Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3223 lượt.


Đây không phải là nói nhảm sao?
“Lãnh Chấn Nghiệp, ô ngđem con gái của tôi trả lại cho tôi, nếu như nó có chuyện gì, tôi nhất định sẽ giết ôngi!” Dù là năm đó, cô bị người đàn ông này cột vào trên giường Mạnh mẽ lấy trứng, cô đều không có kích động giống như bây giờ.
“Xem ra cô rất thích con mình” Lãnh Chấn Nghiệp luôn nói không rõ, nhưng không đợi Đoan Mộc Mộc mở miệng, ôncòn nói, “Đồng dạng là con của cô, làm sao cô có thể nặng bên này nhẹ bên kia chứ?”
Đoan Mộc Mộc run lên, liền nhìn thấy ông ta tiện tay nhấn cái gì, tường trắng sau lưng gắn một tấm ảnh, video một bé trai bị chiếu ra ngoài.
Đứa bé này, Đoan Mộc Mộc dĩ nhiên nhận được, chính là đứa bé Huân Huân trên tạp chí, mặc dù đứa bé này làm Đoan Mộc Mộc nhớ sỉ nhục muốn quên, nhưng giờ khắc này khoảng cách gần như vậy, lòng của cô đau xuống.
“Lãnh Chấn Nghiệp, ông vô sỉ!” Đoan Mộc Mộc khổ sở gầm nhẹ.
“Nó rất nhớ cô” Lãnh Chấn Nghiệp nhìn khuôn mặt nhỏ trên màn ảnh, “Mặc dù mấy năm qua cô chưa từng tận qua trách nhiệm người mẹ một ngày, nhưng tôi vẫn luôn nói cho nó biết, cô là mẹ của nó.”
Đoan Mộc Mộc nghe xong máu toàn thân chảy ngược, tay chân bắt đầu rét run từng trận, cô nhín người đàn ông này trước mặt, giọng nói run rẩy, “Ông…ông đến tột cùng muốn làm gì?”
Lãnh Chấn Nghiệp lại nhấn hộp điều khiển ti vi, màn ảnh ngừng ở trên mặt bé trai, ông ta đi tới chỗ Đoan Mộc Mộc, cách cô mười mấy cm thì dừng lại, “Bốn năm trước, tôi từ trên người cô lấy đi vật gì của cô thì cô nên biết tôi muốn làm gì.”
Đúng, cô biết ông ta muốn cái gì!
“Đến tột cùng ông muốn như thế nào?” Đoan Mộc Mộc phát giác toàn thân mình đều đang run, “Ông có đứa bé, ông có thể lấy được cổ phần mình muốn!”
Lời nói như vậy chính cô đều không có sức lực, lúc ấy trên di chúc nói chỉ cần cô và người đàn ông nhà họ Lãnh sinh đứa bé mới có tư cách thừa kế, nhưng bây giờ lập tức có hai đứa bé, hơn nữa đều là cô và người đàn ông nhà họ Nhà họ Lãnh sinh ra, mặc kệ lấy phương thức gì.
“Vốn tôi có thể thuận lợi lấy được, nhưng cô không nên mang theo tiểu nghiệt chủng đó xuất hiện” Lúc nói lời này, trên mặt Lãnh Chấn Nghiệp thay đổi dịu ngoan lúc trước, hai mắt lộ ra sát khí.
“Tôi cùng Tiểu Đường Tâm không muốn tranh cổ phần” Đoan Mộc Mộc quả thật không có nghĩ như vậy, nếu như cô muốn, cũng sẽ không chờ tới bây giờ.
“Nhưng có người nghĩ…” Lãnh Chấn Nghiệp âm lãnh cười một tiếng, “Cô không phải không biết hiện tại Lãnh An Thần cảnh cáo tôi!”
Đoan Mộc Mộc căng thẳng, cô dĩ nhiên biết.
“Cô biết nó kiện tôi cái gì sao?” Lãnh Chấn Nghiệp áp thấp hơn, hơi thở phun ra cũng rơi vào trên mặt Đoan Mộc Mộc, để cho tóc gáy cô đều bị dựng lên, “Nó kiện tôi ép buộc cô…”
Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, mặt ngoặt về phía khác, “Chẳng lẽ anh ấy kiện sai rồi sao?”
Mặc dù ôn ta cũng không dùng thân thể cưỡng chiếm cô, nhưng ông ta thế nhưng lại dùng phương thức sỉ nhục nhất ăn mòn linh hồn của cô.
“Nói cho nó biết thu tay lại, cổ phần nó muốn cũng được, nhưng mỗi người 30%” Đây coi như là thối lui, Lãnh Chấn Nghiệp biết hậu quả lên tòa án.
Đoan Mộc Mộc mở mắt ra nhìn ông ta, xa lạ trong mắt kia giống như là cô chưa bao giờ từng biết người này, “Lãnh An Thần là con trai của ông, ông có thể đi tìm anh ấy, mà không phải tới tìm tôi.”
Lời này Đoan Mộc Mộc nói rất hợp lý, bọn họ là cha con ruột thịt, muốn chia tiền tài hoàn toàn có thể lén lút thương lượng, nhưng lời này nhưng lại rắn độc cắn Lãnh Chấn Nghiệp, để cho ông ta bỗng nhiên tức giận, một tay nhéo ở cổ của cô, “Nó không phải là con trai của tôi.”
Đoan Mộc Mộc sững sờ, tay Lãnh Chấn Nghiệp cũng run lên, còn nói, “Tôi không có con trai như vậy, lại muốn tranh tài sản cùng ông đây.”
“Là các người quá coi trọng tiền tài rồi” Đoan Mộc Mộc cười lạnh.
“Tôi thả cô trở về, cô bảo nó hủy bỏ khởi tố, còn nói cho nó biết, cổ phần chỉ có thể cầm 30%” Lãnh Chấn Nghiệp buông tay ra, trên mặt lại khôi phục bình tĩnh.
“Cái này tôi không làm chủ được” Đoan Mộc Mộc trực tiếp cự tuyệt.
Nhưng không ngờ Lãnh Chấn Nghiệp chợt cười một tiếng, “Vậy cô sẽ chờ nhặt xác con gái đi, đến lúc đó nha đầu kia chết rồi, nó một xu đều không lấy được.”
Con gái?
Mải tranh cãi cùng cầm thú, thiếu chút nữa quên mất con gái.
“Con gái của tôi đâu?” Hai mắt Đoan Mộc Mộc bởi vì hoảng sợ mà phóng đại.
“Hiện tại nó rất tốt, chỉ là sau mấy tiếng cũng không khẳng định” Lãnh Chấn Nghiệp nói xong, làm thủ hiệu, có hai người đàn ông thân hình cao lớn đi vào.
“Đưa cô ta đi!” Lãnh Chấn Nghiệp ra lệnh.
“Không, trả con gái cho tôi” Hiện tại Đoan Mộc Mộc tình nguyện sống ở chỗ này, ít nhất cô cách con gái gần, nhưng nếu như rời đi, cô sợ sẽ không cảm thấy con gái nữa.
Đoan Mộc Mộc kêu khóc cũng không có thay đổi gì, mắt cô lại bị bịt kín, cho đến khi bị ném xuống.
Đầu đường trống trải, cũng không có người đi đường, trong không khí trôi nổi mùi sương, nói cho cô biết hiện tại là sáng sớm, Đoan Mộc Mộc nhìn xuống, trong lúc nhất thời không biết mình ở đâu?
Bên cạnh không có con gái, nhưng lời cảnh cáo của Lãn