Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2250 lượt.
hu Dạ đắc ý: “Chị ở trường là người rất nổi tiếng, em không biết sao?” Nói xong cười, hỏi cậu ta có muốn đi ăn cơm cùng không. Gãi đúng chỗ ngứa.
Hai người ngồi trong canteen, khiến cho mọi người chú ý. Chu Dạ trêu ghẹo: “Ninh Phi, xem ra em còn nổi tiếng hơn chị. Chưa bao giờ chị bị nhiều người ngó nhìn thế đâu.” Ninh Phi cười nhạo, không trả lời, chỉ hỏi cô muốn ăn gì. Chu Dạ ngó nghiêng nhìn: “Đúng là thời gian ăn cơm, đông người quá. Đang muốn ăn thịt nướng, nhưng thôi, bỏ qua đi, ăn mỳ là được rồi, còn nhanh chóng làm việc.” Thấy mọi người xếp hàng mua thịt nướng, cô không còn thích thú nữa.
Ninh Phi bê bát mỳ đặt trước mặt cô, còn nói: “Chị ăn trước đi, tôi đi xếp hàng.” Chu Dạ gọi cậu ta lại: “Vậy còn em, em không ăn à?” Còn chưa nói xong, cậu ta đã tiến vào đội ngũ xếp hàng thật dài. Nhưng chẳng bao lâu đã trở lại, Chu Dạ giật mình: “Sao lại nhanh như vậy?”
Cậu ta nói có nhờ một bạn học đứng xếp chỗ trước, giúp cậu ta mua. Cô lắc đầu cười, đẹp trai đúng là có lợi, cười hỏi: “Là bạn nữ sao?” Ninh Phi nhìn cô, lắc đầu nói không phải. Không biết vì sao, ánh mắt cậu ta thỉnh thoảng lại liếc qua, khiến da đầu cô khẽ run, nói thầm: “Ừ… không phải, vậy thì không phải.” Sao lại nhìn cô như vậy, giống như cô đã nói sai ấy.
Ninh Phi đi lấy đồ ăn, có hai nữ sinh xô đẩy lại đây, hai người nhìn xuống, trong đó một cô gái hắng giọng hỏi: “Xin hỏi, cô là bạn gái của Ninh Phi sao? Chúng tôi cũng không có ý gì, chỉ tò mò muốn hỏi một câu, nếu không tiện nói, cũng không sao.”
Chu Dạ cười khổ, cùng cậu ta ăn bữa cơm mà cũng lắm phiền phức như vậy, nhíu mày hỏi: “Các bạn là sinh viên mơi sao?” Nếu không, sẽ không thể không biết cô. Hai cô gái gật đầu, chờ mong nhìn cô. Cô cười, nói: “Nếu muốn biết như vậy, vì sao không đi hỏi Ninh Phi?” Một cô gái chân thành thẳng thắn nói: “Chúng tôi không dám đi hỏi Ninh Phi, cho nên mới tới hỏi cô thôi. Cô cũng không phải không biết, Ninh Phi không thích nói chuyện.”
Lúc đầu cô gặp cậu ta, cũng có cảm giác này, cảm thấy cậu ta đúng là một tên nhóc lầm lỳ, nhưng bên cạnh lâu ngày, cảm thấy rất tốt. Xem ra, cậu ta không có thói quen nói chuyện với tất cả mọi người.
Bên cạnh có người nghe thấy, cười: “Chu Dạ, bạn nên lấy ra uy phong đàn chị dọa các em ấy, sau này sẽ không ai dám tìm bạn hỏi mấy cái chuyện bát quái nhàm chán này nữa.” Hai cô gái kia mới biết cô là học tỷ nổi danh trong trường, liền im lặng, ngoan ngoãn rút lui. Người nọ cũng tò mò, cười hỏi: “Sao bạn lại quen với sinh viên năm nhất thế? Danh tiếng của tên nhóc Ninh Phi này rất lớn nha, công nhận là rất đẹp trai.” Cô cười: “Lúc trước cậu ta ôn thi đại học, mình mới quen mà.” Người nọ nhún vai, ý nói đã hiểu.
