Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.

nh xấu xa, nói hắn mắng cô tùy tiện gây chuyện, nói hắn thấy cô bị người khác đánh, còn ép cô xin lỗi người ta, nói hắn không còn kiên nhẫn với cô… Tủi thân, khóc nghẹn ngào thành tiếng, khóc nức nở không thôi.
Ninh Phi quả quyết nói: “Rời xa hắn đi, chia tay!” Cậu ta không có thiện cảm với Vệ Khanh, hiện tại càng ghét hơn. Chu Dạ “oa” một tiếng: “Nhưng mà chị rất yêu hắn..” cho nên tim mới đau như vậy, cảm thấy hắn không thể tha thứ. Ninh Phi trầm mặc, một lúc lâu sau mới nói: “Đi thôi, tôi đưa chị về.” Cô cần nghỉ ngơi. Chu Dạ gật đầu, qua quýt lau nước mắt, dựa vào vai cậu ta đi ra.
Vừa ra tới cửa, nghe thấy tiếng điện thoại vang lên. Từ trong túi xách lôi ra, thấy vô số cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Vệ Khanh gọi. Vừa rồi ở trong phòng kara, không nghe thấy gì. Cô không định nghe, nhưng thấy nhiều cuộc gọi nhỡ như vậy, cũng hoảng hốt.
Vưa nhấc máy, đã nghe thấy Vệ Khanh rống lên: “Em đi đâu vậy? Sao lại không nghe điện thoại? Vẫn cứ tùy tiện như vậy, giận dỗi rồi chơi trò mất tích, không biết sẽ làm người khác lo lắng hay sao? Tức giận thì có thể giải quyết vấn đề à? Em bao nhiêu tuổi rồi? Đừng có trẻ con mãi như vậy…”
Vệ Khanh nhìn cô ngay cả chào hỏi cũng không nói, cứ nghênh ngang rời đi, nên rất giận. Nghĩ rằng nên dạy cho cô một bài học, để nhớ đời! Nếu không cứ vô kỷ luật như vậy, coi trời bằng vung rồi sẽ thành cái dạng gì? Đều là do hắn qua cưng chiều cô, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, muốn thế nào được cái đó, không chịu nổi một chút oan ức!
Trở lại tiệc rượu, tiếp tục xã giao, cười nói đã khiến chư vị chê cười, chuyện trò vui vẻ, thủ đoạn khéo léo đưa đẩy. Mọi người rất nhanh bỏ qua, đều đùa giỡn nói hôm nay Chu tiểu thư đúng là bị oan, Vệ tổng nên an ủi cho tốt. Rượu quá ba lượt, ngoài mặt Vệ Khanh trấn tĩnh tự nhiễn, bình tĩnh, chờ khi bị chọc ghẹo quá nhiều lại bắt đầu lo lắng, đứng ngồi không yên. Còn không biết cô tức giận thế nào, theo tính tình cô, chỉ sợ gặp chuyện không may.
Lấy cớ có việc về trước, trên đường gọi điện thoại cho cô cũng không có người nghe máy. Biết tính cô, vì thế gọi tới kí túc, Lục Đan nói cô vẫn chưa trở về, hắn càng lo lắng hơn. Theo hướng xe cô đi lúc đó, chính là trở về trường, tại sao nửa đêm rồi còn đi đâu?
Tìm cũng không biết đi tìm ở đâu, mới phát hiện hóa ra mình vẫn chưa biết nhiều về cô. Không biết bạn của cô là ai, không biết tình hình trong trường cô, không biết lúc cô tức giận sẽ làm gì. Đành phải ra sức gọi điện thoại cho cô. Chu Dạ này, đúng là một khắc cũng không để người ta sống yên ổn! Chờ tới khi kết nối liên lạc được, cơn tức đã “phụt” một cái, bùng nổ, hầm hầm mắng lớn.
Chu Dạ đang tức giận, sao chịu để hắn mắng như vậy, rượu tỉnh hơn phân nửa, sắc mặt thay đổi, lạnh lùng nói: “Ai cần anh lo? Ai là trẻ con? Sao tôi lại là trẻ con? Rốt cuộc tôi đã ngây thơ làm chuyện gì không thể tha thứ nổi? Không cần anh so sánh tôi với trẻ con, so với đám bạn cùng lứa tuổi tôi đều trưởng thành hơn rất nhiều, biết cuộc sống cũng không dễ dàng gì. Tôi không nghe máy thì làm sao? Chẳng lẽ tôi không có tự do cá nhân à? Tôi tức giận không thể đi ra ngoài giải sầu hay sao? Tôi cũng cần có thời gian yên lặng suy nghĩ. Vệ Khanh, anh đừng có đề cao bản thân quá như vậy!” Không đợi hắn nói chuyện, lập tức tắt máy.
Bọn họ chưa từng cãi nhau to như vậy, Chu Dạ nổi giận mà Vệ Khanh tức không ít. Cô đứng ngoài hành lang ngây ngốc một lúc, mới giật mình nhớ ra Ninh Phi còn đứng bên cạnh, vội nói: “Không sao, chị tự về được mà.” Ninh Phi kiên quyết: “Không sao, không phiền gì đâu. Dù sao chị cũng uống rượu, phải đưa chị về mới đúng.” Đỡ cô lên xe, hỏi cô có cảm thấy không thoải mái hay không, đúng là một cậu trai chăm sóc cẩn thận.
Vệ Khanh nghe một chuỗi lời của Chu Dạ, chấn động không nhỏ. Trong tiềm thức, hắn vẫn luôn coi cô như một cô gái nhỏ, cả đời bao bọc, nghĩ tới những lúc cô cáu kỉnh, giận dỗi lại dễ dàng tha thứ cho cô, dỗ cô, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thẳng vào vấn đề, vì sao cô lại giận. Lần này cũng giống như vậy, cho rằng cô chưa đủ trưởng thành, ở trước mặt mọi người gây gổ với người ta. Nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ, có lẽ chuyện gì cũng có nguyên nhân. Hôm nay, cô ghen tuông, lo lắng cho hắn. Mà hắn lại chưa hỏi qua, vì sao cô lại cảm thấy bất an lo lắng.
Có lẽ trong lúc này, bọn họ nên suy nghĩ cẩn thân, tiến thêm một bước hiểu biết về nhau.
Trong lúc hắn đang trầm tư suy nghĩ, thì tình cảnh trước mắt lại khiến hắn phát cuồng. Một chiếc taxi dừng xuống bên cạnh, đầu tiên là một cậu con trai đi xuống, diện mạo không tầm thường, hắn tùy tiện nhìn qua, chỉ cảm thấy có chút quen quen. Lại nhìn tiếp, ánh mắt liền bốc hoa, Chu Dạ đi xuống, mềm mại ngã vào trong vòng tay cậu trai kia, bước chân lảo đảo, còn vươn tay ôm thắt lưng cậu ta, để giữ thăng bằng, xem ra say không nhẹ.
Đúng là không thể nào tưởng tượng nổi!
Yêu nhau thì dễ, ở chung thì khó!



Chiến tranh lạnh


Edit: Ishtar
Vệ Khanh “rầm” một tiếng, mở cửa xe xuống dưới, cũng không thèm nhìn Ninh


Insane