Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Đơn Vào Đời

Cô Đơn Vào Đời

Tác giả: Dịch Phấn Hàn

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1344 lượt.

.
Tôi nghĩ, mặt tôi đỏ vì ngại ngùng có lẽ là vì tôi không tự tin với nụ cười khi tôi ngoảnh mặt lại như vậy. Mẹ tôi vẫn nói tôi đen, lúc tôi đỏ mặt trông càng đen.
Nghĩ đến thế, tôi lập tức đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bông tuyết ở phía Bắc mới thực sự tạo thành bông, to và đẹp như những bông hoa. Tôi thò tay ra đón lấy một bông tuyết, hai bông, rồi ba bông, bốn bông... từng bông tưyết rơi xuống lòng bàn tay tôi, từ từ tan chảy.
"Em dùng tay đón tuyết thế, tay sẽ lạnh đấy, cẩn thận kẻo bị cảm."
Dịch Trì nói cong lấy một cái ô, đưa ra ngoài cửa sổ, quay ngược ô lại, hứng lấy bông tuyết. Chiếc ô to hơn lòng bàn tay tôi nhiều, nhìn thấy từng bông, từng bông tuyết rơi xuống chiếc ô, như là đang rơi vào trong lòng tôi vây, cứ thế tất cả chúng thuộc về tôi. Nghĩ vậy, tôi bỗng nhiên cất tiếng cười sung sướng.
Dịch Trì bỗng nói: "Em dễ thương giống hệt như một con búp bê."
Tôi quay đầu lại. Ánh mắt của chúng tôi lại một lần nữa chạm nhau. Tôi bỗng dịu dàng cất tiếng trả lời: "Hứa Lật Dương cũng nói như vậy."
Vừa nói xong câu đó, Hứa Lật Dương mở cửa bước vào nhà.
Anh cầm trên tay một cái phích nhỏ. Lúc mở ra, canh bên trong vẫn còn hơi ấm. Hứa Lật Dương nói: "Anh sợ lúc mua về canh sẽ nguội mất nên đã đi mua một chiếc phích, nhưng hình như cũng không còn nóng lắm. Để anh đi đun lại cho nóng đã rồi em hẵng ăn nhé!" Hứa Lật Dương lật đật đi đun lại canh. Tôi nhìn những bông tuyết đang đọng trên cánh tay anh, tóc anh cũng bị ướt, không biết là do những bông tuyết tan hay là mồ hôi. Giày của anh cũng ướt nhẹp. Tự dưng tôi muốn khóc. Hứa Lật Dương đối với tôi quá tốt.
Chúng tôi đã từng yêu nhau thực lòng như thế. Người có thể thay đổi chứ những kỉ niệm thì vĩnh viễn không thể phai mờ được.
Chúng tôi ôm lấy nhau, không biết là bao nhiêu lâu sau, tôi mới phát hiện Dịch Trì đã không còn ở đó.
Nghĩ đến khoảng thời gian bên cạnh Dịch Trì lúc nãy, tim tôi lại đập nhanh, cảm giác tội lỗi bỗng dâng trào.
Tôi thấy day dứt. Tại sao lại như vậy nhỉ? Tại sao tôi lại có rung động với một người con trai khác? Yêu một người, đúng là một việc kì quái.
Lúc trước, tôi cứ nghĩ là yêu một người thì sẽ yêu mãi, yêu đến khi sông cạn núi mòn. Đó là một chuyện vô cùng tự nhiên.
Thế nhưng sau này, tôi phát hiện, dù chúng ta yêu bất cứ ai, thì cũng không thể cứ thế yêu mãi được. Đó mới là chân lý bất biến muôn đời.



37. Bát nước gừng
Sau buổi sáng hôm đó, mặc dù tôi đã mặc áo lông vũ của Dịch Trì nhưng nửa tiếng mở cửa nghịch bông tuyết đã làm tôi bị cảm lạnh. Tôi bị ốm và bắt đầu sốt.
Hứa Lật Dương ôm lấy tôi, sờ vào trán nòng rực của tôi không biết phải làm gì.
Dịch Trì đứng bên cạnh chúng tôi rất lâu rồi mới đưa tay ra, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng sờ lên trán tôi, tôi như bị điện giật, mở mắt ra, Dịch Trì cũng như bị điện giật, rút ngay tay về. Dịch Trì nói: "Cậu đi mua ít thuốc đi. Đợi tuyết không rơi nữa, ta đưa Thuỷ Tha Tha đi bệnh viện."
Hứa Lật Dương buông tôi ra, đi mua thuốc. Trường của hai người rất hẻo lánh, mua được viên thuốc cũng phải ngồi xe nửa tiếng.
Hai mắt tôi chằm chằm nhìn Dịch Trì. Tôi thề là tôi không cố ý nhìn thế chỉ là vì tôi ngạc nhiên. Từ bé đến giờ trừ mẹ tôi ra chưa ai nấu cho tôi cái gì.
Nhưng đúng là ánh mắt nhìn của tôi đã làm cho Dịch Trì cảm thấy ngại ngùng. Ánh mắt anh trở nên khác thường, ngại ngùng đưa mắt nhìn vào không trung rồi nhìn tôi, rồi lại từ mặt tôi nhìn vào không trung. Cả căn phòng như bị ngưng đọng, chỉ có ánh mắt xáo trộn ngại ngùng của hai người, như đang trốn chạy, như đang lẩn trốn.
Tôi cúi mặt xuống, không biết nên nói gì. Tôi thấy trong lòng rối bời. Lâu lắm rồi tôi không có cảm giác này. Cái cảm giác giống như mấy năm trước tôi vẫn có mỗi lần nói chuyện với Hứa Lật Dương. Còn tôi và Hứa Lật Dương đã rất lâu rồi không còn có cảm giác tim đập nhanh, loạn nhịp nữa rồi.
Tôi trùm chăn lên kín đầu. Bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Một lúc sau, Dịch Trì lại vào phòng. Tôi nghe thấy tiếng nói nhẹ nhàng bên tai: "Nước gừng đun xong rồi, em ngồi dậy uống đi."
Tôi ngoan ngoãn chui ra khỏi chăn, khoác chiếc áo lông vũ của Dịch Trì vào người. Anh bê bát nước gừng lại gần.
Khi đó tôi nghĩ mà không biết ngượng, giá mà anh đút cho tôi thì tốt biết mấy. Nghĩ vậy thôi chứ tôi vẫn chủ động đưa tay ra đỡ lấy bát nước gừng chuẩn bị tự uống. Dù sao tôi vẫn là một đứa con gái ngoan ngoãn, rung động tí chút thì có thể chứ quyến rũ con trai tôi chỉ ý định chứ chẳng hề có dũng khí để làm cái việc đó. Nếu là một người con gái khác, có thể đã nhân cơ hội này mà nhõng nhẽo, bắt Dịch Trì bón cho, sau đó sẽ cố tình làm dây nước gừng lên quần áo, rồi lại nhờ Dịch Trì lau giúp cho, nhân lúc ấy hai người sẽ ôm lấy nhau và thế là đã thành công. Dù gì thì mình cũng không bị thiệt, đối phương dẫu sao cũng là một chàng trai rất đẹp.
Có điều tôi biết đỉnh cao của việc quyến rũ là sự hấp dẫn vì thế nhất quyết không bao giờ đi làm những việc đó.
Tuy tôi rất quyết tâm nể mặt Dịch Trì mà uống cạn bá