Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.
hơi một ván.”
Trần lệ Vân quay đầu, thấy ánh mắt lạnh nhạt của anh, trong ánh mắt ấy chỉ có hình ảnh phản chiếu của mình, không hiểu vì sao lại nhớ về thời còn trẻ, lần đầu tiên nhìn thấy anh, dường như cũng giống thế này, khi đó vẫn còn ở trong trường, mọi người đều còn trẻ, so với Chu Dạ bây giờ còn nhỏ hơn, cả ngày huấn luyện, người đầy vết thương, vừa kêu khổ thấu trời, vừa vui cười đùa giỡn. Nhưng chớp mắt một cái, nhiều năm trôi qua, như nước chảy vô tình. Giống như bạn bè trước kia, không có lý do gì từ chối, vì thế gật đầu nói ‘được.’
Băn khoăn
Edit: Ishtar
Chu Dạ ra khỏi thang máy, toàn bộ hàng hiên tối đen, không một bóng người. Chí có ánh sáng lấp ló từ phòng vẽ trang, giống như ánh nến, mơ hồ không rõ. Cô hít sâu một hơi, đẩy cửa ra, Ninh Phi đang ngồi ở trên bàn bên cạnh cửa sổ, đôi chân thon dài buông thõng xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài, cả người phảng phất giống như một pho tượng, không nói một lời. Dưới chân là hai chai rượu, trong không khí nồng đậm mùi hương.
Chính giữa bàn xếp những ngọn nến, thành hình chữ “nhân”, kéo dài xuống dưới, giống như có hai “nhân”, nương tựa vào nhau, chống đỡ lẫn nhau, nhưng lại cách nhau một khoảng không thể vượt qua. Đêm dài yên tĩnh, ngọn nến đã cháy gần hết, giống như thời điểm cuối cùng của đời người.
Ninh Phi quay đầu kinh ngạc nhìn cô, vẫn không nói gì. Cô thở dài, kéo cậu ta: “Về thôi, nơi này lạnh quá.” Trong lòng không biết có cảm xúc gì, vừa rung động lại bất đắc dĩ. Ninh Phi lắc đầu, bỏ tay cô ra, ném cho cô một chai rượu. Cô nhận lấy, ngụm rượu lạnh như băng, chất lỏng lạnh lẽo chảy xuống cổ họng, mơ hồ đau đầu. Đêm như vậy, người như vậy, tình như vậy, cô không biết nên nói gì, đành im lặng.
Ánh nến ảm đạm trên bàn, rất nhiều ngọn đã tắt, nhìn chằm chằm, trước mắt lại mơ hồ, giống như nước mắt. Cậu ta hỏi: “Chị vẫn cho rằng tôi say mê chị sao?” Cô lắc đầu, gian nan nói: “Hiện giờ chị tin là không.” Kéo dài say mê là gì? Là yêu sao? Vấn đề sâu xa như vậy, chưa bao giờ cô hiểu rõ.
Ninh Phi quay đầu đi, hỏi: “Chị không giận chứ?” Cô cẩn thận tìm từ: “Không, chị tha thứ cho hành động vô lễ của em, hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, không so đo với em.” Tuy rằng nói như vậy nhưng không thể tiếp tục chờ đợi được nữa. Vừa rồi cậu ta dùng sức mạnh như vậy, đã khiến cô cảm thấy nguy hiểm. Cô nói: “Đêm đã khuya, chị phải đi. Em thế nào?” Cô vẫn còn lo lắng.
Ninh Phi lại nói: “Tôi hi vọng chị vĩnh viễn đừng tha thứ cho tôi.” Trong giọng nói ẩn ẩn nỗi đau, bởi vì cô không cần cậu ta. Chu Dạ dừng một chút, còn nói: “Chị hi vọng em đi cùng chị xuống.” Ninh Phi không ngừng bật chiếc bật lửa màu bạc, ánh sáng vàng nhạt của ngọn lửa chợt lóe chợt lóe, nháy mắt ấm lòng người, nhưng lại không thể nào phá tan được màn đêm u tối, một lúc lâu sau mới nói: “Nửa tiếng nữa, nửa tiếng nữa tôi sẽ về.” Cậu ta cần ở một mình, gặm nhấm nỗi đau.
Cô nhíu mày nhìn cậu ta, điện thoại vang lên, là Vệ Khanh, cô đã đi lâu lắm rồi. Cô nhấn nút tắt, gật đầu, “Được, nửa tiếng nữa chị sẽ gọi điện cho em. Chị đi đây.” Nghĩ nghĩ, từ trong túi xách lấy ra một tấm thiệp, hai tay đưa cho cậu ta. “Năm mới vui vẻ, học tập tiến bộ.” Vẫn là hai câu như vậy, không hề có lời chúc mừng. Nhẹ nhàng đặt vào trong lòng bàn tay cậu ta, đẩy cửa rời đi. Thiệp mừng năm mới này, vốn là định gửi về cho đứa cháu nhỏ ở phương xa.
Ninh Phi mở ra, bên trong có tiếng nhạc vang lên: “Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ, chúc mọi người một năm mới vui vẻ…” trong đêm vắng lặng, càng thêm yên tĩnh. Cậu ta thay đổi tư thế, cả người tựa vào cửa sổ, đốt thuốc nhưng không hút, nhìn ánh lửa đỏ lập lòe trong đêm, khói bụi từ từ rơi xuống mặt đất, chóp mũi vẫn còn một loại mùi hương, thật lâu không tan biến. Chưa tới nửa giờ, điếu thuốc trong tay đã tàn, cậu ta đứng dậy rời đi.
Lúc đi ra ngoài, trên bầu trời đêm bắt đầu lả tả những bông tuyết nhỏ, trời đất yên lặng mà trang nghiêm như thế, chúng sinh không nói được nên lời.
Chu Dạ vừa ra khỏi thang máy, đã thấy Vệ Khanh đứng ngoài cửa kính, quay lưng về phái cô, bóng dáng cao ngất, lại cô đơn như vậy, trong lòng lại đau xót. Vì sao tư thế như vậy, lại khiến cô khó thở, không thể chịu nổi? Vệ Khanh nghe được tiếng động, xoay người nhìn thấy cô, từ xa đã vươn tay: “Không có việc gì chứ?” Giọng nói bình tĩnh, cũng không tự giác thở dài nhẹ nhõm một hơi. Cô gật đầu: “Vâng, không có việc gì.” Ôm chặt hắn, người hắn lạnh toát, không biết đã đứng ở bên ngoài bao lâu.
Vệ Khanh ôm cô đi ra, trên mặt chợt lạnh, ngẩng đầu nói: “Tuyết rơi rồi.” Đây là trận tuyết đầu tiên trong năm, chầm chậm tới. Cô vươn tay. “Đâu có.” Cái gì cũng chưa cảm nhận được. Hắn không nói lời nào, hôn má cô. “Về thôi.” Bị Ninh Phi náo loạn như vậy, dường như cả hai người đều có tâm sự. Vệ Khanh không hỏi cô xem đã xảy ra chuyện gì. Chu Dạ cũng không có tâm tình nói chuyện, tỳ cằm lên cánh tay, mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trở về chỗ ở của Vệ Khanh, hắn cởi áo khoác, rót một chén trà nóng cho cô, ngọn đèn sáng c