Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.
Phi, thẳng tay kéo Chu Dạ trong tay cậu ta ra. Vỗ mặt cô nói: “Sao lại uống say như vậy?” Giọng lạnh lùng rõ ràng không vui. Không ngờ cô lại đi cùng một gã trai ra ngoài uống rượu, còn lêu lổng tới rạng sáng mới về.
Chu Dạ mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy hắn, cố gắng đứng vững, đẩy hắn ra: “Buông ra… tôi không muốn gặp lại anh…” Vệ Khanh tức giận, cô còn dám không biết sống chết giận dỗi hắn nữa! Bóp chặt cằm cô: “Nhìn rõ ràng chứ, anh là ai?” Chu Dạ trợn mắt: “Tôi còn chưa say chết! Đi đi, đi đi, dù sao tôi cũng tùy hứng làm bậy, cố tình gây sự, anh còn tới làm gì?”
Vệ Khanh cười khổ, giờ vẫn còn hận sao. “Theo anh về.” Có chuyện gì thì về nói, đóng cửa lại thích náo loạn thế nào cũng được, kéo cô về xe. Chu Dạ hết đá lại đánh. “Không, tôi không cần… anh buông ra, anh buông ra…” náo loạn ầm ĩ, Ninh Phi đi lên, tóm lấy Chu Dạ, đối mặt với Vệ Khanh, trong mắt không hề có một tia sợ hãi. “Anh không thể ép buộc cô ấy.” Ý chỉ trích nồng đậm.
Vệ Khanh căm giận nhìn cậu ta, nhưng không thể so đo với một thằng nhóc, khách sáo nói: “Cảm ơn em đã đưa vị hôn thê của tôi về.” Nhắc nhở mối quan hệ giữa hắn và Chu Dạ, đồng thời cũng nhắc cậu ta giữ tự trọng. Ninh Phi thờ ơ, một lúc sau nói: “Không sao, chúng tôi rất thân thiết.”
Nhưng ngay cả Chu Dạ cũng không được sống yên ổn. Quảng lý đưa cô về văn phòng làm công tác giáo dục tư tưởng. “Nhà trường có quy định, sau mười hai giờ đêm không thể ra ngoài, sao em lại không tuân thủ. Đêm hôm khuya khoắt, một cô gái trẻ ở bên ngoài có rất nhiều nguy hiểm, em lại còn uống say như vậy, có phải là hành vi của một sinh viên hay không? Con gái thì phải giữ cho mình trong sạch, có tự tôn, tự trọng, em nói nếu để cha mẹ em biết, sẽ đau lòng thế nào…”
Chu Dạ không ngừng nói “vâng”, liên tục gật đầu, cũng hứa về sau không dám vi phạm nữa, nhất định sẽ tuân thủ quy định của nhà trường. Nhưng cho dù có như vậy, vẫn chưa được thả ra. Quản lý nói: “Hành vi này rất nghiêm trọng, lẽ ra nhất định phải thông báo phê bình. Nhìn thấy em có thái độ nhận sai thành khẩn, viết một bản kiểm điểm, sau đó quay lại nộp cho tôi. Được rồi, đi về ngủ đi. Em nhìn lại mình xem, người đầy mùi rượu, nửa đêm trở về, sẽ gây ảnh hưởng xấu tới bạn học…”
Cuối cùng Chu Dạ cũng đã biết cái gì gọi là tự mình chuốc vạ vào thân, đúng là đối xử với cô như con sâu làm rầu nồi canh. Đã nói thả cho cô về nghỉ ngơi, nhưng vẫn còn lải nhải mắng mỏ tới hơn nửa tiếng. Từ đó về sau, Chu Dạ chỉ cần nhìn thấy quản lý kí túc, hình thành phản xạ có điều kiện, lập tức đi đường khác, thật sự rất sợ bà ta.
Ngủ được một giấc, tinh thần tốt lên rất nhiều, nhưng vẫn chưa nguôi giận. Cứ nghĩ tới vô duyên vô cớ ăn một cái tát, cả người giận tới mức không thể kiềm chế. Đương nhiên, không hề tới “Vân Mã” đi làm, dù sao cũng sắp khai giảng. Vì thế, giữa ngày hè chói chang, kê cao gối nằm ngủ trên giường, xem phim “Vượt ngục” nổi tiếng một thời, xem mà say như điếu đổ, vỗ tay tán thưởng, đầy vẻ ngưỡng mộ. Gặp ai cũng nói nam chính trong phim đúng là đẹp trai, thông minh, chỉ nhìn thôi cũng thấy tuyệt lắm rồi. So với Vệ Khanh, còn tốt hơn nghìn lần, vạn lần!
Vệ Khanh cũng không gọi điện thoại tới, vì thế hai người rơi vào tình thế chiến tranh lạnh. Chu Dạ nhìn ảnh chụp hắn, hầm hầm nói: “Vệ Khanh, anh biến đi, cả đời này đừng có xuất hiện nữa.” Lại tủi thân, lại đau lòng, rốt cuộc là cô đã trêu ai, chọc ai? Ăn một cái tát không tính, bây giờ còn cãi nhau thành như vậy, giống như tất cả đều là lỗi của cô. Vô cùng thất vọng về Vệ Khanh.
Chớp mắt đã sang học kỳ mới, Chu Dạ vẫn buồn bực không vui. Ninh Phi đạt ước muốn, trở thành tân sinh viên khoa mỹ thuật tạo hình trường cô, thật trùng hợp, vào đúng lớp cô ngày cưa, lớp 804, là sư đệ của cô. Cậu ta vừa xuất hiện, đã gây chấn động trong trường, rất nhanh chóng có tiếng tăm trong khoa mỹ thuật tạo hình. Ngay cả các nữ sinh khoa khác cũng đều biết tới danh tiếng lừng lẫy của cậu ta.
Ngày khai giảng đầu tiên, có một cô bạn tới gần hỏi cậu ta đã có bạn gái hay chưa, sắc mặt cậu ta không chút thay đổi, nhìn cô gái, không nói một câu đã xoay người rời đi. Bởi vì không hay nói chuyện, lại luôn một mình, thích ngồi ở cửa sổ, nhìn về phía sân thể dục phía xa, đối diện đó chính là tòa nhà kí túc dành cho nữ nghiên cứu sinh. Vì thế mọi người đều đồn đại, Ninh Phi lớp 804, là một mỹ thiếu niên, trên người có khí chất u buồn quý tộc, làm người ta đau đớn đến ngạt thở.
Ninh Phi quan sát thời gian, đoán tới giờ Chu Dạ nên đi ra ăn cơm, vì thế đứng ở phòng triển lãm tranh của khoa mỹ thuật tạo hình, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía thang máy. Mọi người nối đuôi nhau đi ra, Chu Dạ cũng đi ra theo, đứng một bên vỗ vỗ bụi trên quần áo. Vừa rồi bị sợi dây quấn quanh cuộn giấy bám vào người, cả người dính đầy tro bụi.
Ninh Phi đưa khăn ướt cho cô. Cô ngẩng đầu, có chút ngạc nhiên, cười nói: “Ninh Phi! Thật trùng hợp, sao em lại ở đây?” Cầm lấy lau lau tay. Giảng đường dạy các sinh viên chưa tốt nghiệp không ở cạnh đây. Ninh Phi khẽ cười: “Tôi đi xem chị vẽ.” Chỉ vào phòng triển lãm. C