Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2245 lượt.
lại là con của Trương cục trưởng cục thuế, không biết thế nào. Cô cười nói cậu ta đã ra nước ngoài du học, giọng nói phiền muộn. Bởi vì đã từng quen, cho nên rất nhanh chóng hòa mình với những người xung quanh.
Dương Úy cũng không khách sáo với cô, ném một đống tư liệu lộn xộn, nói: “Sửa lại cho tốt, tan tầm nộp.” Cô vẫn là người mới, ngay cả đánh số cũng không biết, luống cuống chân tay, đầu đầy mồ hôi, liên tục mò mẫm tới giữa trưa mới được một ít. Có đồng nghiệp nhìn qua, giúp cô phân loại thế nào, tính toán thế nào, sửa sang bảng biểu thế nào. Chu Dạ rất cảm kích, vẫn ngồi tới tận tám giờ tối mới làm xong. Xương sống, thắt lưng đau mỏi, hoa mắt, tinh thần tập trung cao độ, thỉnh thoảng còn bị nhiều người sai phái đi bưng trà rót nước, thật sự rất mệt mỏi.
Vặn thắt lưng, đứng lên thấy mọi người đã về hết. Chậm rãi uống chén cà phê, mới khôi phục được tinh lực. Lắc đầu thở dài, người mới thật mệt nha. Vệ Khanh đẩy cửa bước vào, hỏi: “Làm xong rồi sao? Mai có tới nữa không?” Cô trợn mắt: “Sao lại không đến? Chỉ khó khăn từng ấy mà muốn làm khó em chắc?” Vệ Khanh cười: “Đi, ham học hỏi thế là tốt, đừng làm anh mất mặt.” Cô phì một tiếng: “Em sẽ học cẩn thận, chẳng liên quan tới mặt mũi của anh.” Thái độ có chút khinh thường.
Hai người cùng nhau xuống lầu, Chu Dạ cứ luôn miệng đòi về trường, nhưng vừa ngồi xuống, đã ngủ vùi trên xe, Chờ tới khi cô mở mắt ra, phát hiện đã tới chỗ hắn ở, thì thầm lầu bầu xuống xe, thật sự mệt mỏi, đành phải nghỉ ngơi tạm nơi này, cơm cũng không ăn, vùi đầu ngủ nhiều. Trong lúc ngủ mơ bị tay Vệ Khanh sờ loạn, cô bực mình không ngủ được, cuối cùng quát to một tiếng: “Anh không thể để em ngủ yên hay sao?” Hôm nay cô mệt muốn chết!
Đau lòng
Edit: Ishtar
p/s: giờ mới làm xong, chương này căng thẳng quá!!!
Ân tổng từ trên cao nhìn xuống, khinh miệt nói: “Cô là ai? Dám đẩy tôi sao?” Quay đầu nhìn Vệ Khanh, sắc mặt lạnh lùng, nói: “Vệ tổng, đây là nhân viên của anh sao?” Thần thái cao ngạo, khí thế bức người.
Chu Dạ tức tới mức suýt nổ phổi, cô ta làm điều ác mà còn dám cáo trạng trước? Xông lên phía trước muốn tranh luận, Vệ Khanh quát một tiếng, cởi âu phục khoác lên người cô, lạnh lùng nói: “Chu Dạ, còn không mau xin lỗi Ân tổng!” Trong trường hợp này, hắn chỉ có thể làm như vậy. Hắn biết tính nết Chu Dạ nóng nảy, nhưng cũng không thể tự dưng mà đi đánh nhau với người ta, bảo hắn biết làm sao đây? Dù sao hắn vẫn là chủ nhà, đây là trách nhiệm và cũng là nghĩa vụ phải làm như vậy.
Chu Dạ ngây người, ngơ ngác nhìn hắn. Cô nghi ngờ chính mình nghe lằm, hắn vừa nói cái gì? Bắt cô xin lỗi sao? Hắn lại bắt cô xin lỗi ư? Cô bị người ta vô duyên vô cớ tát một cái, thế mà hắn lại bảo cô xin lỗi? Giật mình đứng đó, trong đời chưa từng bao giờ uất ức như vậy.
Vệ Khanh thử cùng cô phân tích rõ phải trái: “Chu Dạ, anh biết em chịu oan ức. Nhưng trong tình huống như vậy, anh là ông chủ, là tổng tài của một tập đoàn, chỉ có thể làm như vậy. Không thể giúp em đánh nhau với người ta được, có phải không? Chúng ta không làm tròn trách nhiệm của chủ nhà, đã là thất lễ, đương nhiên phải xin lỗi người ta, có phải không?” Vệ Khanh nhìn vết đỏ trên má cô, còn đau hơn cả hắn bị đánh vậy, hắn đau lòng chạm tay vào má nàng. Nhưng trường hợp này, hắn không thể vì tình riêng, mà phải vì toàn bộ công ty, hắn cũng có nỗi khổ của hắn.
Chu Dạ nghe xong, giận run người, ý hắn là trách cô không hiểu lễ phép, tùy hứng dính vào gây rối sao? Quát: “Cô ta kiêu ngạo vô lễ như vậy, đánh vợ anh, anh còn bênh cô ta sao? Cô ta mà được coi là khách à? Chẳng liên quan gì tới tôi, có quan hệ mờ ám với anh thì có!”
Vệ Khanh vất vả nhiều ngày, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, đã không thể kiên nhẫn như lúc bình thường, nghe cô nói như vậy, sắc mặt trầm xuống: “Chu Dạ, em cũng không còn nhỏ nữa, anh hy vọng em hiểu chuyện, không thể nào cứ nói lung tung như vậy. Em cứ cố tình gây sự, ăn nói lung tung, anh cũng không thể nhẫn nại thêm được nữa!”
Hắn lại nói cô cố tình gây sự, ăn nói lung tung sao? Chu Dạ cắn môi, cố gắng nhịn xuống, nhưng nước mắt không chịu khống chế, giống như đê vỡ, ào ạt tuôn rơi. “Đúng vậy, tôi còn ít tuổi, không có kinh nghiệm, không hiểu biết đến mức để mặc người đàn bà khác và hôn phu của mình mắt đưa mày lại, còn phải ăn một cái tát. Cô ta là cái gì cơ chứ? Dựa vào cái gì mà đánh người xong lại còn có thể thản nhiên cao ngạo như vậy? Có tiền thì giỏi lắm sao? Có thể đổi trắng thay đen, lấy thúng úp voi à? Xấu xa cực độ, không bằng con kiến! Còn anh nữa, anh cũng không tốt đẹp gì, cá mè một lứa, cấu kết nhau làm việc xấu… Trơ mắt nhìn người yêu mình bị người khác đánh, còn có là đàn ông hay không…” giọng nói nghẹn ngào, không ngừng nức nở, nói tới đó dần dần không nói được nữa, òa khóc.
Vệ Khanh nhíu mày, thấy cô khóc đau lòng như vậy, khóc sướt mướt như thế, trong lòng mềm nhũn, thở dài, dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc, đừng khóc… mắng cũng mắng rồi, đã hết giận chưa? Còn đau không? Để anh nhìn x