Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2948 lượt.
thể nói cái gì, nhưng lại không yên lòng, vì vậy nói, “Anh đi cùng em!”
“Đừng!” Đoan Mộc Mộc cự tuyệt, “Đây là chuyện giữa tôi và anh ấy, để cho hai chúng tôi tự mình giải quyết!”
“Mộc Mộc…” Khang Vũ Thác vẫn không yên tâm.
Đoan Mộc Mộc hướng anh cười, “Yên tâm đi, phải là của tôi, tôi một phần cũng sẽ không để thiếu… Nếu tôi không phải người của anh ấy, vậy tôi nên đi, tôi nhất định phải trở lại!”
Nói xong, cô nhìn hướng Đỗ Vấn, “Chúng ta đi thôi!”
Bên trong biệt thự, Lãnh An Thần ngồi trên ghế sa lon, nhìn video tin tức buổi họp báo của Khang Vũ Thác, nghe được thổ lộ trắng trợn, gân xanh trên trán Lãnh An Thần nhô ra, trên mặt mang theo phẫn nộ không thể ức chế được.
Xem ra lời của anh, Khang Vũ Thác cũng không nhớ ở trong lòng dù là một chút!
Tiếng bước chân nhẹ nhàng càng ngày càng gần, Lãnh An Thần thấy được người tiến vào, Đoan Mộc Mộc cắn môi, hình như mang theo mất tự nhiên, mà vẻ mặt Đỗ Vấn nghiêm túc, “Thiếu gia, phu nhân trở lại!”
Lãnh An Thần phất tay ý bảo Đỗ Vấn rời đi, sau đó bước từng bước về phía Đoan Mộc Mộc, “Tối hôm qua anh nói với em, em đều quên mất?”
Câu hỏi của anh vừa phát ra, trên ti vi truyền đến giọng nói ký giả, còn có hình ảnh cô và Khang Vũ Thác hôn mãnh liệt, trong lúc nhất thời Đoan Mộc Mộc không biết nên nói gì?
Thấy cô không nói, Lãnh An Thần cầm cổ tay cô, “Vậy trước tiên giải thích một chút, nụ hôn này là thế nào?”
Từ buổi tối hôm qua nhìn màn này, tim anh khó chịu giống như bị mấy trăm con chuột gặm nhấm, mặc dù biết rõ có thể là hiểu lầm, nhưng anh vẫn cảm thấy không thể nào tiếp thu được.
Đoan Mộc Mộc đứng ở nơi đó, trừ cắn môi, căn bản không nói ra lời nào, cô biết mình bất luận giải thích thế nào, cũng không thể lau chùi sự thật bị Khang Vũ Thác hôn.
Lãnh An Thần thấy cô không nói gì, chỉ thấy cô bị người đàn ông khác hôn đã cảm thấy không thể nào tiếp thu được.
“Nói đi chứ, tại sao không nói?” Lãnh An Thần từng bước sấn tới gần cô, cho đến khi hơi thở của anh hoàn toàn bao phủ cô.
“Em, em…” Đoan Mộc Mộc bị buộc không có cách nào, “An Thần, sự thật cũng không phải như anh nghĩ!”
“Đó là thế nào?” Giọng nói của anh rất thấp, giống như là đến từ lòng đất, rõ ràng lơ lửng ở bên tai cô.
“An Thần…” Đoan Mộc Mộc bị cảm xúc lúc gió lúc mưa của anh làm cho mơ hồ, chẳng qua là cô gọi anh một tiếng, anh liền làm tư thế không cần nói nhiều.
“Thật ra thì em tự mình mở miệng nói giải trừ hôn ước, đối với kế hoạch này là một xúc tác rất tốt, chỉ là, chỉ là… Lòng anh đau quá!” Tay anh nắm thành quả đấm, đấm hướng ngực mình.
Anh luôn luôn trơ trẽn lợi dụng con gái hành động, nhưng vì kế hoạch của mình, anh lại không thể không uất ức cô!
Nghe nói như thế, lo sợ trong lòng Đoan Mộc Mộc rốt cuộc để xuống, cô tiến lên cầm tay anh, cũng làm ra bộ dáng đáng yêu, “Em làm vậy cũng là có mục đích!”
Anh sững sờ, lại nghe cô nói tiếp, “Em muốn nhanh chóng đẩy mạnh kế hoạch của anh, bởi vì em thật sự không yên lòng đặt anh bên cạnh một cô gái khác… Cho nên, anh cũng phải tăng nhanh tiến độ kế hoạch của anh.”
Cô nói vậy khiến anh nhất thời không biết nói thế nào, trong cổ họng giống như là bị lấp cái gì, mãi cho đến khi trong lòng buồn buồn khó chịu, anh giơ tay kéo cô vào trong ngực, vuốt ve tóc cô, “Bà xã, cám ơn em! Chờ kế hoạch này kết thúc, anh nhất định sẽ cho em một hôn lễ long trọng lần nữa, anh nghe Đỗ Vấn nói lúc ấy rất uất ức em…”
Cô vùi ở ngực anh nặng nề gật đầu, nước mắt cũng rỉ ra, cách áo sơ mi ngấm vào da anh, “Coi như anh có lương tâm, đến lúc đó anh nhất định phải làm em hài lòng, không em không gả cho anh!”
Vốn là lời nói đùa, Lãnh An Thần nghe thì hoảng hốt, phải biết rằng Khang Vũ Thác vẫn mơ ước cô!
“Không được, đời này ngoại trừ anh ra, em không thể gả cho ai, có biết hay không?” Anh nhẹ giọng cảnh cáo.
“Thật là bá đạo!” Đoan Mộc Mộc bĩu môi, “Tại sao anh một lát có bạn gái trước, một lát có người yêu cũ, mà em thì không thể nhiều lựa chọn một lần?”
“Không cho, không cho!” Anh muốn phát điên, kỳ thực lúc nghe cô nói muốn ly hôn anh đã cảm thấy khiếp sợ, anh sợ mất đi sợi dây thừng hôn nhân ràng buộc, anh không thể tiếp tục nắm cô trong tay, “Từ hôm nay trở đi, không cho em đi đâu, ngoan ngoãn ở trong cái nhà này cho anh, càng không cho phép gặp Khang Vũ Thác, em có nghe hay không?”
Chưa từng trông thấy anh thế này, giống như là sói xám lớn bị giẫm vào cái đuôi, Đoan Mộc Mộc buồn cười, cũng cố chịu đựng, còn bắt chước, “Điều này sao có thể? Chúng ta ly hôn, em nhất định phải dọn khỏi nơi này, nếu không…”
“Không cho dọn!” Anh vội vàng ngắt lời cô, “Muốn dọn cũng là anh dọn, không cho em đi đâu, ở chỗ này!”
Anh chống trên trán cô, sau đó nặng nề nghiền ép, “Đừng rời khỏi địa bàn của anh, đừng làm cho anh không nhìn thấy em, không bắt được em, vậy coi như kế hoạch của anh toàn thắng thì sẽ như thế nào?”
Giọng nói trầm thấp lộ ra khổ sở, lập tức chạm vào lòng cô, nhưng cô hình như không thỏa mãn, lúc này anh mới đau,