Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.
m lấy cành tay anh, như thế cả hai mới có thể trọn vẹn trú dưới chiếc ô
Đó là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với cơ thể anh. Tôi khoác chiếc áo của anh, bám lấy cánh tay anh. Hơi ấm của cơ thể truyền qua chiếc áo len. Phút giây đó tôi thậm chí còn nghe thấy nhịp đập của tim anh. Bỗng dưng má tôi ửng đỏ, tôi thấy hồi hộp cứ như là có một vật gì đó vô hình khiến chúng tôi sát lại gần nhau. “Cảm giác này quả là rất tuyệt!” Bỗng nhiên anh nói .
Tôi không dám lên tiếng, sợ sẽ nói những câu không lấy lại được. “Anh có thể hỏi em một câu được không?” Lúc về gần đến cửa ký túc xá, Lương Triết bỗng nhiên hỏi “Em có yêu anh chút nào không?” Tôi vẫn im lặng không nói gì.
Lương Triết bỗng ôm chặt tôi vào lòng, ôm rất chặt. Tôi cảm thấy vô cùng lo sợ, nghĩ là anh sẽ hôn tôi, nhưng anh không. Cái ôm ghì đó chỉ kéo dài giây lát rồi anh buông tôi ra.
Tôi vội chạy lên tầng năm, mở cửa phòng, chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống. Chỉ có ánh đèn đường và những cặp tình nhân hôn nhau không dứt. Bóng dáng của Lương Triết đã biến mất rất nhanh. Tôi cố gắng tìm anh trong bóng tối nhưng anh đã biến mất khỏi tầm mắt tôi ngay từ lúc tôi quay người chạy lên tầng. Hôm đó tôi nghĩ, Lương Triết sẽ không bao giờ liên lạc với tôi nữa.
Tôi cũng cảm thấy hơi buồn nhưng lại thấy như thế cũng tốt. Tôi thậm chí còn cảm thấy vui mừng và may mắn thay giữa tôi và Lương Triết chưa xảy ra chuyện gì, như thế anh mới dễ dàng buông tôi ra. Loại con trai như thế chẳng có gì đáng tiếc cả, không làm người yêu của anh ta đúng là phúc phận của tôi. Tối đó, sau khi nói chuyện cả buổi với Hứa Lật Dương, tôi cảm thấy ở bên anh vẫn là thoải mái nhất.
45.Sự ấm áp giữa mùa đông lẻ loi
Trời bắt đầu trở lạnh, đến cuối học kì, chuẩn bị thi, liên lạc của tôi và Hứa Lật Dương cũng thưa dần. Thời gian đó cả ngày tôi chỉ ở trong lớp học tự ôn bài .
Trong cái lạnh buốt của mùa đông ở Vũ Hán, chỉ có trong lớp học là có chút ấm áp, tôi thường ngồi một mạch đến 5 giờ chiều. Đến lúc ra khỏi lớp, ngoài trời tuyết đang rơi. Vũ Hán rất ít khi tuyết rơi, mà tuyết rơi to như thế này thì càng hiếm gặp.
Từ lần trước khi đi xem phim với Lương Triết quên không cầm ô về, tôi vẫn quên chưa mua ô. Lúc đầu định chạy đến nhà ăn, ăn cơm rồi sau đó về kí túc xá, nhưng thấy tuyết rơi quá nhiều, trên đường những ai không có ô đều biến thành người tuyết hết. Nhỡ mà ốm ra đấy không thi được thì phiền. Nghĩ vậy tôi liền quay lại lớp học tiếp tục ôn bài. Đợi cho đến khi tuyết ngừng rơi mới về.
Kim đồng hồ của lớp học chỉ đến đúng sáu giờ. Ngoài trời tuyết vẫn đang rơi, bụng tôi bắt đầu sôi lên sùng sục .
Tôi hơi giãy ra nhưng Lương Triết càng nắm chặt hơn.
Lòng bàn tay rất nóng, mồ hôi dính đầy trên mu bàn tay tôi.
Tôi cúi đầu xuống, cẩn thận bước từng bước. Hai bên đường có ánh đèn màu trắng nhạt chiếu xuống. Hai chúng tôi tay trong tay bước từng bước. Lúc tôi quay đầu ngoảnh lại nhìn thấy những vết chân của chúng tôi in hằn trên Tuyết cả một đoạn đường dài, và tôi cũng nhìn rõ hình dáng của tình yêu, từ mờ đến đậm.
Từ hôm đó trở đi, tôi cảm thấy mình cũng chớm yêu Lương Triết. Tình yêu vốn không có lý do. Đợi chờ một vạn năm cũng không bằng cảm giác của một phút giây rung động. Có lúc thứ mà chúng ta yêu chỉ là một giây phút, một lời hứa nhưng lại cảm kích chúng ta đến nỗi chúng ta tin rằng chúng ta đã yêu người đó. Đó chính là tình yêu. Tôi đã yêu con người đó.
Tôi chỉ là một người con gái tham lam. Tôi tin vào tình yêu, xác định định sẽ thủy chung và vô cùng yêu Hứa Lật Dương. Nhưng tôi đồng thời lại thích cảm giác được theo đuổi, thích cảm giác có nhiều người con trai cùng yêu mình một lúc. Tôi cũng biết là tôi không được vượt quá giới hạn về thể xác lẫn tình cảm nếu không sẽ là người chẳng ra gì. Tôi sẽ tự thấy khinh bỉ bản thân mình.
Tôi chỉ muốn chọn một đáp án có sẵn cho bài trắc nghiệm tình yêu của mình nhưng anh đã âm thầm đổi nó thành một bài điền từ.
Tôi như một chú hươu non đang đi kiếm tìm tình yêu trong hoang mạc tình cảm, nhưng anh lại dùng tình yêu để đưa tôi vào con đường không có đường lùi. Nếu như tôi không dừng bước thì tôi chắc sẽ rơi xuống vực thẳm chưa biết, chưa đo được độ sâu.
Tôi không thể bỏ Hứa Lật Dương. Anh là tình yêu đầu tiên cũng là tình yêu cuối cùng đã được cuộc đời sắp đặt cho tôi.
Ngày hôm sau Lương Triết đến tìm tôi. Lúc anh ta âu yếm ôm tôi, tôi vội đẩy anh ra giọng như khẩn cấp: "Chúng ta nên làm bạn bè thường với nhau thì hơn anh ạ. Hôm nay em muốn nói rõ với anh một việc, em đã có người yêu rồi. Anh ấy đang học ở thành phố khác, em không muốn phản bội anh ấy."
Lương Triết buông thõng tay xuống. Đôi bàn tay cứng đơ, bất động là sự thể hiện sinh động nhất những gì đang diễn ra trong anh.
Sau đấy một lúc lâu, Lương Triết cuối cùng cũng lên tiếng trước: "Anh sẽ đợi đến khi nào hai người chia tay nhau. Còn bây giờ chúng ta là bạn. Đi nào, chúng ta cùng đi ăn cơm."
Tôi nghĩ thầm: rốt cuộc cũng nên nghĩ Lương Triết là người có tình cảm thật sự hay là người