Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.

tư cách đứng đắn nhưng về quan niệm sống, thói quen sinh hoạt hoàn toàn khác biệt, điều đáng giận là chẳng bao giờ tức giận với chị. Mỗi khi chị giận dỗi, anh ấy đều im lặng, mặc kệ chị cãi lộn thế nào, anh ấy cũng thờ ơ. Vì thế, không biết bao nhiêu lần chị tủi thân gạt nước mắt, cho rằng anh ấy không cần chị. Sau đó mới hiểu được, anh ấy nói nếu hai người cãi nhau, nhất định phải có một người tỉnh táo, như thế mới không làm cho chuyện tệ hại hơn, chị mới yên lòng. Em xem, nếu chỉ vì một chút chuyện vặt, cãi cọ sẽ có thể dẫn tới ly hôn. Cho nên mới nói, hai người ở cùng một chỗ, nói chuyện thẳng thắn với nhau là quan trọng nhất, chỉ có nói ra, mới biết rốt cuộc đối phương đang suy nghĩ gì. Cho dù hai người có đồng lòng thế nào đi nữa, cũng không biết đọc suy nghĩ lẫn nhau, phải không nào? Không phải chuyện gì anh ta cũng biết, có rất nhiều chuyện anh ta không biết.”
Chu Dạ nghe xong yên lặng gật đầu. Dương Úy vỗ vỗ đầu cô nói: “Chị thấy em bị chứng sợ hãi tiền hôn nhân rồi! Không phải hai người nên kết hôn đi sao? Thực ra không cần tưởng tượng nhiều như vậy, ai cũng khác nhau, chưa từng nghe qua câu này sao? Hôn nhân giống như kinh doanh vậy. Không cần lo lắng, ở chung càng lâu càng ăn ý. Nếu muốn ở cùng một chỗ, còn phải học nhiều thứ, đến lúc đó em sẽ biết. Em vẫn còn nhỏ, có lẽ luôn nóng giận, muốn tranh luận, nhưng thực ra lúc cần nhường nhịn nên nhường nhịn, lúc cần cúi đầu nên cúi đầu, mềm nắn rắn buông. Cuộc sống vợ chồng, cũng phải biết lùi biết tiến. Anh lùi một bước, tôi cũng lùi một bước, đừng không biết trời cao đất rộng là gì, mọi chuyện sẽ êm đẹp!”
Chu Dạ nghe xong, như được khai sáng kiến thức, từ khi mẹ cô qua đời, chưa từng có ai nói chuyện với cô như vậy, bạn học bên cạnh chưa có ai kết hôn, làm sao hiểu được phiền não trong lòng cô. Mặc dù Vệ mẫu rất thương cô, nhưng cũng không thể hiểu được chuyện này. Cảm kích nhìn Dương Úy nói: “Em cảm ơn chị!”. Có câu “Thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư đích cảm giác.”[37'> Phần lớn lý do cô bài xích hôn nhân là vì sợ hãi. Hai người còn chưa kết hôn, đã cãi nhau ỏm tỏi như vậy, sau khi kết hôn, sớm chiều ở chung, còn không biết xảy ra bao nhiêu chuyện nữa.
Dương Úy nhìn đồng hồ: “Vệ tổng cũng sắp ra rồi, hai người cứ bình tĩnh nói chuyện, không có chuyện gì là không thể giải quyết.” Chu Dạ gật đầu, đứng dậy tiễn cô ra ngoài, trong lòng thầm tính toán nên giải thích thế nào.
Vệ Khanh đi vào thấy cô, ngơ ngẩn nhìn. Chu Dạ vội lấy lòng: “Có mệt lắm không anh? Em mang canh tới cho anh, có muốn uống không?” Lấy hộp giữ nhiệt từ trong túi ra, chủ yếu tìm cớ mà đến. Vệ Khanh nhìn cô một cái, không biểu hiện gì: “Hiện giờ đang trong giờ làm. Sao em lại tới đây?”
Đang tràn ngập nhiệt tình, đột nhiên bị dội một gáo nước lạnh, cảm giác bị đả kích nặng nề, Chu Dạ tủi thân nói: “Em biết đang giờ làm, nhưng mà người ta cố ý tới thăm anh, thái độ anh như vậy là sao?” Chẳng những không biểu hiện gì, lại còn không kiên nhẫn nhìn cô. Thấy hắn im lặng, cô so vai hỏi: “Anh còn đang giận sao?” Vệ Khanh hỏi lại: “Anh giận cái gì?”
Chu Dạ theo bản năng cắn cắn môi: “Vệ Khanh, anh đừng giận nữa, nghe em giải thích đã…” Rốt cuộc Vệ Khanh cũng buông bút trong tay, ngẩng đầu nhìn cô: “Vậy em nói đi, đã xảy ra chuyện gì?” Chu Dạ thấy ánh mắt sắc bén của hắn nhìn mình, giật mình, bối rối nói: “Tối hôm qua Ninh Phi uống quá nhiều rượu, sau đó nhất thời xúc động chẳng may va vào em, đập vào mặt bị chảy máu… giống như bị vết răng trẻ con cắn qua mà thôi…”
Vệ Khanh nhíu mày nhìn cô, không nói một lời, cũng không biết có tin hay không. Chu Dạ nóng ruột nói: “Vệ Khanh, em vẫn coi cậu ấy như em trai, ngày hôm qua, dáng vẻ cậu ấy như vậy, thực sự rất đáng thương, một mình cô độc, giống như ngày cha mẹ cậu ta ly hôn.. Vệ Khanh, anh vẫn còn giận sao?” Vệ Khanh bực dọc ném văn kiện trong tay, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chu Dạ muốn khóc: “Vệ Khanh, có chuyện gì thì anh cứ nói thẳng ra. Anh không nói, làm sao em biết anh đang giận cái gì?” Vì sao hắn không nói một lời, cứ hầm hầm nhìn cô? Vệ Khanh hít sâu một hơi, xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Em có đồng ý kết hôn với anh không?”
Cô không hiểu vì sao đột nhiên hắn lại nhắc tới chuyện kết hôn, hoảng sợ, lắp bắp nói: “Đương nhiên… không phải chúng ta đã nói chờ tới khi em tốt nghiệp sẽ kết hôn sao?” Vệ Khanh cúi mặt xuống: “Nếu anh muốn kết hôn bây giờ?” Cô sợ hãi đi tới gần hắn, kéo tay áo hắn: “Anh giận vì chuyện kết hôn sao?”
Vệ Khanh thất vọng nhìn cô: “Chẳng lẽ em không biết, anh cũng biết lo lắng, biết khổ sở, biết ghen tị, biết đau lòng sao?” Cô nghĩ nghĩ, hỏi: “Vì sao, em cứ nghĩ anh giận vì chuyện Ninh Phi, thực sự em và cậu ta không có chuyện gì, cũng đã kể rõ ràng mọi chuyện…”
Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Anh chỉ hỏi em, em có đồng ý kết hôn hay không?” Cô cúi đầu, nghẹn ngào nói: “Vệ Khanh, nếu em làm sai chuyện gì, em sẽ sửa , anh đừng như vậy làm em sợ, huhu…” Quả thật dáng vẻ hắn nhìn rất đáng sợ, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô.
Vệ Khanh thở dà