Hai người ăn trưa xong, đi tới bàn dài cất khay ăn. Có một cô gái nhỏ rất đáng yêu ngăn bọn họ lại, đỏ mặt lắp bắp nói: “Bạn Ninh, … cái này… mong bạn nhận lấy…” vừa nhìn đã biết là thư tình, phong thư màu hòng nhạt, dùng lụa tết thành nơ bướm, nhìn rất cầu kỳ, hiển nhiên là tốn không ít tâm tư. Không ngờ lên tới đại học còn có người đưa thư tình nha!
Cô gái kia khi nói chuyện thì mặt đã đỏ lên, có lẽ đã bỏ ra toàn bộ dũng khí mới dám làm thế. Trên tay Ninh Phi vẫn bưng khay ăn, không hề cử động, cũng không biểu hiện gì, đối với mấy chuyện này đã tập mãi thành quen. Mà cô gái kia xấu hổ, chân tay luống cuống, đứng ở nơi đó, đầu ngón tay đã hơi run rẩy.
Chu Dạ nhìn ánh mắt cậu ta thờ ơ, đẩy đẩy cậu ta, liếc mắt một cái, ý bảo cậu ta đừng có im lặng không nói gì như thế. Nhìn thấy cô gái kia căng thẳng, cúi mặt như sắp khóc, vội vàng nhận lấy, cười nói: “Yên tâm, chị sẽ giúp em đưa cho cậu ta.” Cô gái kia mới nhẹ nhàng thở ra, cảm kích nói: “Cám ơn học tỷ.” Đỏ mặt rời đi.
Ninh Phi từ phía sau mở miệng nói: “Thật xin lỗi, tôi đã có bạn gái rồi.” Cô gái kia quay đầu nhìn cậu ta, vô cùng kinh ngạc, sắc mặt tái nhợt, luống cuống gật đầu, nhanh chóng chạy đi. Chu Dạ giật mình: “Em có bạn gái sao? Sao chị không biết, nếu có cơ hội cũng muốn gặp một lần.”
Ninh Phi gật đầu: “Đúng vậy, có rồi.” Kéo cô đi xuống dưới: “Đi thôi, sau khi ăn nên đi bộ một lát, rất có ích cho sức khỏe.” Chu Dạ nhìn bức thư tình trên tay, hỏi: “Vậy làm sao bây giờ? Trả lại cho người ta ư?” Ninh Phi hỏi lại cô: “Chị đã nhận thì nên làm gì?” Cô nghĩ nghĩ: “Cô gái đó rất đáng yêu.” Tiện tay nhét vào trong túi áo cậu ta.
Đi ngang qua sân thể dục, Chu Dạ nhìn thấy một đám người đang chơi bóng, quay sang hỏi: “Em có hay chơi bóng không?” Ninh Phi nhíu mày, hỏi làm sao. Cô cười: “Ăn cơm xong, nên vận động một chút, chúng ta chơi bóng rổ đi. Cho em xem, chị chỉ cần ba bước có thể cho bóng vào rổ, lần nào cũng trúng.” Chạy tới phòng dụng cụ mượn bóng, lúc trở về dẫn theo vài bạn nữ. Ninh Phi cũng không nói gì, cùng chơi với các cô. Nhưng trước mặt người ngoài, cũng không nói nhiều.
Mấy cô gái hi hi ha ha ném bóng vào rổ, cười hỏi cô vì sao lại quen Ninh Phi. Chu Dạ đắc ý nói: “Thấy em trai chị có đẹp trai không? Nếu mấy em có ý gì, trước tiên phải hiếu kính với chị trước.” Mọi người cười mắng cô xấu xa, nô đùa ầm ĩ.