Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.
shtar
Từ sau đêm vũ hội đó, Ninh Phi không còn chủ động đi tìm Chu Dạ. Thỉnh thoảng hai người chạm mặt trên đường, Chu Dạ vẫn nhiệt tình chào hỏi, tỏ vẻ vẫn như trước đây. Ninh Phi luôn lẳng lặng nhìn cô, không lên tiếng, nhiều lắm thì gật đầu chào, ánh mắt không tránh khỏi u buồn, thiếu niên mười tám tuổi, càng trầm mặc hơn so với trước kia, cả ngày không nói lời nào. Cô hơi xấu hổ, nhưng thấy dường như cậu ta không để ý, nghĩ rằng rốt cuộc việc này cũng trôi qua.
Qua lễ Noel, nhanh chóng sang năm mới. Thời tiết rét lạnh, nhưng vẫn chưa có tuyết rơi, không khí khô ráo, giống như nước không đủ vậy. Mặt trời sáng chói, chan hòa chiếu lên người, gió vẫn như trước phần phật thổi, tóc dài tung bay toán loạn, cọ vào mặt rất khó chịu. Lại thêm một mùa đông nữa trôi qua, tóc mái của cô đã sắp che kín mắt. Trước tết Nguyên đán một ngày, không ngờ lại nhận được điện thoại của Ninh Phi, thản nhiên nói muốn gặp cô, giọng điệu rất bình tĩnh. Nhưng sự bình tĩnh này lại là cô thấy lo lắng, vội vàng tìm cớ từ chối.
Ngày hôm sau, cô vẫn ở trong thư viện cho hết thời gian. Có người quen nhìn thấy cô, giật mình hỏi: “Chu Dạ, bạn ở chỗ này à, bên ngoài có người tìm bạn sắp điên rồi kìa!” Cô hoảng hốt, vội vàng hỏi ai tìm cô. Người nọ lắc đầu: “Không biết, vì mình gặp vài người hỏi có thấy bạn ở đâu không, khắp nơi tìm bạn, không biết đã xảy ra chuyện gì.” Chu Dạ chạy ra ngoài, qua chỗ tủ đồ lấy túi xách, mở điện thoại ra, thấy hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, có của Ninh Phi và các bạn học khác.
Cô nghĩ nghĩ, rồi gọi cho Lục Đan trước. Lục Đan nghe máy, kêu ầm lên: “Bạn đi đâu vậy? Gọi điện thoại cũng không nghe!” Cô vội hỏi có chuyện gì. Lục Đan nói: “Cả ngày hôm nay Ninh Phi tìm bạn, gọi điện mấy lần hỏi mình xem bạn đang ở đâu, không biết có việc gì gấp, bạn mau về đi, bây giờ cậu ta vẫn còn đứng chờ dưới lầu kia kìa. Trời lạnh như vậy, mình nhìn cũng thấy đau lòng thay, bên ngoài gió lớn lắm đó!”
Vệ Khanh thở dài: “Cứ nghĩ em không giống người thường, ai biết được em cũng không ngoại lệ… hiện giờ Tây Tây tiểu thư có hài lòng không nhỉ?” Chu Dạ làm ra vẻ rộng rãi nói: “Ừm, đây, cầm đi.” Sau đó đưa cho hắn một đồng tiền xu. Vệ Khanh cười: “Niềm vui của em chỉ đáng giá một đồng xu thôi sao?” Cô lắc đầu: “Tâm tư của em không cần tiền, toàn bộ tặng không cho anh đấy.” Đặt tay lên trước ngực hắn.
Vệ Khanh dịu dàng hôn cô, giống như một người rất đứng đắn. Gần đây hai người hay cãi nhau, lâu lắm rồi mới có cảm giác ngọt ngafp như vậy. Bỗng nhiên Chu Dạ nói: “Vệ Khanh, thỉnh thoảng em rất hỗn, nhưng cũng bởi vì em quá để ý, cho nên, anh phải đối tốt với em một chút.” Vệ Khanh cọ cọ mũi cô: “Đương nhiên.”
Hai người nắm tay đi vào, ở cửa gặp Vệ An trở về, cười trêu ghẹo: “Từ khi nào hai đứa có hành động buồn nôn như vậy? Trẻ con ba tuổi về nhà, còn dắt tay nhau nữa.” Da mặt Vệ Khanh dày như vậy mà cũng có chút đỏ, thật xấu hổ. Chu Dạ vội chạy tới, cầm tay Vệ An, lấy lòng nói: “Anh hai không tức giận chứ?” Vệ An cười to, xoa đầu cô: “Chỉ có em là tinh quái như vậy!”
Vệ mẫu đi ra đón: “Chưa thấy người đã thấy tiếng rồi, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?” Cười tủm tỉm. Vệ An cười: “Mẹ hỏi Thi Thi á.” Vệ mẫu cười nói: “Thi Thi, con về chơi, mọi người đều rất vui.” Dường như hôm nay tâm tình Vệ An rất tốt, lại còn đùa: “Vệ Khanh, còn không mau cưới vào cửa, cẩn thận bị người khác hớt tay trên!” Chu Dạ cắt ngang: “Anh hai, anh bắt nạt em! Em đi mách chị dâu!” Nói tới Trần Lệ Vân, Vệ An có chút buồn phiền: “Gần đây cô ấy rất bận, không biết hôm nay có về không nữa.” Cô vội nói: “Chắc chắn sẽ về, không cần phải nói.”
Tới tận lúc ăn cơm, Trần Lệ Vân vẫn chưa trở về, điện thoại cũng không liên lạch được, hỏi sĩ quan phụ tá luôn túc trực bên cạnh cô cũng không biết. Cảm xúc của mọi người đều bị ảnh hưởng, Chu Dạ cố gắng nói chuyện giảng dạy trong trường. Nói khoa mỹ thuật tạo hình các cô, có một bạn học, cứ đọc được một nửa quyển sách, đột nhiên lại cảm thán, bách vô nhất dụng thị thư sinh [36'>; đời trai là tạo dựng sự nghiệp, rong ruổi chiến trường, vì thế xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao. Cả trường đều chấn động, khoa Mỹ thuật tạo hình chưa từng có một người khí phách như vậy, mở một buổi tiệc tiễn đưa cậu ta, ngay cả hiệu trưởng cũng tham dự.
Vệ lão đại tướng nghe xong, nói: “Bạn nhỏ này xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao, vì nước phục vụ, rất đáng khen ngợi. Đã là đàn ông, nên đi nghĩa vụ vài năm, rèn luyện ý chí, chỉ có ăn qua cơm quân đội, mới có tư cách tự xưng là đàn ông.” Trỏ đũa về phía Vệ Khanh: “Cha vẫn còn muốn đưa nó đi vào quân ngũ vài năm…” Vệ Khanh vội nói: “Không phải năm đó anh hai đã nghe theo lời cha rồi sao? Con làm kinh tế kiến thiết cũng giống như vì tổ quốc nhân dân mà cống hiến đó thôi.”
Vệ mẫu vội chuyển đề tài: “Đều đã là chuyện thời trẻ, có nói nữa thì có được ích gì. Ăn cơm, ăn cơm nào…” năm đó Vệ An đi học ở trường quân sự, mỗi lần trở về, toàn thân tím bầm, thương tích đầy mình. Vệ mẫu đau lòng rơi nước mắt, sau đó sống chết cũng không chịu cho Vệ Khanh đi. Thực ra Vệ Khanh cũn