XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Đơn Vào Đời

Cô Đơn Vào Đời

Tác giả: Dịch Phấn Hàn

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

u anh chứ không phải muốn khiêu khích) Anh bóp mũi tôi, tôi không né, chỉ cười. Hành động như làm với một đứa trẻ con này tôi rất thích, như được quay về với tuổi thơ, chúng tôi là những đứa trẻ ngây thơ. Lương Triết thấy tôi không né tránh lại đưa mặt tiến lại gần, tôi vội nhoài người ra đằng sau. Trong bóng tối của rạp chiếu phim, tôi nhìn thấy ánh mắt rạng rỡ niềm vui của anh tắt lịm. Thấy ánh mắt thất vọng của anh tôi, tôi bỗng nhiên cảm thấy không nỡ làm anh tổn thương. Trong lòng tôi tự nhủ: Lương Triết, nếu anh đưa em đi xem một bộ phim nghệ thuật tẻ nhạt thì nhất định em sẽ ngủ gật. Em mà ngủ thì anh muốn làm gì cũng được. Nhẹ nhàng cầm tay em, chỉ cần không quá mạnh thì em sẽ không cảm nhận được. Có trách thì trách anh đã chọn nhầm phim.
Đang chìm trong ý nghĩ đó thì Lương Triết bỗng nắm chặt tay tôi vào lòng bàn tay anh. Tôi giật mình muốn vùng tay ra nhưng càng vùng thì anh càng nắm chặt. Lúc đó, tôi đã dùng hết sức rút tay mình ra, và trong lúc không cố tình đã vung tay tát anh một cái. Đúng là chuyện bé xé ra to, anh chỉ muốn nắm tay tôi thôi, vậy mà bị tôi cho ăn một cái tát đau điếng, hơn nữa lại do tôi tình nguyện đi cùng anh đến rạp chiếu phim tối tăm này. Chỉ vì tôi thì tò mò còn anh lại nghĩ đó là dấu hiệu cho việc tiến triển trong mối quan hệ của chúng rôi. Bởi vì tôi luôn nghi ngờ anh chỉ muốn đùa giỡn với tình cảm của tôi nên tôi càng tăng thêm tính trò chơi cho mối quan hệ này.
Trên thế giới này không có bất kì ai có thể ép buộc tôi làm bất cứ việc gì. Chỉ cần tôi không đồng ý thì sẽ quyết không bao giờ thỏa hiệp, cho dù chỉ là một cái nắm tay. Trong thế giới của tình yêu, tôi thích cảm giác mình chiếm thế thượng phong. Và tôi không cho phép bất kì ai có quyền đùa giỡn với tình cảm của mình . Tôi hạ thủ quá nặng tay. Trong bóng tối tôi nhìn thấy nước mắt của Lương Triết như sắp trào ra. Anh đứng dậy đi ra khỏi rạp. Tôi thấy mình hơi đuối lý nên cũng đứng dậy đi ra khỏi rạp cùng anh. Hai chúng tôi nối đuổi nhau bước ra ngoài, một người đi trước, một người theo sau. Lương Triết đi rất nhanh về phía trước, tôi ở đằng sau cũng cố đuổi theo. Tôi biết anh đang rất giận. Đuổi kịp anh, tôi nhìn vào mắt anh và hỏi: “Có phải anh giận em rồi không?”
“Tại sao anh phải giận cơ chứ?” Anh vẫn cố thủ không chịu chấp nhận vị trí hạ phong .
“Bởi vì, bởi vì ...” Tôi định nói, bởi vì anh không làm gì được em, nhưng nếu nói câu đó ra thì chỉ khiến anh tức thêm nên tôi kìm lại.
Suốt dọc đường đi từ quảng trường Hồng Sơn về trường chúng tôi không nói với nhau câu nào. Con đường đến rạp phim vừa mưa, lúc chúng tôi ra khỏi thì mưa vừa tạnh, đi được nửa đường thì bỗng nhiên có ngọn gió to. Người tôi gầy yếu, dường như không chịu nổi từng đợt gió to thổi quá, bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn bay thẳng lên trời . Lương Triết hậm hực đi lên phía trước tôi . Tôi bỗng thấy xót xa, tủi thân vô cùng, nước mắt chỉ trực trào ra. Cứ cho là tôi vạn điều không tốt nhưng nếu anh thực sự thích tôi thì cũng không nên bỏ mặc tôi, để tôi cảm thấy mình thật đáng đời, nhẽ ra không có dự định yêu người ta thì thôi lại còn cứ bám riết lấy không tha.
Một trận cuồng phong nữa nổi lên, tôi thầm đếm: 10; 9,5; 9; 8,5; .... nếu như tôi đếm đến 1 Lương Triết vẫn không quay đầu lại tìm tôi thì tôi sẽ bắt taxi về trường và sẽ vĩnh viễn không thèm để ý đến người con trai ích kỉ, nhỏ nhen này nữa.
Lúc đếm đến 5, Lương Triết quay đầu lại, cởi áo khoác ra đi nhanh đến bên cạnh tôi, không để cho tôi phản kháng lại, khoác lên người tôi chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm của anh.
Sau đó chúng tôi cứ thế im lặng đi tiếp. Lúc về gần đến trường, Lương Triết dừng bước giọng rất nghiêm túc nói “Thủy Tha Tha, từ giờ trở đi anh sẽ không quấy rầy em nữa, sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của em. Em tự chăm sóc mình cẩn thận nhé!” Tôi đứng ngẩn người ra giống đứa trẻ lưu luyến con búp bê của mình. Có thể đứa trẻ chỉ thích con búp bê nói : “I LOVE YOU”, nó không thích vẻ bề ngoài của con búp bê, không thích mắt, màu tóc, quần áo. Nhưng những thứ đó không cản trở lúc cô đơn, cô bé sẽ lấy con búp bê để lâu trong tủ ra chơi cho đỡ buồn. Bây giờ, con búp bê mở miệng nói: “Thực ra chân của tôi có thể tự đi. Tôi sẽ đi mang theo mọi thứ. Cô bé không thích những khuyết điểm của tôi thì tôi sẽ không để cô có được cả những ưu điểm của tôi nữa.”
Cầu xin Lương Triết không bỏ tôi ư? Không, không thể, cũng chẳng có lý do gì. Còn mặc kệ để Lương Triết xĩnh viễn rồi xa? Tôi không muốn, không thích và không cam tâm.
Tôi im lặng. Không biết nói gì, thậm chí không biết được cả suy nghĩ thật của bản thân lúc này. Thế giới tình cảm trở nên vô cùng hỗn loạn, không rõ ràng. Tôi không biết mình muốn gì nhưng cũng biết mình muốn làm gì . Trời bỗng đổ mưa. Bàn tay lạnh cóng của tôi thò vào trong túi tìm ô. Không tìm thấy mới nhớ ra tôi để chiếc ô ở trong rạp chiếu phim và quên không cầm về . Lương Triết lấy ô của anh ra. Anh giương ô lên và cùng tôi từ từ đi trong mưa. Chiếc ô càng ngày càng nghiêng về phía tôi. Tôi đẩy chiếc ô hướng về phía anh, bá