Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2985 lượt.
n, dường như chỉ bằng bàn tay anh, là tiêu chuẩn hình hạt dưa, da rất trắng rất sạch sẽ, nõn nà, lông mi của cô rất dài, thời khắc ngủ giống như hai chiếc quạt hương bồ, có điều giờ phút này còn ướt nhẹp.
Nghĩ đến lúc trước cô đã khóc, lòng Lãnh An Thần lại căng thẳng, ngón tay theo bản năng vuốt mí mắt cô, hình như muốn quên đi cái gì, ngón tay anh chạm vào da thịt cô, giống như là bị dính trượt, cuối cùng dừng ở cánh môi đỏ tươi thì dừng lại.
Giờ phút này, tim cùng đầu Lãnh An Thần đồng thời cấp thiết thoáng qua cái gì, chỉ là quá nhanh, anh căn bản không bắt được, miệng cũng chấn động trong xúc cảm nhanh chóng, như bị cái gì đụng, sau đó hô hấp khó khăn, lập tức ho khan.
Cô ấy?
Giờ phút này nghe được tên này, nhưng không có mừng rỡ như trước, ngược lại làm trái tim anh rét lạnh vì trước đó anh nghe được tin tức có liên quan.
Đỗ Vấn đại khái nhìn thấu tâm tư của anh, nhẹ nhàng nói, “Tổng tài, anh không cần phải rối rắm, đại khái có thể chung đụng cùng cô ấy như trước!”
“Có ý gì?” Lãnh An Thần cau mày.
“Có vài thứ có phải như trước hay không, chỉ cần anh nghiêm túc phân biệt là có thể biết!” Đỗ Vấn đang nhắc nhở anh, bây giờ dùng mắt đi xem cô gái hiện tại là có thể biết mọi người nói là thật hay giả.
“Có giống hay không cũng đâu cần cậu dạy tôi.” Dù sao Lãnh An Thần là người có kiêu ngạo, cho dù là người thân cận nhất với mình, anh cũng không cần người khác dạy mình làm thế nào.
Nhìn ánh mắt anh kiêu ngạo, Đỗ Vấn cười nhạt, “Đây là dĩ nhiên!”
Vẻ mặt Lãnh An Thần nghiêm túc liếc Đỗ Vấn, sau đó cất bước đi xuống lầu ––
Trên người Tần Quỳnh là áo dài màu đỏ rực, phía dưới là quần tây màu trắng, cả người bắt mắt ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn cô ta như vậy, Lãnh An Thần bỗng dưng nhớ tới lời Đỗ Vấn đã nói, không phải cô ta ung thư máu ư? Vì sao có tinh thần như thế?
“An Thần…” Nghe được tiếng bước chân, Tần Quỳnh vội vàng đứng lên, trên mặt lộ ra mừng rỡ.
Anh đi về phía cô ta, còn chưa đến gần, bóng dáng xinh đẹp đã nhào tới, hai cánh tay cuốn chặt lấy hông anh, “An Thần…”
Anh cảm nhận sự mềm mại trong ngực, nhìn gương mặt có lúm đồng tiền như hoa, chẳng biết tại sao, giờ phút này, Lãnh An Thần cảm giác trái tim ngũ vị tạp trần, nói thật, tất cả tình cảm hiện tại đều đang nói cho anh biết, mình rất thích cô gái này, thậm chí cánh tay còn muốn nâng lên, muốn ôm chặt cô ta, nhưng lời nói của Lãnh Ngọc Thù cùng với Khang Vũ Thác lại nhắc nhở anh, thời gian năm năm bọn họ đã sớm thay đổi.
“Anh không sao, ngồi đi!” Lãnh An Thần rất lý trí lôi cô ta ra, mà một nháy mắt, anh rõ ràng cảm thấy mặt mày Tần Quỳnh có chút cứng ngắc.
Lãnh An Thần cố làm như không thấy, xoay người hướng về phía người làm nữ phân phó nói, “Cafe đen cùng một ly sữa tươi.”
Nghe nói như thế, Tần Quỳnh lập tức nói, “An Thần, em không uống sữa tươi, làm sao anh quên mất?”
“Anh chưa từng quên, bây giờ thân thể em hình như không nên uống cà phê?” Lãnh An Thần nói một câu khiến vẻ mặt Tần Quỳnh chợt biến.
“An Thần, anh…anh…”
Chuyện cô bị bệnh, anh làm sao sẽ biết? Không phải anh mất trí nhớ ư?
Nhìn dáng vẻ cô hốt hoảng không dứt, khóe môi Lãnh An Thần nhanh chóng xẹt qua một tia châm biếm, “Em cho rằng anh quên mất đúng không, nhưng còn có người nhớ… Chỉ cần là chuyện đã làm, nếu muốn biết cũng không khó.”
Lời tự tin khiến tâm trạng Tần Quỳnh hỗn loạn, mấy ngày nay cô ta có thể ở bên cạnh anh chính là đoán anh vẫn còn tình cảm với mình, nhưng bây giờ xem ra anh tựa như có lẽ đã hoài nghi, đây là điều cô ta không ngờ đến.
“An Thần, anh…anh đừng nghe bọn họ nói hưu nói vượn, thật ra thì quá khứ chúng ta…” Tần Quỳnh kéo anh, muốn giải thích cái gì.
“Tần Quỳnh, em làm sao vậy, sao tay lạnh thế?” Lãnh An Thần cầm ngược lại tay cô ta, lại cố làm ra dáng vẻ không hiểu.
Giờ phút này, cô ta bị anh làm cho mông lung, mới vừa rồi nói vậy, hiện tại lại là dạng săn sóc này? Đến tột cùng là anh có ý định gì?
Trong lúc nhất thời, Tần Quỳnh cũng không nắm giữ chính xác, cô ta cũng không dám ngồi xuống nữa, e sợ kế tiếp lại xuất hiện tình huống mới gì, hiện tại cô ta cần phải tỉnh táo lại, một mình suy tư đối sách đối phó.
“Cái đó, em phải đi…” Tần Quỳnh rút tay mình ra, đứng dậy.
“Nhanh thế ư?” Lãnh An Thần xem xét kỹ lưỡng cô ta, có điều hôm nay cô ta không còn dũng khí nhìn thẳng vào anh.
“Em không yên lòng nên mới ghé thăm anh một chút, hơn nữa em…em lén chạy ra khỏi bệnh viện…” Cô ta lúng túng tìm lý do, giải thích cho mình.
Lãnh An Thần thấy thế, khẽ gật đầu, thậm chí ngay cả câu nói cũng không có, thái độ lạnh lùng này hoàn toàn khác so với ở trong bệnh viện, nhất thời khiến lòng Tần Quỳnh vừa lạnh lại sợ, hốc mắt đỏ lên, “An Thần, có phải anh nghe nói cái gì rồi không? Những thứ kia đều là người ghen tỵ với chúng ta thêu dệt ra, anh đừng tin! Anh có thể nhìn ra, em yêu anh, hơn nữa anh vỗ ngực anh, hỏi bản thân mình cũng biết, anh rốt cuộc yêu người nào?”
Mặc dù cô ta nhắc nhở mình tỉnh táo, nhưng khi nhìn Lãnh An Thần lạnh lùng với mình, cô ta vẫn mất khống chế.