Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3100 lượt.

g cuộn trào mãnh liệt, phóng đãng mà xốc xếch, tay cô luồn vào tóc anh, hưởng thụ cảm giác mười ngón tay dây dưa dung hợp với anh, chặt chẽ, cuộc đời này không ngừng.
“Mộc Mộc, em có thể cảm thấy anh yêu em chứ?” Anh vừa hôn cô, vừa thì thầm.
Cô gật đầu, cô cảm thấy…
“Tim anh tựa như thân thể của anh, em có biết hay không?” Anh cắn mạnh trên đỉnh núi nhạy cảm của cô.
“A ––” Cô không chịu nổi thét chói tai, cảm giác linh hồn đều muốn bị anh hút ra khiến cô điên cuồng, “An Thần…”
“Gọi ông xã!” Anh dụ dỗ, sau đó hôn một đường đi xuống, đi tới vườn hoa thần bí của cô.
“Đừng…” Cô kéo anh, toàn thân run rẩy, âm thanh càng giống như là dây diều bị chập chờn trong gió, “Em…em chưa tắm…”
Thời điểm trước kia, anh sẽ thường hôn an ủi cô như thế, nhưng sau khi mất trí nhớ, anh chưa bao giờ có hình dạng này, dù muốn cô, cũng rất trực tiếp, hôm nay trí nhớ của anh khôi phục lại, cô chỉ cảm thấy có đồ vật gì đó lập tức đốt cháy dòng máu…
Anh lấy ra tay cô bảo vệ mình, sau đó nói cực kỳ không đàng hoàng, “Đứa ngốc, anh yêu chính là mùi vị của em!” Nói xong, anh cúi đầu hôn xuống.
“A…” Một dòng điện cực mạnh truyền đến từ đầu lưỡi của anh, đánh chiếm toàn thân, để cho cô co quắp ở chung một chỗ.
Cô kêu lên vui mừng cũng làm cho anh đang bó chặt mất khống chế, thân thể cùng với cô kết hợp lần nữa, cuối cùng giao hòa ở chung một chỗ, hai người đều phát ra than thở thỏa mãn.
Động tác của anh kịch liệt, đụng cô như sóng biển phập phồng, nhìn cô kiều mỵ như tơ, khẽ hỏi, “Em yêu người nào?”
“Anh…”
“Anh là ai?”
“Lãnh, An, Thần…”
Nghe ba chữ đó, anh cười hài lòng, sau đó vừa trọng lực vừa xông, “Nhớ, anh là người đàn ông của em, là người duy nhất!”
Cô nghiêng đầu qua một bên, hàm răng như ngọc cắn môi, sắc thái trên mặt còn xinh đẹp hơn mây, nhìn cô như vậy, anh xoay mặt cô lại, tiếp tục hôn cô, “Mộc Mộc, anh yêu em” Vừa nói vừa giao hòa sâu hơn.
Cô dừng lại, “An Thần, anh nói cái gì?”
“Đứa ngốc, anh nói anh yêu em, anh yêu em!” Âm thanh của anh lớn hơn, thổ lộ tình cảm sâu trong nội tâm.
Nhanh chóng ôm tay anh, cô ngẩng đầu chủ động hôn anh, rốt cuộc anh cũng nói ba chữ này, so với anh nói muốn cô còn khiến cô cảm động hơn.
Dù anh không nhớ rõ cô, nhưng anh còn yêu cô!
Nhìn mây trắng phiêu dạt ngoài cửa sổ, Đoan Mộc Mộc giống như thấy được mặt của Tô Hoa Nam, đáy lòng có một âm thanh yên lặng nói… “Hoa Nam, tôi làm được, tôi làm được, anh ấy thật sự yêu tôi lần nữa!”
Quấn quýt si mê kết thúc, nhưng tình yêu thuộc về bọn họ mới chính thức bắt đầu, anh ôm cô mềm nhũn, cắn một cái ở chóp mũi của cô, “Muốn hỏi anh tiền chia tay muốn bao nhiêu rồi sao?”
Đoan Mộc Mộc như có điều suy nghĩ, “Em có thể mặc sức muốn không?”
“Dĩ nhiên!” Lãnh An Thần nhíu mày.
“Đừng quên, em chính là một cô gái tham tiền” Cô cười, giống như trẻ con không có tâm sự, nụ cười khiến Lãnh An Thần nói không ra vui vẻ.
“Ha ha, sẽ không muốn toàn bộ tài sản của anh chứ?” Anh hỏi ngược lại.
Đoan Mộc Mộc ngồi dậy, rất nghiêm chỉnh nhìn anh, “Anh đoán đúng rồi, em chính là muốn toàn bộ tài sản của anh!”
Anh sững sờ, lại nghe cô nói tiếp, “Như vậy anh chính là kẻ nghèo rớt mồng tơi không có tiền, sau khi anh hoàn thành kế hoạch, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn trở lại bên cạnh em.”
Nghe lời giải thích đó, anh không nhịn được cười, “Thật đúng là lòng tham không đáy!”
Đoan Mộc Mộc ôm cổ anh, “Ai bảo anh tốt như vậy, em sợ anh sẽ không quay lại nữa!”
“Vẫn chưa tin anh?” Lãnh An Thần nhíu mày.
Kỳ thực, Đoan Mộc Mộc tin anh, dù ban đầu không biết cái gì, anh chỉ nói một câu muốn cô tin anh, cô đều làm theo.
“Em tin, nhưng nếu ly hôn, sẽ phải làm cho thật một chút, không thật sao?” Cô cười, “Em chỉ có công phu sư tử ngoạm, mới có thể làm cho người ta tin tưởng tình cảm của chúng ta thật đi đến cuối con đường.”
Anh gật đầu một cái, “Anh hiểu rồi, vậy em cố gắng mở miệng to như chậu máu!”
“A ––” Miệng cô mở rộng, muốn cắn anh.
Lại một vòng triền miên trình diễn…
Một tuần sau.
Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần đi ra cục dân chính, trong tay bọn họ nhiều hơn một tờ giấy, nhưng cũng không có ai dũng cảm xem ba chữ phía trên.
Mặc dù là ly hôn giả, thế nhưng giống như là một bức tường để ngang giữa họ, nhất là bây giờ, không nói chính xác trong một góc khác còn có máy chụp hình hướng về phía bọn họ.
“Gặp lại!” Lãnh An Thần cố gắng đè trái tim lăn lộn cảm xúc, lạnh lùng nói hai chữ với cô.
“Gặp lại, chúc anh và người tình nhỏ của anh như hình với bóng!” Đoan Mộc Mộc cũng biết giờ khắc này phải diễn trò.
“Cám ơn, em cũng giống vậy” Lãnh An Thần nói xong, chỉ thấy một chiếc Maybach màu xám bạc đậu ở chỗ cách đó không xa, anh nhất thời nhướng mày.
Đoan Mộc Mộc còn chưa phản ứng kịp, cũng cảm giác thân thể bị anh kéo tới, cô nhất thời hoảng sợ, gầm nhẹ, “Lãnh An Thần, anh làm cái gì, chúng ta đã ly hôn, hơn nữa hiện tại nhất định có chụp người trộm chúng ta!”
Anh đương nhiên biết, nhưng thấy chiếc xe kia thì nhận ra đó là xe của Khang Vũ Thác, anh liền không khống c


XtGem Forum catalog