XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.

ham, người ngoài không biết, còn tưởng cô ngược đãi hắn.
Chu Dạ mười ngày qua không gặp hắn, thấy hắn gầy đi nhiều, râu không cạo, sắc mặt không tốt, hơi vàng, môi tái, hình dạng rất tiều tụy. Làm sao nỡ quyết tâm cứng rắn nữa? Nghe hắn nói đau họng, nghĩ cam là loại quả mát, giảm nhiệt, vì thế dùng dao gọt cam. Hắn ăn cam xong, còn nói đói bụng.
Cô nhìn đồng hồ, tức giận nói: “Mới ba giờ chiều, anh đã đói bụng là thế nào?” Hắn đáng thương nói: “Từ tối qua tới giờ anh chưa được hạt cơm nào vào bụng, vừa mới truyền nước, tinh thần tốt một chút, mới muốn ăn chút gì đó.” Chu Dạ nghe xong, trong lòng mềm lại, nói: “Anh đợi một lát, em ra ngoài mua cho anh.”
Truyền nước xong, y tá tới rút kim, nói hắn có thể ra viện. Chuyện gia đình còn chưa giải quyết xong, sao có thể đi chứ. Vì thế yêu cầu người ta truyền cho hắn một chai nữa. Chu Dạ quay lại, nói: “Đang ốm, nên ăn nhẹ. Em mua cho anh ít cháo gà, anh ăn một ít đi.” Múc ra bát.
Vệ Khanh nói: “Tay phải anh đang cắm kim, ăn không tiện…” ánh mắt nhìn cô, không nói. Cô đành ngồi trước giường, đút cho hắn ăn, vẫn không nói không cười, khuôn mặt trầm tĩnh. Vệ Khanh cũng không dám nói như lung tung, sợ chọc giận cô, sắc mặt mà biến đổi, coi chừng uổng phí công sức. Cô gái nhỏ này, trở mặt còn nhanh hơn lật sách. Trong lúc nhất thời, trong phòng bệnh chỉ tiếng ăn cháo, rất im lặng. Không nghĩ một lúc sau, một ít cháo bắn vào mặt hắn, hắn “á” một tiếng. Cô vội buông bát, quay ra tìm không thấy giấy ăn, vì thế lấy tay lau giúp hắn.
Vệ Khanh nghiêng mặt, nhân cơ hội hôn lên tay cô, thở dài: “Chu Dạ, anh ốm thành như vậy, em còn muốn giận tới bao giờ? Chờ anh chết có phải không?” Cô cứng người lại, cúi đầu không nói gì, rút tay lại. Vệ Khanh thấy thế, tay trái vương lên, kéo cô vào trong lòng, ở bên tai cô thì thầm: “Nói gì đi, tiểu yêu tinh, còn giận nữa không?” Trên mặt cười dài.
Chu Dạ không đẩy ra, cũng không giận dỗi nữa, hầm hừ nói: “Em bị người ta đánh, anh nói xem chuyện này nên làm thế nào?” Tay Vệ Khanh xoa xoa lưng cô, nói: “Vậy em nói xem? Cũng không thể bảo anh đi đánh người ta một cái đấy chứ?” Cô ngẩng đầu lườm hắn. “Em nghĩ thế đấy.” Ngày đêm cô đều muốn tát cho ả đàn bà kia một cái, nhưng đó chỉ là giấc mơ, nếu giâc mơ ấy có thể thành sự thật…. Ánh mắt cô bắt đầu sáng lên…
Hắn vội nói: “Người ta đi rồi, anh biết tìm người thế nào? Chu Dạ… đây không phải là em làm khó anh sao? Chuyện cũng qua rồi, chúng ta không so đo với người ta nữa…”
Chu Dạ trừng mắt hắn, nổi giận đùng đùng: “Hòa thượng chạy được, nhưng miếu không chạy được. Đầu sỏ gây chuyện không phải người khác, mà là anh!” Chẳng lẽ cô phải chịu oan ức thế à? Hừ! Kéo cổ áo hắn ra, hung hăng cắn xuống xương quai xanh của hắn.
Vệ Khanh kêu thảm một tiếng, trên đầu vai phải mờ mờ tia máu. Hắn hút một ngụm khí lạnh, nói: “Em đúng là ra tay tàn nhẫn! Coi anh là kẻ thù không đội trời chung à?”
Chu Dạ xoa xoa đôi môi đỏ, đúng là có vài phần giống nữ quỷ hút máu, mắt sáng lên nói: “Biết đau sao? ‘Đau’ thì mới chừa được. Đừng tưởng chỉ cắn thế này là xong, chuyện này em không để cho anh yên đâu.”
Thà rằng đắc tội với tiểu nhân, không thể đắc tội với phụ nữ.



Hòa thuận


Edit: Ishtar
Chu Dạ nói được làm được, quả thật việc này không để yên.
Vệ Khanh lấy cớ mình là bệnh nhân, nằm ở nhà nghỉ ngơi. Đương nhiên Chu Dạ muốn tới chăm lo bữa ăn hàng ngày cho hắn. Thực ra hắn đã truyền hai chai đường glucoza, có thể đứng dậy đánh chết hổ rồi.
Chu Dạ lo lắng thân thể hắn không khỏe, buổi chiều có lớp học cảm tình Đảng cũng không chịu học, lén lút trốn về. Cô nghe người ta nói, muốn được giữ lại làm giảng viên thì đảng viên có cơ hội khá lớn. Hối hận thái độ trước kia không tích cực, nhanh chóng đi nộp đơn xin gia nhập Đảng, thứ hai hàng tuần đi học cảm tình Đảng, trở thành một đảng viên dự bị. Càng ngày cô càng cảm thấy làm giảng viên đại học là một nghề nghiệp ổn định, vì thế ra sức cố gắng.
Tới siêu thị mua nguyên liệu, chuẩn bị làm đồ ăn ngon cho hắn, bồi bổ thân thể. Cầm theo một đống túi lớn túi nhỏ đi vào, thấy hắn đang ngồi ở sofa nhàm chán xem ti vi, hỏi hắn có cảm thấy không thoải mái hay không, có muốn tới bệnh viện khám lại không. Vệ Khanh vội nói không cần, chẳng qua sức lực chưa hồi phục mà thôi. Chu Dạ nói: “Vậy anh đi ngủ thêm một lát nữa đi, nấu cơm xong em sẽ gọi anh dậy.” Xoay người, tất bật đi vào phòng bếp.
Vệ Khanh nhìn cô bật cười, đọc gì mà cứ như đọc lời thoại trong phim vậy. Cô hung hăng nói: “Cười cái gì mà cười? Nhìn xem, anh làm trái bao nhiêu điều? Hứa với em chuyện gì, anh đều làm được sao? Người khác bắt nạt em, anh có bênh vực em trước sao? Vợ anh bị người ta tát một cái, anh đứng bên cạnh nhìn còn gì?” Vừa nhắc tới chuyện này, lửa giận lại bốc lên, cứ nghĩ tới là giận! Vệ Khanh vội nói: “Nhất định tuân thủ, không dám trái lại. Có còn nữa hay không?”
Cô lườm hắn một cái, “Đương nhiên là còn, anh nghĩ là em bỏ qua cho anh dễ dàng thế à.?” Tiếp tục đọc, liên tục hơn mười điều, V