Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341342
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1342 lượt.
án trọ nào đó nghỉ tạm rồi sáng mai bắt xe buýt về cho rẻ nhưng Hứa Lật Dương nói không an toàn, nên đi taxi về trường, nơi đó anh đã sắp xếp xong chỗ ân ở cho tôi rồi.
Tôi gật đầu cùng anh đi ra khỏi ga, lên taxi đi về trường anh.
34. Dịch Trì
Nơi Hứa Lật Dương đưa tôi đến là một gian nhà bạn anh ấy thuê ở bên ngoài trường. Lúc chúng tôi đến đó, trời vẫn còn tối, bỗng nhiên nhìn thấy bóng một người đang đứng đầu ngõ nhỏ, tôi sợ hãi nắm chặt lấy cánh tay Hứa Lật Dương.
Lúc tiến lại gần, người đó cũng đi lại về phía chúng tôi, tôi sợ hãi hét toáng lên.
Tiếng hét của tôi làm cho người đó giật bắn mình, anh ta đập vào vai Hứa Lật Dương nói: "Đây là người yêu của cậu đấy à?"
Lúc đó tôi mới biết người đó chính là bạn học của Hứa Lật Dương. Trời vẫn chưa sáng, đèn trong ngõ quá tối, tôi nhìn không rõ hình dạng anh ra trông thế nào, chỉ thấy anh ta rất cao.
Anh ta nói: "Mình xin lỗi, đã làm cho bạn sợ. Đường này khá khó đi, Hứa Lật Dương lại không thuộc đường nên tôi ra để đón bạn."
"Thế anh đợi chúng tôi lâu chưa?" Tôi hỏi. Bình minh vào tháng Mười một ở phía Bắc lạnh hơn sự tưởng tượng của tôi rất nhiều. Bỗng nhiên tôi thấy vô cùng cảm động trước việc làm của người bạn mới quen này.
"Cũng không lâu lắm, chắc tầm nửa tiếng." Anh ta nói xong liền quay sang hỏi: "Hứa Lật Dương, cậu giới thiệu chút đi, xưng hô thế nào nhỉ?"
Vì sự cảm động trước hành động đứng đợi chúng tôi trong lúc trời vừa tối vừa lạnh, tôi dũng cảm lên tiếng trả lời: "Em tên Thủy Tha Tha, tuỳ anh gọi thế nào cũng được."
"Mình tên là Dịch Trì."
Trong bóng tối, tôi nhìn không rõ mặt anh ta chỉ cảm thấy tiếng phổ thông của Dịch Trì rất giỏi. Tôi rất thích những người con trai nói tiếng phổ thông giỏi, không thích những người nói tiếng phổ thông loại khá hoặc trung bình.
Sau bảy, tám lối quặt, đi qua rất nhiều căn nhà, cuối cùng cũng đến nơi Dịch Trì ở.
Nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi, căn phòn rất gọn gàng, chắc là đã được dọn dẹp trước. Lúc đó, tôi mưói nhìn thất rõ khuôn mặt của Dịch Trì. Khuôn mặt chữ điền, trông rất phóng khoáng, khác với vẻ mặt thanh tú của Hứa Lật Dương.
Dịch Trì nói: "Bạn và Hứa Lật Dương ngủ trên chiếc giường đôi này còn tôi sang phòng khách ngủ giường đơn."
Trời đất chứng giám, tôi và Hứa Lật Dương yêu nhau trong ba năm qua, ngoài việc hôn nhau ra, chưa làm bất cứ cái gì quá giới hạn.
Tôi nói: "Em ngủ một mình, hai anh ngủ giường to này đi."
Nói xong, tôi quay sang nhìn Hứa Lật Dương, rồi nhìn Dịch Trì. Hứa Lật Dương không hề biểu lộ chút cảm xúc nào. Dịch Trì cười nhẹ, cái cười rất miễn cưỡng nhưng trông lại rất hay. Từ nụ cười đó, tôi biết Hứa Lật Dương ngây ngô hơn Dịch Trì nhiều.
Nói con trai ngây ngô không có nghĩa là đáng khen. Sự ngây ngô của người con gái là một vẻ đẹp còn sự ngây ngô của con trai là một tội lỗi.
Hứa Lật Dương chưa kịp nói câu gì thì Dịch Trì đã lên tiếng: "Thế thì theo Thủy Tha Tha vậy." Dịch Trì đã nói tiếp, "Thế thì bạn ngủ giường to đi, sẽ thoải mái hơn, hai chúng tôi ngủ đâu cũng được." Nói rồi anh ta đi ra ngoài phòng khách.
Tôi thầm thì nói với Hứa Lật Dương: "Bạn của anh thật là ga lăng."
"Tất nhiên rồi.Anh ấy là người anh em tốt nhất từ lúc anh vào đại học đấy. Đang học năm thứ ba, học trước mình hai khóa. Bọn anh quen nhau lúc chơi bóng rổ." Hứa Lật Dương nói xong ôm lấy mặt tôi, hôn một cái vào má. Tôi sợ Dịch Trì nhìn thấy liền ẩy anh ra. Hai đứa cứ thế ôm nhau đùa nghịch, đến lúc nghe thấy tiếng ho của Dịch Trì mới chịu bỏ ra. Hai người chúc tôi ngủ ngon. Một đêm an lành vô sự.
Tôi thấy rất vui, nhưng lại cảm thấy hình như hoàn toàn không phải là vì được gặp Hứa Lật Dương.
Người có nhiều kinh nghiệm tình cảm phong phú về căn bản đều có thể đạt đến một mứa độ là lần đầu tiên nhìn thấy người khác giới sẽ biết ngay giữa hai người có ý gì với nhau hay không.
Giữa nam và nữ, từ ánh mắt nhìn đầu tiên đã có thể quyết định rõ phía sau đây sẽ là một khoảng trống hay là một sự chờ đợi.
Các nhà khoa học thậm chí đã đưa ra một định nghĩa chính xác như thế này: chỉ cần ba mươi giây để quyết định xem có phải bạn đã yêu người ta hay chưa.
Tôi luôn nhớ lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt của Dịch Trì, một ánh mắt khó hiểu nhưng lại chứa đựng nhiều điều thú vị.
35. Pháo hoa cũng biết nói "Anh yêu em"
Tôi ở thành phố X đã được một tuần. Tôi nhớ từng kỉ niệm trong tuần vui vẻ đó, nhưng lại sợ những kỉ niệm đó quá nhỏ vụn làm cho bạn đọc yêu quý thấy khó chịu.
Đêm thứ hai, Hứa Lật Dương nói muốn dẫn tôi đến sân vận động để đi dạo.
Đó là một ngôi trường được bao quanh bởi những ngọn núi. Nhìn về bốn phía, tôi có cảm giác như mình đang nằm trong cái bồn tắm vậy.
Hứa Lật Dương dắt tay tôi đi từng bước. Đêm tháng Mười một ở phía Bắc, trời rất lạnh. Trên sân vận động lúc này cũng rất vắng vẻ. Từng đợi gió thổi qua, Hứa Lật Dương ôm chặt tôi vào lòng. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác lúc đó, như thể là cả thế giới này chỉ còn có t