Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341340
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1340 lượt.
đối với sinh viên mà nói, cũng khá tốn kém.
33. Đến thăm anh
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi bắt xe buýt số 538 đến thẳng ga Vũ Xương, mua một vé tàu đến thành phố X. Tám giờ tối hôm đó sẽ xuất phát, bốn giờ sáng ngày hôm sau đến nơi. Không biết tại sao ngành đường sắt lại xếp lịch tàu oái ăm đến thế. Đến nơi lúc bốn giờ sáng. Sớm thế thì tại nhà ga quỷ chẳng thấy mà người cũng không.
Tôi cầm trong tay chiếc vé toa ghế cứng giá 90 tệ, nghĩ đến việc từ bé đến giờ chưa bao giờ một mình ra khỏi Vũ Hán, chưa bao giờ cả đêm một mình lênh đênh trên tàu, chưa bao giờ ngồi ghế cứng. Vậy mà bây giờ chỉ vì nhớ nhung một người mà cam tâm tình nguyện, vượt hàng nghìn dặm đường, chịu đựng nhiều gian khổ để đến thăm người mình yêu. Tôi bỗng thấy mình thật vĩ đại, nhưng cũng lại thấy sờ sợ.
Trở về kí túc xá, tôi lập tức gọi điện cho Hứa Lật Dương: "Anh ơi, em sắp được gặp anh rồi! Em sẽ đi chuyến tàu tối nay."
Đầu dây điện thoại bên kia phát ra những âm thanh vô cùng ngạc nhiên, bất ngờ, chắc là khuôn mặt đó đang vô cùng rạng rỡ và sung sướng. Nghĩ đến việc có thể gặp Hứa Lật Dương, nghĩ đến gương mặt anh ấy sẽ vui mừng thế nào khi gặp mình thật tuyệt biết mấy! Ôi tình yêu thật là vĩ đại!
Tôi rú cuốn sách mang theo người ra đọc, tự nhủ, chẳng có gì đâu, chỉ ngồi có một đêm trên tàu thôi mà! Chỉ ngồi có tám tiếng thôi mà. Mười hai năm ngồi ghế nhà trường ở Trung Quốc, chẳng dạy được gì nhiều nhưng ít nhất rèn luyện được cho chúng tôi một điều. Đó là chiêu "toạ công". Giờ lên lớp không chỉ phải ngồi mà acòn phải ngồi cho ngay ngắn, không được đọc truyện, không được ăn quà, không được nói chuyện, không được đùa nghịch, không được cởi giày, còn không được đi toilet. So với ngồi trên ghế nhà trường mười hai năm thì việc ngồi tàu tám tiếng đồng hồ đúng là chẳng ăn nhằm gì. Dù sao tám tiếng này tôi vẫn có thể muốn làm gì thì làm, muốn nghe nhạc thì nghe nhạc, muốn đọc sách thì đọc sách, muốn đi toilet vẫn có thể được đi toilet. Cứ suy nghĩ như vậy, tôi thấy mình thoải mái hơn nhiều.
Thế nhưng chuyến tàu này đã dừng ở rất nhiều ga. Và không biết ở ga nào có một đoàn người ồ ạt lên tàu làm cho toa xe chở nên chật cứng, hơn nữa họ còn mang lên toa đủ thứ mùi khó chịu và những âm thanh nghe đến nhức lỗ tai. Trông toa tàu rối loạn như một trại tị nạn vậy.
Tôi không thể đọc thêm được một chữ nào nữa, trong người bắt đầu cảm thấy bực bội, khó chịu. Miệng khát khô nên tôi uống nước liên tuc. Kết quả của việc uống nước liên tục là tôi không nhịn được việc phải đi toilet. Chỗ tôi ngồi cách toilet chỉ có 10m, nhưng từ lúc đứng dậy, chen vào đám đông, len đến được trước cửa toilet, bảo những người ngồi trước cửa toilet đứng dậy nhường đường cho mình vào, tôi đã phải dừng mất hai mươi phút.
Quay lại chỗ ngồi, tôi không dám uống thêm giọi nước nào nữa. Ngửi cái mùi hôi hôi, ám đầy mùi tàu xe, mùi người và các thể loại mùi pha tạp khác bốc lên từ cơ thể mình, mắt tôi bỗng ngấn đầy nước mắt. Tôi cảm thấy mình như đang bị ai đó bắt nạt, tự nhiên muốn khóc nhưng trong lòng lại thấy khinh bỉ sự yếu đuối và đỏng đảnh của mình.
Cả buổi tối tôi cứ ngồi ở đó, rất buồn ngủ nhưng lại không hề có ý định sẽ ngủ. Cái cảm giác đó làm tôi càng cảm thấy khó chịu vô cùng. Cảm giác hạnh phúc sắp được gặp Hứa Lật Dương bỗng nhiên bị toa tàu kinh khủng này làm cho xẹp lép đến mức chẳng còn tẹo nào.
Chỉ từ mỗi việc này thôi, tôi đã tự cảm thấy hoá ra mình chẳng vĩ đại như mình vẫn tự tưởng tượng. Tôi đỏng đảnh và quá là ích kỉ.
Cuối cùng cũng đến nơi, tôi chuẩn bị tìm một quán trọ nào đó gần ga để nghỉ tạm chờ trời sáng Hứa Lật Dương sẽ ngồi xe buýt đến đón tôi. Nhưng vừa lách ra khỏi cửa toa, bước xuống, tôi đã nhìn thấy Hứa Lật Dương đang đứng đó.
Vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, cứ như là một nghìn năm rồi chưa gặp, tôi lao vào vòng tay Hứa Lật Dương, ôm chặt lấy anh, nước mắt không biết từ đâu cứ trào ra. Có lẽ là nhìn thấy Hứa Lật Dương, tôi quá đỗi vui mừng, hoặc có lẽ vì tôi quá nhớ anh ấy, hay cũng có thể do trên đường đi tôi thấy vất vả quá, hoặc có thể do tất cả những cảm xúc ấy làm cho nước mắt trào ra như một cách biểu hiện duy nhất tôi có thể làm được vào lúc này. Hứa Lật Dương vừa ôm chặt tôi vào lòng vừa nói: "Sao lại khóc thế này? Có phải nhớ anh quá không? Nào, anh thơm cái nào."
Đáng nhẽ ra tôi muốn khóc, kể lể với Hứa Lật Dương nghe tất cả những khó khăn mà tôi đã phải chịu đựng suốt chặng đường đi nhưng nghe anh ấy nói, tôi khóc là vì nhớ anh nên tôi bỗng chẳng biết nói gì.
Chúng tôi tay trong tay đi ra khỏi ga. Ngón tay Hứa Lật Dương đông cứng lại, lạnh toát. Tôi nắm chặt lấy tay anh và hỏi: "Sao tay anh lại lạnh thế này?"
Hứa Lật Dương cười nói: "Ngốc ạ, anh đã đứng đây đợi em cả đêm, Anh tiếc không muốn đi taxi đến đây vì thế nên đành đi chuyến xe cuối cùng lúc chín giờ, sau đó đứng đây từ lúc đó đợi em."
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh, thấy sống mũi mình cay cay.
Đáng nhẽ tôi bảo chúng tôi nên tìm một qu