng hôn qua, nếu có vi khuẩn, sợ rằng đều sớm rót vào cốt nhục rồi.”
Lời này mà anh cũng có thể nói ra miệng?
Vô sỉ!
Người đàn ông này công phu vô sỉ thật là cao, so với bốn năm trước càng thêm sắc bén!
Đoan Mộc Mộc thừa nhận hiện tại cô nói liên tục nói, cô câm miệng được chưa?
“Thật không ăn?” Thấy bộ dạng cô cùng mình ăn thua, Lãnh An Thần lại hỏi.
Cô lườm anh một cái, mặt ngoặt về phía khác, lúc này, Đoan Mộc Mộc nghe anh nói, “Em không ăn, anh ăn!”
Cô vẫn không để ý, chỉ là cô không nhìn thấy lúc anh nói lời này, tròng mắt đen sắc bén chợt lóe lên ánh sáng có âm mưu.
Trong không khí truyền đến âm thanh tiếng cháo vào miệng anh, Đoan Mộc Mộc nghe thì tức, muốn từ giường đi xuống, sau đó trốn xa một chút, nhưng ai biết cô vừa mới động, thân thể liền bị kéo, cô kinh hãi quay đầu lại, mà gương mặt anh vừa vặn tới, sau đó không kém chút nào, miệng của anh in trên cô.
Động tác liên tục quá mức ngoài ý muốn, Đoan Mộc Mộc kinh hãi há mồm, mà đầu lưỡi người nọ lại linh hoạt mượn cơ hội mò vào, hương cháo trong miệng anh theo lưỡi của anh toàn bộ đẩy vào trong miệng, thậm chí cô ngay cả cơ hội cự tuyệt cũng không có, cháo liền theo hô hấp của cô toàn bộ tiến vào trong bụng…
Cảm thấy cô đem toàn bộ cháo nuốt xuống, môi của anh mới chậm rãi rời đi, chỉ thấy anh đưa đầu lưỡi ra liếm khóe môi, đuôi mắt tươi cười, “Bà xã, thì ra em muốn anh cho em ăn như vậy!”






Lãnh An Thần, tên khốn kiếp này!
Đoan Mộc Mộc vừa thẹn vừa cáu, giơ tay lên muốn hướng về phía anh đánh qua, chỉ là tay anh mau hơn ngăn lại ở giữa không trung, hơn nữa anh thoáng dùng sức, Đoan Mộc Mộc liền bị anh túm vào trong ngực, trong khoảnh khắc, cô an vị trên đùi của anh, hai tư thế nhất thời mập mờ vô cùng.
4 năm rồi, hai người lần đầu tiên cách gần như vậy, nhịp tim của Đoan Mộc Mộc chợt gia tốc…
Hơi thở quen thuộc, vòng ôm trong ngực ấm áp, còn có nhiệt độ nóng người, đã từng vô số lần xuất hiện trong mộng, giờ phút này không ngờ biến thành thực tế, có một dòng nhiệt dịch không cần ức chế xông lên hốc mắt.
“Buông em ra, anh buông ra!” giọng nói của cô khẽ nghẹn ngào.
Nhìn khóe môi anh cười xảo trá, Đoan Mộc Mộc không khỏi nghĩ đến sói xám lớn, 4 năm rồi, người đàn ông này ác tính thế nhưng một chút cũng không thay đổi.
Cô giận dữ nhìn anh chằm chằm, bộ dạng cực kỳ đáng yêu, một đôi mắt đen giống như kim cương đen thượng hạng, lông mi trên dưới càng giống như chổi lông, cọ lòng anh ngứa ngáy.
“Em không phải trả lời, chính là đại biểu em thích anh cho em ăn?” Cô rõ ràng đang tức giận, nhưng anh nhưng thế lại cố ý vặn vẹo, thậm chí còn múc muỗng cháo bỏ vào trong miệng, sau đó hướng về phía cô.
Kiên quyết không cần!
Đoan Mộc Mộc lập tức che miệng, bộ dạng cô như vậy cực kỳ giống Tiểu Đường Tâm mỗi lần ngã bệnh uống thuốc.
Lãnh An Thần cũng đã biết, trong phút chốc, lòng mềm xuống, anh kéo tay của cô ra, bất đắc dĩ nói một tiếng, “Không trách được nha đầu kia đúng là như vậy, thì ra là học theo em.”
Đoan Mộc Mộc sững sờ, Lãnh An Thần đã đem cháo đưa tới, “Đem cháo uống.”
Uống dĩ nhiên có thể, nhưng cô không muốn tư thế này.
“Anh để em xuống” Cô ra điều kiện.
Anh rất muốn đặt cô, nhưng thật không bỏ được, “Em uống, anh liền để!”
Anh bắt đầu trổ tài vô lại.
“Anh không để, em liền không ăn!” Đoan Mộc Mộc cũng cố chấp.
“Vậy anh không ngại cho em ăn” Cái chữ đó, anh cắn đặc biệt nặng, hình như là cố ý nhắc nhở.
Đoan Mộc Mộc cả kinh, mặc dù rất muốn né anh, nhưng cô biết, mình đối kháng người đàn ông này, nếu như anh thật muốn làm như vậy, cô cũng không có biện pháp.
Hung hăng lườm anh một cái, cô giận dỗi nâng bát lên, chỉ là vừa muốn uống, chợt cảm giác thân thể ôm mình mãnh liệt run lên, cháo cùng bát thiếu chút nữa rơi xuống từ trong tay Đoan Mộc Mộc.
Cô cho là anh ra vẻ, quay đầu lại vừa muốn mắng anh, lại phát hiện sắc mặt của anh trắng bệch, trên mặt mang theo khổ sở.
“Anh…anh làm sao vậy?” Lời nói ân cần không khỏi hỏi ra lời.
Lãnh An Thần chỉ cảm thấy trong dạ dày có cái tay đang lật khuấy, chốc lát, cái trán có mồ hôi lạnh rỉ ra, chỉ là không đợi anh mở miệng