Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.
nửa đùa nói giỡn, lẽ ra cô không nên đến. Ninh Phi lạnh nhạt nói: “Tôi không thích khiêu vũ với người không quen biết.”. Chu Dạ cười: “Thảo nào em lại khiêu vũ kém như vậy.” Ninh Phi đỏ mặt, cúi đầu nói xin lỗi. Thật đáng yêu.
Bỗng nhiên Chu Dạ cảm khái: “Ninh Phi, chị thật lòng hy vọng em vui vẻ hạnh phúc. Em có hiểu ý chị không?” Nói xong câu đó, tách ra, cười nói: “Ninh Phi, bước nhảy của em cần phải luyện tập nhiều một chút.” Giơ tay gọi hội trưởng hội khiêu vũ của trường- Tiểu Thanh tới nói: “Ở đây có một sinh viên chưa nhuần nhuyễn này, bạn phải dạy dỗ cho tốt nha.”
Tiểu Thanh và cô đều là hội viên câu lạc bộ thư pháp, quan hệ cũng không tệ, còn từng nhờ cô đưa quà cho Ninh Phi, là một cô gái rất đáng yêu, tính cách phóng khoáng. Tuy rằng Ninh Phi từng nói đã có bạn gái, nhưng Chu Dạ chưa từng nghe cậu ta nhắc tới, cho rằng cậu ta trả lời cho có lệ mà thôi.
Tiểu Thanh cũng là một tiểu quỷ, hiểu ngay, hưng phấn gật đầu. Chu Dạ mặc kệ bọn họ, mặc áo khoác rời đi, Vệ Khanh đã đỗ xe ở cổng trường chờ cô. Cô đã chuẩn bị lấy Vệ Khanh làm cớ rời đi, cho nên đã gọi điện cho hắn từ trước.
Vừa mới đi tới chỗ rẽ, Ninh Phi đuổi theo, ôm cổ cô, đau khổ đè nén, ảm đạm nói: “Chu Dạ, đừng như vậy, cứ giống như trước kia có được không? Tôi biết chị đã đính hôn, chị thích một người đàn ông khác, nhưng chị đừng đẩy tôi ra có được không, chúng ta cứ như trước kia cùng nhau đi ăn, cùng chơi bóng rổ có được không?” Hắn chỉ cần như vậy là đủ rồi, chưa bao giờ ước mơ quá nhiều.
Chu Dạ ngơ ngạc nhìn cậu ta, đúng là chọc thủng tầng giấy mỏng, cuối cùng thì lo lắng của cô đã thành sự thật. Một lúc lâu sau, thở dài nói: “Ninh Phi, em là một nam sinh rất tốt, chị không muốn như vậy… em buông ra đã, chúng ta bình tĩnh nói chuyện có được không?” Hai tay chống ở trước ngực câu ta, ra sức giãy dụa. Cậu ta càng dùng sức nhiều hơn, khiến cô cảm thấy không khỏe.
Ninh Phi lẩm bẩm nói: “Chu Dạ, tôi không cần gì cả, thật đấy, chị coi tôi là học trò cũng được, em trai cũng được, tôi cũng không cần, chỉ cần thỉnh thoảng chị cùng ăn cơm với tôi, nói chuyện phiếm là được rồi.” Mãi sau Chu Dạ mới nói: “Ninh Phi, chuyện không đơn giản như vậy… chị đã có bạn trai, chị rất thích anh ấy, hơn nữa bọn chị cũng sắp kết hôn, em nên tìm bạn gái thử xem, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn…” cô cũng không biết nên nói gì nữa, đành phải qua loa đưa ra chủ ý. Cô nên giữ khoảng cách với cậu ta, hơn nữa hiện giờ cũng đã biết tình cảm của cậu ta với mình không đơn giản.
Ninh Phi liên tục lắc đầu: “Không cần, tôi không thích những người khác. Chị đừng trốn tôi, chúng ta cứ giống như trước kia, tôi hứa sẽ không mang phiền phức cho chị…” Chu DẠ nghe mà không biết phải làm sao, không biết nên từ chối cậu ta như thế nào.
“Cậu đã mang phiền phức tới cho cô ấy rồi đấy.” Một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sau. Chu Dạ quay đầu: “Vệ Khanh…” vội đẩy Ninh Phi ra, chân tay luống cuống. Vệ Khanh kéo cô lại gần, đối diện Ninh Phi, nói nghiêm túc: “Tôi tin cậu thật lòng thích Chu Dạ, không ai có thể hiểu chuyện này bằng tôi, nhưng cô ấy sắp trở thành vợ tôi, hi vọng cậu có thể hiểu được. Bây giờ cậu mới chỉ là sinh viên, phải cố gắng học tập, tiến tới mục tiêu của bản thân, đàn ông mà chưa lập nghiệp thì thành gia thế nào? Tôi và Chu Dạ đều hi vọng tiền đồ của cậu rộng mở. Cậu còn trẻ, hãy tin tôi, rồi cậu sẽ tìm được người cậu thích mà người đó cũng thích cậu. Lúc tôi còn trẻ, cũng từng giống cậu, vì tình yêu mà đau khổ, rồi cũng trưởng thành, nhưng giờ mọi thứ đã qua đi, tin rằng cậu cũng sẽ như vậy.”
Ninh Phi nhìn hắn, sau đó lại nhìn Chu Dạ nép mình bên cánh tay hắn, im lặng không nói gì. Chu Dạ đang định nói gì xoa dịu không khí, rốt cuộc cậu ta cũng mở miệng: “Nhưng, một số người thì không.” Cậu ta thõng vai xuống, rời đi, dưới đất là bóng người cô độc, phía trước hay phía sau cũng không có một bóng người.
Chu Dạ không đành lòng, muốn gọi cậu ta lại, Vệ Khanh hừ nói: “Em còn thấy chưa đủ loạn phải không?” Cô yếu ớt nói: “Vệ Khanh, như vậy có ổn không?” Vệ Khanh nhẹ nhàng thở ra, nói: “Tuổi trẻ có ai mà không phải trải qua một giai đoạn như vậy? Thời gian là liều thuốc tốt nhất.” Kéo cô lên xe, tức giận nói: “Nếu không muốn dây dưa, sao còn cùng đi khiêu vũ với cậu ta?”
Cô lau mồ hôi, nói: “Anh không biết đấy chứ, lúc ấy em không thể từ chối được, nên mới nhờ anh xuất mã giải vây. Anh còn muốn nói gì chứ?” Vệ Khanh vuốt vuốt mũi cô: “Coi như em thức thời. Nếu không, phải chịu phạt…” cười như không cười nhìn cô. Cô thầm mắng hắn hạ lưu, đấm hắn một cái.
Hai người lại ngọt ngào như xưa, đương nhiên là càng thân mật hơn. Mặc dù Chu Dạ ra sức chống cự, nhưng Vệ Khanh thủ đoạn cao siêu, đa dạng chồng chất, phương pháp khiêu khích nào cũng có, đủ loại phương thức, khiến cô luôn thua trận. Vừa tức vừa hận nói: “Vệ Khanh, anh chờ đó, một ngày nào đó em sẽ trả thù.” Vệ Khanh cười cười, ngay cả chuyện này cô cũng không cúi đầu nhận thua, đúng là tính trẻ con.
Hôn môi cô, cười nói: “Có muốn cùng nhau tắm uyên ương không?” Chu Dạ lấy gối đánh hắn, hắ