Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3226 lượt.
có thể tiếp nhận, như vậy có lẽ chính là kết cục viên mãn, anh không thể tiếp nhận, như vậy cô cũng không còn tiếc nuối, cũng sẽ không áy náy đối với con gái.
“Chúng ta nói chuyện một chút đi!” Lãnh An Thần đang hôn con gái nghe cô nói một câu như vậy.
Quay đầu lại, Lãnh An Thần nhìn cô, “Được!”
Thật ra thì anh một mực chờ đợi những lời này của cô, hiện tại có chút vấn đề anh đang điều tra, nhưng vẫn không tra được, anh biết đáp án ở nơi cô, nhưng cô không chủ động nói, anh cũng không dám hỏi tới.
Lãnh An Thần đi tới, cùng cô đứng ở cửa sổ, ngoài cửa sổ, chấm nhỏ trên trời giống như là viên kim cương lớn màu đen được người nào rắc trên màn sân khấu xa xỉ, tối nay không có trăng sáng, nhưng cả bóng đêm cũng đặc biệt sáng ngời.
Đoan Mộc Mộc nhìn gò má anh, “Có phải em không nói, anh vẫn không hỏi.”
Thật ra thì tâm tư của anh, cô vẫn có thể suy đoán mấy phần.
Anh cười cười, khuôn mặt dễ nhìn hàm chứa dịu dàng không như lời, khiến Đoan Mộc Mộc trong lúc nhất thời có chút không phân rõ đây là con gái hay là anh?
Không biết có phải trời cao trêu người hay không, thế nhưng khiến con gái cùng anh giống nhau như đúc, cố tình để cho cô có một đứa bé khác tương tự cô như vậy?
Con gái cùng Lãnh An Thần mới ở chung mấy ngày, yêu thích anh như thế, nếu như cô và đứa bé kia sống chung một chỗ, có phải mẹ con các cô cũng có thể như vậy hay không?
Dù sao cũng là đứa bé của cô, nói không rung động hoàn toàn là không thể nào, nhưng rung động vẫn là rung động, thế nhưng lai lịch đứa bé dù sao cũng là trí nhớ làm cô khổ sở không chịu nổi.
Đoan Mộc Mộc nghĩ tới đây, hô hấp có chút nặng, mà Lãnh An Thần giống như cảm giác thấy, nắm tay của cô, “Nếu như không muốn nói, anh sẽ không miễn cưỡng.”
Cô lắc đầu một cái, nhìn về phía ánh sao vô biên, nhớ có người nói qua có một số việc giống như là trên người nát hết thịt, chỉ có độc ác cắt đi mới có cơ hội khép lại, bốn năm qua cô đau khổ, vốn cho rằng trốn tránh là có thể coi như không xảy ra, nhưng cô sai rồi, đau đớn kia hành hạ không chỉ là cô, còn có người đàn ông trước mắt này cùng con của bọn họ.
“Bốn năm trước, buổi tối anh đi Nam Thủy,em nhận được điện thoại của mẹ hai…” Đoan Mộc Mộc mở trí nhớ, nói tất cả đêm đó, cô nói càng ngày càng nhiều, Đoan Mộc Mộc phát hiện nắm tay cô cũng càng ngày càng chặt, “Sau đó em chạy trốn, gặp được ba anh, nguyên tưởng rằng ông ta tới cứu em, nhưng không nghĩ rằng ông ta càng vô sỉ… Ông ta bảo bác sĩ lấy trứng từ bên trong cơ thể em.”
Nghe nói như thế, Lãnh An Thần mặc dù cực kỳ tức giận, nhưng cái gì đó treo cao trong đáy lòng bỗng rơi xuống, “Ông ta chỉ lấy trứng của em?”
Anh còn tưởng rằng Lãnh Chấn Nghiệp đã làm chuyện cầm thú với cô?
Đoan Mộc Mộc gật đầu một cái, “Ông ta biết dùng mạnh với em, ép buộc em mang thai đứa bé, em cũng sẽ không lưu lại, cho nên ông ta dùng sách lược vẹn toàn.”
Đúng, ông ta lấy trứng của cô, có thể tìm người dựng dục đứa bé của bọn họ, không có cái gì an toàn hơn nữa.
“Anh sẽ không để cho âm mưu của ông ta thực hiện được” Lãnh An Thần đưa tay đem Đoan Mộc Mộc run rẩy kéo vào trong ngực, “Bà xã, thật xin lỗi, để cho em bị nhiều uất ứcnhư vậy.”
Giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc chảy xuống nước mắtchua cay, cô níu lấy áo của anh, vùi đầu vào ngực của anh, “Tại sao mỗi một người đều đem tiền tài coi trọng như vậy? Tại sao muốn như vậy? Anh có biết hay không, em phát hiện Lãnh An Đằng cư nhiên lợi dụng thân thể tàn tật của mình để gạt em thì em khó qua như thế nào không.”
Cằm của anh nhè nhẹ đặt trên đỉnh đầu cô, anh biết nhiều ngôn ngữ hơn nữa cũng lau không sạch tổn thương trong cô.
“Anh muốn khởi tố cậu ta” Hồi lâu, Lãnh An Thần nói ra quyết định của mình, quả nhiên lời vừa rơi xuống, Đoan Mộc Mộc liền cảnh giác ngẩng đầu lên.
Lãnh An Thần hiểu cô phản ứng mãnh liệt như vậy là vì cái gì, vội vàng giải thích nói, “Đến lúc đó em có thể không ra tòa, nhưng cần em ghi âm.”
Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn ông này, có phải anh vì mình suy tính rất nhiều, bằng không cũng sẽ không nói lời như vậy.
Cô lắc đầu một cái, “Thật ra thì suy nghĩ một chút em cũng không có gì không thể nhận ra người, thay vì khiến mọi người suy đoán lung tung, chẳng bằng em chủ động đứng ra, đem chuyện trải qua nói rõ ràng.”
Câu trả lời của cô khiến Lãnh An Thần ngoài ý muốn, “Nhưng emsẽ phải đối mặt với đông đảo áp lực truyền thông” Ngày đó ở phòng bệnh xuất hiện một màn, đã hù sợ cô.
“Nên đối mặt sẽ phải đối mặt, không phải sao?” Đoan Mộc Mộc một bộ rất vẻ mặtlạnh nhạt.
Thấy cô như thế, Lãnh An Thần cũng không muốn nói thêm cái gì, hai người ôm nhau, anh còn nói, “Những chuyện khác em không cần lo lắng, em tốt nhất chăm sóc con gái là được, thời điểm cần em, em sẽ xuất hiện, anh sẽ sai người bảo vệ tốt cho hai mẹ con.”
“Nhưng anh có nắm chắc không?” Đoan Mộc Mộc cũng có lo lắng của mình, dù sao đứa bé kia là của cô, đây là chứng cứ xác thực, coi như cô có một trăm cái miệng, cũng không bù được huyết thống giữa cô và đứa bé kia.
“Ông ta rất giảo hoạt, anh nghĩ cách tìm đư