Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2976 lượt.
h nói như vậy, Đoan Mộc Mộc cong miệng, “Dạ, đẹp trai trên trời có dưới đất không!”
“Đó là đương nhiên!” Khang Vũ Thác không chút khiêm tốn, “Anh ấy đối xử với em thế nào?”
Chuyện đột nhiên chuyển khiến nụ cười trên mặt Đoan Mộc Mộc cứng đờ, nhưng rất nhanh cười trừ, “Rất tốt!”
“Cái gì gọi là rất tốt?” Khang Vũ Thác không yên lòng hỏi ngược.
“Chính là không coi tôi như người xa lạ” Đoan Mộc Mộc cũng không hình dung ra được loại cảm giác đó.
Khang Vũ Thác cau mày, “Ý của em là không đem em thành người xa lạ đẩy ra đúng không? Nhưng hai người là vợ chồng, không phải hình thức chung sống của hai người, em…”
“Vũ Thác” Đoan Mộc Mộc ngắt lời anh, “Hiện tại tôi không thể ép buộc anh ấy tiếp nhận tôi giống như trước, bởi vì anh ấy quên tôi, có điều không sao, tôi có kiên nhẫn chờ anh ấy nhớ ra tôi.”
“Thế nhưng rất khổ” Giọng nói của Khang Vũ Thác nhẹ, bao hàm đầy đau lòng.
Đoan Mộc Mộc lắc đầu, hướng về phía Khang Vũ Thác cười nhạt, “Nhưng tôi không sợ, tôi sẽ ăn uống tốt, chờ anh ấy nhớ ra tôi!”
“Nếu như anh ấy vĩnh viễn cũng nhớ không nổi?” Khang Vũ Thác không khỏi hỏi ra lời.
Con mắt Đoan Mộc Mộc Nhãn tối sầm lại, cũng không nói ra lời.
Bàn tay Khang Vũ Thác đưa ra cầm tay cô, “Mộc Mộc, bất luận thế nào, em phải nhớ còn có Khang Vũ Thác một mực yên lặng coi chừng em, nếu như quả thật không chịu nổi, quay đầu nhìn lại, anh vẫn sẽ đợi em!”
Bốn năm rồi, không ngờ anh vẫn còn có thể nói ra lời này với mình, Đoan Mộc Mộc khiếp sợ nhìn anh, chỉ thấy anh cười khổ sở, “Mộc Mộc, chỗ này của anh vĩnh viễn giữ lại vì em” Anh kéo tay cô ấn về phía lồng ngực của mình.
“Vũ Thác, tôi không đáng giá để anh làm vậy!” Trái tim Đoan Mộc Mộc sợ, muốn rút tay, tuy nhiên nó bị anh gắt gao giữ chặt.
“Em đáng giá, Thiên Sứ của tôi!” Khang Vũ Thác thâm tình khẩn thiết.
Đúng lúc này, ánh sáng trước mắt bọn họ chợt tối, bóng dáng cao lớn chặn tất cả vầng sáng, giọng nói lạnh lùng cũng đồng thời vang lên ––
“Buông tay cô ấy ra!”
Đoan Mộc Mộc đột nhiên ngẩng đầu, chống lại khuôn mặt y hệt băng lạnh của Lãnh An Thần, cô rút tay theo bản năng, trong lòng thoáng qua hoảng sợ khi bị bắt gian, nhưng tầm mắt chạm qua cô gái bên người anh thì cô lại cảm thấy mình không cần thiết phải hoảng loạn.
Không phải anh cũng mang theo mối tình đầu của mình tới dùng cơm sao?
“Thật là trùng hợp!” Khang Vũ Thác không có một chút mất tự nhiên, vừa nói vừa nhìn về phía Tần Quỳnh bên cạnh Lãnh An Thần, “Tần tiểu thư vẫn xinh đẹp như năm đó, thật là phong thái không giảm.”
Trong lời nói có ý châm biếm, Tần Quỳnh nghe hiểu được, cô ta cười ngượng ngùng, “Đại minh tinh Khang cũng rất phong lưu, không chỉ có ăn sạch thiếu nữ, ngay cả phụ nữ kết hôn cũng không chịu bỏ qua cho.”
Mặt Đoan Mộc Mộc nóng hừng hực, cô biết bản lĩnh của cô gái này, quạt gió thổi lửa không nói, còn lần lượt hãm hại cô.
Nhìn mặt mày Tần Quỳnh biến đổi, sốt ruột như bị nắm thóp, tâm tình Khang Vũ Thác thật tốt, “Chị gái, ngồi đi, nhiều năm không thấy, chúng ta hàn huyên một lát!”
Hiện tại Tần Quỳnh chỉ muốn lật cái bàn trước mắt hất lên trên mặt Khang Vũ Thác, nhưng nghĩ tới mới vừa rồi anh ta lấy lòng Đoan Mộc Mộc, lại cảm thấy đây là một cơ hội ly gián, vì vậy chỉ có thể cố đè xuống trái tim tức giận, lộ vẻ tức giận ngồi xuống.
“Chị gái, muốn ăn cái gì, tùy tiện chọn!” Khang Vũ Thác gọi phục vụ tới, lại bị Tần Quỳnh ra dấu tay đuổi đi.
“Không phải cậu thích cô gái kia à? Tại sao không đuổi theo?” Tần Quỳnh nhìn Khang Vũ Thác, trong tròng mắt đen đều là tức giận.
Khang Vũ Thác cầm rượu đỏ lên, rót cho Tần Quỳnh một ly, “Đuổi theo? Đây chính là vợ người ta, tôi mới không phải không có liêm sỉ như thế!” Nói xong dừng lại, nhìn về phía Tần Quỳnh, “Có phải không chị gái? Làm người cũng không thể ngay cả ranh giới cuối cùng của phẩm hạnh cũng không có chứ!”
Lời này vừa chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, Tần Quỳnh dĩ nhiên nghe ra, bụp, cô đập túi xách lên trên bàn, cũng không thể nhịn được nữa, “Khang Vũ Thác, cậu giả vờ đứng đắn ở chỗ này, biết rõ người ta có chồng mà còn quyến rũ người ta, cậu và cô ta căn bản là cá mè một lứa, dâm nam loạn nữ!”
“Chị gái mắng đúng lắm!” Khang Vũ Thác không có chút bực tức, thậm chí còn nở nụ cười hân hoan, “Biết rõ người ta có vợ, còn kề cận như ruồi bọ không thả, chị nói xem cô gái như vậy có phải quá không biết xấu hổ hay không?”
Ào ào ––
Tần Quỳnh cầm ly rượu trước mặt lên, lập tức giội về phía Khang Vũ Thác, có lẽ là đã sớm liệu đến cô gái này sẽ chó gấp cắn người, Khang Vũ Thác nhảy ra, tránh thoát.
“Chị gái, đây chính là Rafeal 82 năm, chị không uống cũng không thể lãng phí thế chứ!” Khang Vũ Thác cầm lấy khăn giấy nhón lấy rượu đỏ trên bàn, “Hay là những năm này chị gái dựa vào việc bán mình nên kiếm được quá nhiều tiền, không thế tiếc?”
Hoàn toàn không ngờ tới Khang Vũ Thác sẽ biết ruột gan của mình, sắc mặt Tần Quỳnh nhất thời biến lớn, vọt đứng lên, cầm túi xách của mình, bờ môi run rẩy, “Cậu…cậu n