XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Đơn Vào Đời

Cô Đơn Vào Đời

Tác giả: Dịch Phấn Hàn

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.

óng, tôi cũng không từ chối. Anh giúp tôi lấy chỗ ngồi tự học ở giảng đường, tôi sẽ nói cảm ơn. Anh nói muốn cùng tôi đi chơi ngày Valentine, tôi nói không được.
Cứ thế một thời gian, mối quan hệ của chúng tôi vẫn không quá gần gũi, khoảng cách giữa 2 bờ vai vẫn luôn nằm trong khoảng từ 20 đến 30 cm. Có một lần sau giờ tự học buổi tối, Lương Triết định đặt tay lên vai tôi, tôi giật mình tránh ra, giận giữ nói với anh rằng: “Không được đụng vào người em, ngoại trừ bố em, chưa ai đụng vào người em cả.”
Anh tiu nghỉu hỏi: “Thế sau này anh là người yêu của em thì em có cho anh đụng vào không ?”
Tôi trả lời: “Có”
Một chút ngọt ngào vẫn phải có để cho anh cảm thấy rằng thời cơ chưa đến. Nếu tôi nói khi anh là người yêu của tôi mà tôi cũng không cho anh đụng vào người chắc anh chạy mất dép. Trong mắt tôi Lương Triết là một người con trai như thế. Mồm mép như tép nhảy, tỏ ra rất lão luyện, rất có kinh nghiệm.
Ngay từ đầu tôi đã cho là Lương Triết không có thành ý nên tôi cũng chẳng để tâm. Trong trò chơi cảm xúc không chân thật, ai nghiêm túc, người đó sẽ chết chắc. Hơn nữa, Lương Triết cực kì nhạy cảm, lại có tính muốn chiếm hữu cao. Mỗi lần khi tôi đi cùng anh mà chuông điện thoại reo, theo thói quen anh sẽ thò đầu vào nhìn xem ai gọi. Tôi rất dị ứng với hành động này của anh nên ngay lập tức giấu điện thoại ra sau lưng. Anh sẽ im lặng trong 1 lúc lâu, cứ như là vừa bị tôi làm tổn thương vậy. Mỗi như thế là tôi lại cảm thấy anh có tính muốn chiếm hữa rất cao. Những chi tiết nhỏ như thế thường thể hiện tính cách của con người rõ rệt nhất.
Hơn thế nữa có thể anh ta không biết rằng, tôi đã có mấy lần nhìn thấy anh đi cùng với những người con gái khác trong vườn trường. Tuy không làm gì không phải nhưng trông thái độ khá thân mật. Tôi chưa bao giờ nói với anh về chuyện đó thì sao anh có tư cách gì để yêu cầu tôi cơ chứ. Đừng bao giờ cho rằng tôi sẽ bị sự giả tạo của anh làm cho cảm động. Anh còn thích đưa tôi đi gặp bạn bè và những người bạn cùng phòng nhưng tôi gặp những người lạ đó mà chẳng thấy vui vẻ gì. Hơn nữa mỗi lần tụ họp với bạn bè là anh luôn là người trả tiền, tỏ ra mình là người có nhân duyên tốt, nhiều bạn bè, quen biết rộng. Trong con mắt của một kẻ ki bo như tôi thì đó là một việc vô cùng xuẩn ngốc. Nếu như anh là người yêu của tôi, tôi nhất định sẽ không thể chấp nhận cái “thói xấu” xuẩn ngốc này. Tại sao tiền lại phải tiêu cho người khác làm gì cơ chứ!
Nói tóm lại, những ưu điểm của người con trai này trong mắt tôi đều là khuyết điểm. Bây giờ tôi mới biết nhiều từ tưởng ngược nghĩa nhưng thật ra lại là từ gần nghĩa. Ví dụ như, vui vẻ hài hước thì đối với tôi là khéo mồm khéo miệng, nói ngon nói ngọt thì đối với tôi là những câu nói dối liên hoàn, lo lắng cho tôi thì đối với tôi là tính mong muốn chiếm hữu cao, khẳng khái hào phóng thì đối với tôi là khoa trương lãng phí, quan hệ rộng thì đối với tôi là sĩ diện... chuẩn mực về ý nghĩa của mỗi từ này là tốt hay xấu tùy thuộc vào bạn có thích đối phưong hay không?
Tôi nghĩ, tôi không thích Lương Triết nhưng tôi thích cảm giác có người ở bên cạnh. Chị em trong phòng cứ hai ngày lại hỏi chuyện tôi và Lương Triết tiến triển đến đâu rồi?
“Tiến triển cái gì chứ? Tớ và anh ấy không thể trở thành người yêu của nhau đâu.” Từ trước đến giờ tôi nói gì cũng đều rất thật.
“Thực ra bây giờ trông hai người đã rất giống một đôi rồi. Có yêu nhau thì cũng chỉ giống như bây giờ mà thôi.” Giả Tếu Ảnh vừa trêu vừa nói.
“Trông giống một đôi thế thôi chứ trên thực tế tớ chỉ là bạn bình thường của anh ấy, không phải như người yêu đâu.” Tôi nói.
“Mối quan hệ giữa hai người vẫn chưa là yêu nhau thế thì giới hạn giữa bạn và yêu là ở đâu?” Tếu Ảnh tò mò hỏi .
“Ranh giới chuẩn mực là việc kiss. Nhưng tớ với anh ấy đến nắm tay còn chưa nữa là...” Tôi nói ra cách nghĩ của mình.
Có một lần Lương Triết mời tôi đi xem phim. Nghe các bạn cùng lớp nói rạp chiếu phim là nới đặc biệt để nâng cao mối quan hệ. Hai người lúc đi vào rạp thì ai đi đường nấy, nhưng lúc ra thì nắm chặt tay.
Tôi vô cùng tò mò việc hai người không thân thiết nhau lắm thì có thể làm gì ở cái rạp chiếu phim cơ chứ! Vì thế cho dù là một cuộc hẹn nhạy cảm nhưng tôi vẫn nhận lời mời của Lương Triết . Tôi nhớ là bộ phim hôm đó có tựa đề: Anh yêu em , bộ phim rất hay, tôi chăm chú xem từ đầu đến cuối. Lần đầu tiên khi hai nhân vật Từ Dĩnh Lôi và Đông Đại cãi nhau, Lương Triết nói: “Nếu em là người yêu của anh, anh đảm bảo sẽ không bao giờ cãi nhau với em.” Anh vừa nói vừa đặt tay trái lên vai phải của tôi.
“Anh cãi không lại với em đâu.” Nói xong tôi lấy tay che miệng cười, và chuồn người ra khỏi tay anh.
Trong bụng thầm nghĩ: Xem ra chị em nói đúng thật. Đợi xem tý nữa Lương Triết còn làm gì nữa nào. Đợi xem nào ...
Tôi quay sang nhìn anh, màn hình thay đổi liên tục khiến khuôn mặt Lương Triết trông thật lạ lẫm . Lương Triết phát hiện tôi đang nhìn anh, liền ghé sát lại gần tôi hỏi : “Em đang nhìn gì thế? “
“Trông anh đẹp trai mà.” Tôi trêu anh. (Chú ý: là tôi trê