XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.

ươn tay ra: “Cho chị mượn ví tiền!” Hắn hỏi làm sao thế, cô giả vờ hung thần ác sát nói: “Trấn lột! Bảo em đưa thì đưa đi, lắm lời thế nhỉ?” Ninh Phi cười hì hì đưa cho cô. Cô rút chứng minh thư bên trong ra, bên trên ghi rõ sinh ngày hai mươi lăm tháng mười. Cô đổi sắc mặt, tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra, trả tiền mua mấy trái chuối.
Tối về đi ngủ vẫn nghĩ tới chuyện này, lăn qua lộn lại không ngủ được, chỉ vì cô cảm thấy Ninh Phi bị thiếu thốn tình thương gia đình, cần một người chăm sóc, cho nên sợ rằng chính mình suy nghĩ nhiều, tự mình đa tình, như thế sẽ rất mất mặt. Thấy Lục Đan cũng chưa ngủ, hỏi: “Nếu một nam sinh lừa một cô gái nói hôm nay là sinh nhật cậu ta, bạn nói xem lý do là gì?” Lục Đan tò mò nhìn cô: “Không đầu không đuôi, đột nhiên hỏi một câu như vậy, mình biết trả lời thế nào? Nói tình huống cụ thể thì mới phân tích được chứ.”
Chu Dạ nghĩ nghĩ nói: “Ừm… cậu ta muốn tìm cô gái kia đi xem phim, sau đó nói là sinh nhật cậu ta, đại khái là như thế.” Lục Đan nhìn cô cười: “Ai theo đuổi ban thế? Nói đi, xem mình có quen không?” Cô vội chối: “Ai nha… đừng nói lung tung, là ví dụ thôi. Bổn tiểu thư đây giữ mình trong sạch, là hoa đã có chủ, toàn tâm toàn ý, bạn đừng có gây lời đồn cho mình nha. Vì có người khác hỏi mình, cho nên tiện thể hỏi suy nghĩ của bạn một chút.” Đây gọi là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê.
Đột nhiên, Ninh Phi có một cảm giác mơ hồ, hắn thích cô, đó là sự thật. Nhưng từ khi cô biết tình cảm của hắn, lại đối xử lãnh đạm vô tình. Hắn đành phải gọi cô là chị, đổi cách tiếp cận cô, nhưng hiện giờ cô lại như gần như xa thế này, khiến cho hắn cảm thấy lo lắng, luống cuống.
Hai người đều là người thẳng thắn, mà hiện giờ lại nói mập mờ, bề ngoài nói một kiểu, nhưng trong lòng lại nghĩ khác.
Hắn cố ý bỏ qua, nói: “Tối nay, lớp tôi mở vũ hội, mọi người đều có thể tới. Nếu chị không giận tôi, vậy làm bạn nhảy của tôi nhé.” Cô vội nói: “Tìm chị á? Không thể nào? Em nên tìm mấy cô gái xinh đẹp bạn em mới đúng, chị lớn tuổi rồi, chân lại còn đang bị thường. Em tìm người khác đi nha. Các bạn em đều là nữ sinh thanh tú, tốt bụng, xinh đẹp, hoạt bát, chắc chắn nhảy không tệ, sẽ không làm mất mặt em.”
Ninh Phi bất mãn nói: “Chu Dạ, chị không có thành ý, hoàn toàn không nể mặt! Còn nói là chị của tôi, có chút chuyện ấy cũng không chịu giúp! Không phải chị thường khoe mình nhảy giỏi sao, không bộc lộ tài năng, chẳng phải rất đáng tiếc à?” Chu Dạ tự mắng thầm trong lòng, sao mình lại có thể ba hoa như vậy, cái gì cũng nói ra! Tìm cớ: “Chân chị đang đau mà, em cũng biết đó, hay là thôi đi…” thực ra đã sớm khỏi rồi.
Ninh Phi nói: “Chúng ta nhảy chậm là được, đừng lo. Lớp trưởng chúng tôi nói, đây là hoạt động tập thể, không đi không được. Chu Dạ, chị đi cùng tôi đi, tôi không muốn người khác cười tôi là ngay cả bạn gái cũng không có, rất mất mặt. Không phải chị luôn cổ vũ tôi tham gia hoạt động của nhà trường sao?” Hắn không có bạn gái sao? Chỉ cần vỗ tay một cái, lập tức có một tá. Chu DẠ trầm ngâm không trả lời. Hắn nhìn cô, gọi chị, cô đành phải đầu hàng, nói sẽ đi, sẽ đi là được chứ gì.
Vũ hội ở đại học mặc dù không xa hoa tráng lệ, nhưng có rất nhiều người, đèn sáng lấp lánh, rất có không khí, nơi đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, tuổi thanh xuân phấn khích. Chu Dạ còn chưa thay quần áo, trực tiếp đi thẳng tới, nhìn trang phục của mọi người đều lộng lẫy, toàn bộ nữ sinh đều mặc váy, cô thấy xấu hổ, quay đầu nói: “Thôi đi, chị nhìn khó coi như vậy, tốt nhất nên quay về.”
Ninh Phi giữ cô lại, cầm lấy hai cái vé, nói: “Tôi cảm thấy chị như vậy là ổn rồi, rất đẹp.” Hắn khen ngợi cô là đóa hoa sen trong nước, đơn giản mà thanh lịch. Nói những lời êm tai khen tặng như vậy, ai nghe xong mà chẳng vui vẻ? Chu Dạ hớn hở nói: “Ai nha… Ninh Phi, không ngờ em có cách khen ngợi người khác đáng yêu như vậy, đúng là tạo niềm vui cho người khác đó nha.”
Ninh Phi vừa tới, đã khiến không ít nữ sinh chú ý, có cô còn cố ý thét chói tai. Buổi tối như vậy, có nhiều hành vi vô lễ cũng được tha thứ. Hôm nay cậu ta mặc bộ lễ phục màu xanh nhạt, thắt nơ bướm, mái tóc dùng gel vuốt cố định, khuôn mặt trẻ tuổi càng thêm sáng sủa đẹp đẽ, giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất, thanh nhã cao quý, giống như hoàng tử, phong độ nhẹ nhàng, vô cùng nổi bật.
Chu Dạ véo má cậu ta, cười không ngừng: “Nghe thấy không? Đúng là vinh dự cho chị quá.” Ninh Phi mỉm cười: “Không, phải nói là vinh hạnh của tôi mới đúng.” Ôm cô nhanh nhẹn khiêu vũ. Ánh mắt Chu Dạ liếc nhìn xung quanh: “Ai nha… khoa chị có rất nhiều người tới, chị cũng muốn cùng khiêu vũ với lớp trưởng, cậu ấy nhảy rất đẹp, nhất là hiphop, rất đẹp…” Ninh Phi thở nhẹ một tiếng: “Chu Dạ, tối nay chỉ tôi và chị cùng nhảy. Chị cũng không cần đồng ý người khác, được không? Chỉ đêm nay thôi…”
Một vũ hội lộng lẫy tráng lệ, đủ để ghi lòng tạc dạ.
Chu Dạ nháy mắt nhìn cậu ta: “Nhưng nếu nữ sinh khác mời em nhảy, chẳng lẽ em cũng từ chối sao? Nam sinh không thể không gallant như vậy…” cô nửa thật