Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2980 lượt.
nh An Thần nói một câu như vậy, đang muốn cúp điện thoại, lại bị Đỗ Vấn gọi lại.
“Tổng tài, còn có một việc điều tra vô ý lấy được” Đỗ Vấn lại mở miệng lần nữa.
“Cái gì?” Lãnh An Thần trầm giọng hỏi.
“Năm đó trước khi Tần tiểu thư đi đã gặp mặt lão thái thái!” Đỗ Vấn nói khiến Lãnh An Thần cau mày.
“Cô ta gặp mặt bà nội?”
“Đúng, theo điều tra, lão thái thái chuyển một số tiền lớn từ tài khoản của mình cho Tần tiểu thư…”
Lãnh An Thần lập tức ngây người, trong đầu chợt dần hiện ra một bức tranh, phòng khách to như thế, bà nội đứng ở trước mặt mình, đưa cho mình một đĩa CD, “Chính cháu xem đây chính là cô gái cháu thích…”
Hình ảnh dâm loạn, còn có tiếng cười phóng đãng nổi lên bốn phía ––
“A!” Lãnh An Thần quát to một tiếng, điện thoại tuột xuống từ trong tay, anh khổ sở ôm đầu ngồi chồm hổm trên mặt đất.
Đầu thật là đau, giống như là muốn nứt ra.
Nghe được anh kêu thảm thiết, Đoan Mộc Mộc nhanh chóng chạy tới, nhìn người đàn ông ôm đầu khổ sở vặn vẹo thành một đoàn, cô vội vàng ôm lấy anh, “An Thần, An Thần…”
Điện thoại bị ném cũng không có cắt đứt, Đỗ Vấn giống như cảm thấy khác thường, giọng nói lo lắng từ đầu kia truyền đến, tay Đoan Mộc Mộc run run cầm điện thoại từ trên mặt đất lên, “Trợ lý Đỗ, An Thần anh ấy kêu nhức đầu, chúng tôi ở nhà trọ cạnh biển, kêu bác sĩ, mau gọi bác sĩ!”
Hai mươi phút sau.
Bác sĩ từ trong phòng ngủ ra ngoài, Đoan Mộc Mộc nóng nảy theo sau, “Bác sĩ, anh ấy thế nào?”
“Lãnh phu nhân không cần lo lắng, hiện tại bệnh tình của Lãnh tiên sinh cũng không có biến hóa quá lớn, nhức đầu kịch liệt là bởi vì ngài ấy quá cố nhớ lại cái gì, nhưng máu bầm trong đầu còn chưa tan ra, cho nên mới dẫn đến nhức đầu nghịch tính xảy ra… Tôi đề nghị đừng nên dồn ép ngài ấy suy nghĩ đến chuyện đã qua, như vậy không chỉ không có trợ giúp gì đối với việc khôi phục trí nhớ của ngài ấy, còn có thể gia tăng gánh nặng tâm lý cho ngài ấy.”
“Nhưng tôi không ép buộc anh ấy suy nghĩ cái gì?” Đoan Mộc Mộc khó hiểu, lúc này Đỗ Vấn đứng ở một bên lên tiếng, “Thiếu phu nhân, có lẽ tổng tài nhớ lại chuyện khác!”
Nói xong, Đỗ Vấn nhìn về phía bác sĩ, “Cám ơn ngài, nếu như có vấn đề, lúc nào cũng có thể liên lạc với ngài.”
Đỗ Vấn đưa bác sĩ rời đi, Đoan Mộc Mộc vẫn ở trong phòng khách, bởi vì bác sĩ nói anh phải nghỉ ngơi, cho nên không dám đi quấy rầy anh.
Trong phòng ngủ, Lãnh An Thần mở mắt, lời Đỗ Vấn đã nói lại vang ở bên tai, còn có hình ảnh anh thấy trước lúc mình nhức đầu…
Đĩa CD?
Vậy hẳn là mở ra tất cả chìa khóa, nhưng đĩa CD đặt ở nơi nào?
Anh không nhớ nổi, thật không nhớ nổi!
“Đỗ Vấn” Anh bấm điện thoại của Đỗ Vấn, “Giúp tôi tìm một thứ, chính là đĩa CD năm đó bà nội cho tôi!”
“Đĩa CD gì?” Đỗ Vấn buồn bực, cho dù bọn họ có quan hệ thân cận, vẫn còn có thứ không biết.
Lãnh An Thần cũng không biết nói thế nào, ước chừng nói mình nhớ lại thứ đó, sau đó nói, “Hiện tại không thể tra hoạt động tung tích của lão thái thái trong đoạn thời gian đó, dù sao cũng có thể tra ra cái gì.”
“Dạ!” Đỗ Vấn đồng ý.
Mãi cho đến trời gần tối, Lãnh An Thần mới từ trong phòng ngủ ra ngoài, mà Đoan Mộc Mộc cũng không có mở đèn, co rúc ngẩn người ở trên ghế sa lon, nhìn cô như vậy, anh đi tới, “Không có hù đến em chứ?”
Nghe được giọng nói của anh, Đoan Mộc Mộc chợt ngẩng đầu, “An Thần, đầu anh còn đau không?”
Anh lắc đầu một cái, “Không sao!”
“Về sau anh đừng nghĩ đến chuyện đã qua” Đoan Mộc Mộc hốt hoảng cầm lấy tay anh, “Dù cả đời anh không nhớ ra em cũng không sao, em cũng không muốn nhìn anh khổ sở!”
Giọng nói yếu ớt của cô làm anh đau lòng, ôm cô vào trong ngực, “Anh biết rồi!”
Hai người lái xe, đang trên đường chuẩn bị trở về biệt thự, điện thoại của Lãnh An Thần lại vang lên, anh quét mắt mã số, sau đó trực tiếp cắt đứt, nhưng lát sau điện thoại lại vang, Đoan Mộc Mộc cười hỏi, “Sao không nhận điện thoại, có phải bởi vì có em ở đây nên không tiện?”
Lãnh An Thần liếc cô một cái, “Không muốn nhận!”
Đoan Mộc Mộc kêu la, nhưng điện thoại lại vang lên liên tiếp, Đoan Mộc Mộc thấy thế, liền khuyên nhủ, “Nhận đi, hay là thật có chuyện gì!”
Dù sao bây giờ Tần Quỳnh bệnh, về điểm này, Đoan Mộc Mộc còn rất đồng cảm với cô ta.
Nghe nói như thế, Lãnh An Thần không nhịn được tiếp thông điện thoại, “Chuyện gì?”
“Lãnh tiên sinh, tôi là hộ lý của Tần tiểu thư… Tần tiểu thư cắt cổ tay tự sát rồi, bây giờ đã được đưa đến phòng cấp cứu, có thể làm phiền ngài tới một chuyến hay không?”
Lãnh An Thần trầm mặc không nói, hộ lý bên kia còn nói, “Lãnh tiên sinh, Tần tiểu thư một mực kêu tên ngài, hơn nữa cô ấy lại mắc bệnh, ngài tới xem cô ấy đi!”
Lại qua một hồi lâu, Lãnh An Thần mới khạc ra một chữ, “Được!”
Điện thoại bị ném qua một bên, anh nhìn hướng Đoan Mộc Mộc, mà cô cũng đang nhìn anh, nội dung điện thoại ước chừng cô nghe được một chút, vẻ mặt có chút khẩn trương, “An Thần, anh nhanh đi đi, dù sao cũng là chuyện liên quan đến mạng người.”
Nhìn cô không giống như là giả bộ quan tâm, Lãnh An Thần đột nhiên cảm thấy cô gái nh